Chương 7 - Chờ Đợi Trong Đêm Tối
“Cháu đợi từ hai giờ chiều đến một giờ sáng.”
“Cháu gọi bảy cuộc điện thoại, dì không nghe một cuộc nào.”
Mỗi khi tôi nói một câu, sắc mặt dì lại trắng thêm một phần.
“Tối hôm đó, bảo vệ coi cháu là người lang thang, muốn đuổi cháu đi.”
“Nếu không phải Lão Tưởng ở sạp hàng bên cạnh thu nhận cháu, có lẽ cháu thật sự đã phải ngủ ngoài đường.”
Giọng tôi vô cùng bình tĩnh, không trách móc, không tức giận, chỉ đơn giản kể lại một sự thật.
“Sau này, dì tìm thấy cháu không phải vì quan tâm cháu, mà vì cảm thấy cháu làm dì mất mặt.”
“Dì tìm Lão Tưởng không phải để cảm ơn ông ấy, mà muốn ông ấy đuổi cháu đi.”
“Dì gọi điện cho mẹ cháu, bóp méo sự thật, khiến mẹ cho rằng cháu đã học hư.”
“Tất cả những chuyện ấy, cháu đều nhớ.”
Cơ thể dì bắt đầu run lên.
Dì nhìn tôi, trong mắt tràn đầy sợ hãi.
Có lẽ dì không ngờ tôi lại nhớ rõ như vậy.
Cũng không ngờ tôi có thể bình tĩnh kể lại tất cả những chuyện ấy.
“Cháu có thể giúp dì nói chuyện với Lão Tưởng.”
Tôi đột nhiên đổi giọng.
Trong mắt dì lập tức bùng lên hy vọng.
“Nhưng cháu sẽ nói theo cách Lão Tưởng dạy.”
“Cách gì?”
“Làm ăn phải nhìn người, nhìn hàng hóa và nhìn chữ tín.”
Tôi nhìn dì, nói từng chữ một:
“Hàng hóa, cháu không biết hàng của dì thế nào.”
“Chữ tín, dì không có.”
“Còn con người…”
Tôi dừng lại một lát.
“Một người có thể bỏ mặc cháu trai ruột ngoài đường suốt mười một tiếng có nhân phẩm thế nào, Lão Tưởng sẽ tự mình phán đoán.”
Tôi nói xong.
Dì hoàn toàn mềm nhũn.
Không phải lời nói của tôi đã đánh gục dì, mà chính những hành động trong quá khứ của dì đã đánh gục bà ấy.
Cuối cùng dì cũng hiểu, thứ mình đánh mất không chỉ là một cơ hội có thể cầu cứu.
Dì đã đánh mất sự tin tưởng cơ bản nhất của một người thân.
Mà loại tin tưởng này một khi mất đi sẽ không bao giờ trở lại.
“Dì biết rồi.”
Dì lẩm bẩm.
Dì không tiếp tục cầu xin tôi, cũng không nói thêm bất cứ điều gì.
Dì xoay người, kéo theo những bước chân nặng nề, chậm rãi biến mất trong màn đêm của khu chợ.
Tôi nhìn bóng lưng dì, trong lòng vô cùng bình tĩnh.
Tôi không có cảm giác sung sướng vì được trả thù.
Tôi chỉ đưa ra một sự kết thúc.
Tình thân yếu ớt giữa tôi và dì, thứ đã bị chính tay dì chặt đứt, vào khoảnh khắc này đã được tôi hoàn toàn chôn vùi.
Tôi xoay người trở về sạp.
Lão Tưởng đang ngồi đó nhìn tôi.
Ông không hỏi gì.
Chỉ đưa cho tôi một chai nước ngọt ướp lạnh.
“Uống đi, giải khát.”
Tôi nhận lấy, vặn nắp rồi uống hết nửa chai trong một hơi.
Dòng nước lạnh chảy xuống cổ họng, vô cùng sảng khoái.
Tôi biết mùa hè trong lòng mình cũng đã kết thúc.
12
Ngày mùng một tháng Chín là ngày tôi rời khỏi Nghĩa Ô.
Lão Tưởng đã mua vé giúp tôi, là chuyến tàu cao tốc buổi chiều.
Buổi sáng, sạp hàng vẫn chưa mở cửa.
Lão Tưởng gọi tôi vào nhà kho, đưa cho tôi một phong bì dày.
“Đây là tiền lương hai tháng và tiền thưởng của cậu. Đếm thử đi.”
Tôi mở phong bì, bên trong là một xấp tiền được xếp ngay ngắn.
Nhiều hơn dự tính của tôi rất nhiều.
“Lão Tưởng, số này nhiều quá.”
“Không nhiều.” Ông xua tay, “Là số tiền cậu đáng được nhận. Hai tháng qua một mình cậu làm việc bằng hai người thành thạo.”
Tôi không từ chối nữa, cất tiền đi.
“Sau này có dự định gì?” Ông hỏi.
“Trở về trường học hành tử tế.” Tôi nói, “Sau đó tôi muốn thử tự mình làm chút việc kinh doanh.”
“Đã nghĩ ra sẽ làm gì chưa?”
“Vẫn chưa. Có lẽ sẽ bắt đầu bằng việc bày hàng ở chợ đêm gần trường.”
Lão Tưởng cười.
“Được, có chí khí.”
Ông lấy từ trên kệ xuống một cuốn sổ cũ không bắt mắt, đưa cho tôi.
“Cái này cho cậu.”
Tôi nhận lấy rồi mở ra.
Bên trong dùng bút mực đen ghi chép dày đặc đủ loại thông tin.
Có tên và số điện thoại của những ông chủ nhà máy cung cấp hàng.
Có giá nhập của các loại hàng hóa khác nhau và những kỹ thuật phân biệt chất lượng.
Còn có một vài tấm bản đồ được vẽ bằng tay, đánh dấu khu chợ nào có đặc điểm gì.
Ở dưới cùng là một câu Lão Tưởng viết cho tôi:
“Đường phải tự mình đi, nhưng đừng đi đường vòng.”
Tay tôi trĩu xuống.
Tôi hiểu giá trị của cuốn sổ này.
Đây không phải một cuốn sổ bình thường.
Đây là tâm huyết và các mối quan hệ Lão Tưởng đã tích lũy trong hơn mười năm bươn chải tại Nghĩa Ô.
Đây là tài sản quý giá nhất ông có thể trao cho một người trẻ tuổi.
“Lão Tưởng, tôi…”
Tôi nghẹn ngào không nói nên lời.
“Được rồi, đàn ông con trai đừng có lề mề như thế.” Ông vỗ mạnh vào lưng tôi.
“Sau này làm nên sự nghiệp, đừng quên quay lại mời tôi uống rượu ngon.”
“Nhất định!” Tôi dùng sức gật đầu.
Buổi chiều, Lão Tưởng đích thân lái xe đưa tôi đến ga tàu cao tốc.
Trước khi vào ga, ông lại chuyển từ cốp xe xuống một thùng giấy lớn.
“Đem về cho mẹ cậu. Có giăm bông của Nghĩa Ô, còn có mấy chiếc khăn lụa.”
Tôi nhìn ông, không biết nên nói gì.
Ông chỉ xua tay.
“Đi đi, tàu sắp chạy rồi.”
Tôi đeo chiếc ba lô lớn lúc đến, kéo theo thùng giấy Lão Tưởng tặng, bước vào cổng soát vé.
Tôi không quay đầu.
Tôi sợ chỉ cần quay đầu, nước mắt sẽ rơi xuống.
Tôi ngồi bên cửa sổ, tàu cao tốc chậm rãi khởi hành.