Chương 3 - Chó Nghiệp Vụ Nói Lời Cuối

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Gần đây không biết Cao Đức bị sao, cứ lén chạy ra ngoài. Lượng ăn tăng gấp đôi, nhưng nó không béo lên mà còn gầy đi. Kiểm tra mấy lần rồi cũng không bệnh.”

Cao Đức ở bên kia gâu gâu gâu, tôi ở bên này ừ ừ ừ.

Bốn người đội trưởng Cố nhìn chúng tôi với vẻ khó nói hết, như đang nhìn bệnh tâm thần.

Sau khi hỏi xong, tôi giải thích với người lính.

“Gần đây nó yêu một con sói cái nhỏ, còn sinh cả một đàn con, đồ ăn đều bị mang đi cho chúng rồi.”

Cao Đức dẫn đường, người lính thật sự tìm được một con sói cái nhỏ, còn có cả một đàn chó sói con.

Ánh mắt đội trưởng Cố, cục trưởng và phó cục trưởng nhìn tôi thay đổi.

Từ nhìn bệnh tâm thần, biến thành nửa tin nửa ngờ.

Con chó thứ hai là của em gái đội trưởng Trương, một con Samoyed trắng.

“Từ sau khi chuyển nhà mới, không biết Tiểu Da bị sao, lúc nào cũng không vui. Ngay cả ra ngoài đi dạo và món pate yêu thích nhất cũng không thể làm nó vui.”

Tôi giao tiếp với Tiểu Da một chút, không nhịn được nhíu mày.

“Tiểu Da nói, chủ nhà luôn nhân lúc cô không ở nhà, đến căn hộ thuê động tay động chân với nó. Cô mau đưa nó đi kiểm tra, rồi chuyển nhà đi.”

Chuyện này quá mức khó tin, mấy người họ còn tưởng tôi bịa đặt lung tung.

Nhưng sau khi em gái đội trưởng Trương kiểm tra camera, phát hiện chủ nhà thật sự là kẻ có sở thích bệnh hoạn với chó.

Cô ấy ôm Tiểu Da khóc mãi, vừa khóc vừa chửi rồi cúp cuộc gọi.

Đội trưởng Trương và hai vị cục trưởng trợn mắt há miệng.

Sau đó lại liên tiếp làm thêm vài bài kiểm tra, tôi đều đúng hết.

Cục trưởng lập tức bảo tôi ký hợp đồng tuyển dụng, giơ ngón cái với tôi.

“Tôi sống năm mươi năm rồi, chưa từng gặp kỳ nhân như cô! Làm cho tốt, ngày tháng tốt đẹp của cô còn ở phía sau!”

“Cảm ơn cục trưởng!”

Năng lực của tôi cuối cùng cũng có ích, còn không cần bị người ta coi là bệnh tâm thần nữa!

Tôi vui mừng phấn khởi rời khỏi văn phòng, vừa ra cửa đã thấy Trang Nhã.

“Tôi tuyệt đối không tin có người nghe hiểu tiếng chó! Có phải cô đã đụng trúng mấy giao dịch phạm pháp của bác sĩ Lưu, rồi giả thần giả quỷ để lừa biên chế không?”

Cô ta nhìn tôi như nhìn phạm nhân.

Tôi chán ghét giải thích: “Chị thích tin hay không thì tùy.”

“Trang Hâm, thái độ đó của cô là gì?!”

“Vậy chị hy vọng tôi có thái độ gì? Giống như trước kia, quỳ dưới đất khóc lóc cầu xin chị và bố mẹ, cầu xin mọi người tin tôi, đưa tôi ra khỏi bệnh viện tâm thần sao?”

Nhưng bây giờ tôi chính thức có biên chế, có chỗ dựa.

Bọn họ không thể tùy tiện đưa tôi vào bệnh viện tâm thần nữa.

Tôi cũng không cần sợ bọn họ nữa.

“Trước đây tôi thầm thích học bá, cô nói anh ta ngược mèo, tôi sắp kết hôn, cô lại nói vị hôn phu của tôi ngoại tình với chị dâu góa… Cô chính là cố ý làm tôi ghê tởm!” Trang Nhã gào lên.

“Chị thích nghĩ thế nào thì nghĩ.”

Dù sao gả cho kẻ tệ bạc, người chịu khổ cũng không phải tôi.

Tôi vòng qua Trang Nhã rời đi.

Cô ta hét sau lưng tôi: “Trang Hâm, sớm muộn gì cũng có một ngày, tôi sẽ vạch trần lời nói dối của cô!”

Tôi căn bản không để lời cô ta trong lòng, quét một chiếc xe đạp dùng chung, đi đến quán đồ nướng ăn mừng có được công việc tốt.

Tôm hùm đất, sò điệp tỏi, cánh gà nướng, mực nướng, móng giò nướng…

Những thứ trước đây tôi muốn ăn mà không nỡ ăn, đều gọi hết một lượt.

Có vài con chó hoang chúc mừng tôi.

Tôi đặc biệt nhờ ông chủ nướng ít ba chỉ, không bỏ gia vị, đưa cho chúng ăn.

Đám chó hoang cảm ơn rối rít.

“Thịt thơm tặng bản uông ăn ngon, may mắn quanh người cứ xoay vòng, cảm ơn đại lão tới chống lưng, ngày ngày vui vẻ chẳng lo phiền!”

…Vẫn là mấy con chó thích xem livestream.

Tôi cười cười, lại gọi thêm cho chúng mấy xiên thịt dê, chuẩn bị rời đi.

Lão đại chó hoang nhắc tôi.

“Người nhà đừng đi con hẻm nhỏ phía trước, bản uông thấy hai kẻ bán bột trắng trốn ở đó, nói muốn giết một người tên Trang Hâm.”

Tôi xách mấy xiên ăn thừa, mồ hôi lạnh sau lưng túa ra.

Tôi cảm ơn chó hoang, vội gọi điện cho đội trưởng Cố.

“Đội trưởng Cố, mấy, mấy tên buôn ma túy kia hình như xuất hiện rồi, còn muốn giết tôi.”

Đội trưởng Cố an ủi tôi: “Cô không cần quá căng thẳng. Người của băng nhóm đó hành sự cẩn thận độc ác, mười năm rồi vẫn chưa bị bắt, khả năng cao không phải bọn chúng.”

Anh cho rằng bọn chúng sẽ không sơ suất đến mức tới tìm tôi như vậy.

Nhưng để an toàn, anh vẫn nhắc tôi cẩn thận, dẫn theo một đội người chạy tới.

Sau đó…

Bọn họ bắt được hai tên buôn ma túy muốn giết tôi, trong đó có một kẻ còn là lão đại của băng nhóm.

Vẻ mặt đội trưởng Cố cực kỳ phức tạp.

“Sao cô biết bọn chúng trốn ở đó muốn hại cô?”

Tôi thành thật nói: “Tôi mời chó hoang ăn cơm, chúng nói với tôi.”

Đội trưởng Cố giơ ngón cái với tôi: “Vụ án đội chống ma túy bám theo suốt mười năm, cứ thế bị cô phá rồi.”

Ngày hôm sau, đội trưởng đội chống ma túy đặc biệt tới gặp tôi.

Anh ấy đỏ mắt, chào tôi một cái.

“Đồng chí Trang, cảm ơn cô đã bắt được băng nhóm tội phạm.”

“Mười năm… Tôi có tám đồng nghiệp hy sinh trong tay chúng, có người đến thi thể cũng không còn.”

Anh ấy nói đến cuối, giọng đã nghẹn ngào.

Tôi không biết nên nói gì, chỉ chào lại anh ấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)