Chương 5 - Chờ Đợi Một Đời
Ngày đó, hắn hất đổ chén trà ta bưng tới.
Hắn nói ta giả vờ thật giống.
Còn nói loại nữ nhân như ta, vì muốn trèo lên Tạ gia, gả cho ai cũng được.
Tạ Đình Chu bước về phía ta.
“Khương Yểu, khi đó ta…”
Ta ngắt lời hắn: “Khi đó chàng không tin.”
“Sau đó cũng chưa từng tin.”
“Bây giờ có người lấy chứng cứ ra, cuối cùng chàng mới chịu nghe.”
Tạ Đình Chu vươn tay muốn kéo ta.
Ta lùi đến bên cạnh tổ mẫu.
Tổ mẫu vỗ vỗ tay ta, trầm giọng nói: “Chuyện hôm nay, Tạ gia sẽ cho con một lời công đạo.”
Tạ Đình Chu đột nhiên ngẩng đầu.
“Tổ mẫu, nàng là thê tử của con.”
Tổ mẫu lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi từng xem nàng là thê tử sao?”
“Thê tử ngươi bệnh đến thổ huyết, ngươi đang làm gì?”
“Ngươi đang mắng nàng hèn hạ.”
Môi Tạ Đình Chu mất hết sắc máu.
Tổ mẫu phân phó quản gia lấy giấy bút tới.
“Viết lại thư hòa ly.”
Tạ Đình Chu chắn trước bàn, giọng khàn đi.
“Con không ký.”
Tổ mẫu giơ tay tát hắn một cái.
“Việc này không do ngươi quyết.”
Tạ Đình Chu nghiêng mặt, rất lâu không động.
Ta cầm bút lên, viết xuống tên mình.
Vết mực còn chưa khô, Tạ Đình Chu bỗng giật lấy bút.
Hắn nhìn ta, trong mắt toàn là tơ máu.
“Khương Yểu, ta có thể sửa.”
Ta bình tĩnh hỏi: “Vậy những khổ sở ta từng chịu, có thể sửa mất được không?”
Chương 7
Cuối cùng Tạ Đình Chu vẫn không hạ bút.
Hắn quỳ trước mặt tổ mẫu, cứ thế chịu hai mươi gậy gia pháp.
Lưng đã bật máu, cũng không chịu đồng ý hòa ly.
Tổ mẫu tức đến đau ngực.
Ta lại không chờ nữa.
Đêm đó, ta mang theo đồ hồi môn rời khỏi Tạ gia.
Khi Tạ Đình Chu nghe tin đuổi ra, ta đã ngồi lên xe ngựa.
Hắn chặn trước xe, sắc mặt trắng bệch.
“Nàng còn chưa lấy được thư hòa ly.”
Ta vén rèm xe nhìn hắn.
“Vậy thì sao?”
Tạ Đình Chu nghiến răng nói: “Nàng vẫn là nhị thiếu phu nhân Tạ gia.”
Ta khẽ hỏi hắn: “Cái danh này có thể trói được ta, hay có thể khiến ta tiếp tục yêu chàng?”
Tạ Đình Chu lập tức không nói nên lời.
Ta buông rèm xe xuống.
Xe ngựa vòng qua hắn, đi về phía nam thành.
Đi được rất xa, nha hoàn khẽ nói với ta, Tạ Đình Chu vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Ta không quay đầu.
Cửa tiệm mẫu thân để lại cho ta nhiều năm không người coi sóc.
Mái nhà dột mưa, cánh cửa cũng hỏng mất một nửa.
Ta mất nửa tháng sửa sang lại, treo lên một tấm biển hiệu tiệm điểm tâm.
Ngày khai trương, Cố Hoài An tới.
Vết thương của hắn còn chưa khỏi, trên mặt xanh tím từng mảng.
Cố Hoài An đặt lễ mừng xuống, gãi đầu.
“Chuyện lần trước ta nói muốn cưới tẩu, tẩu đừng cảm thấy nặng lòng.”
Ta ngẩng mắt nhìn hắn.
Tai Cố Hoài An đỏ lên, vội vàng giải thích: “Ta không hối hận.”
“Ta chỉ sợ tẩu cảm thấy ta giống Tạ Đình Chu, cứ nhất định ép tẩu chọn một người.”
“Tẩu muốn sống một mình, cũng rất tốt.”
Ta cười cười.
“Đa tạ.”
Cố Hoài An nhìn ta, ngẩn ra một lát, rồi cúi đầu.
“Tẩu cười lên đẹp hơn trước kia.”
Ngoài cửa bỗng truyền đến một tiếng cười lạnh.
Tạ Đình Chu đi vào.
Hắn đặt mạnh một chiếc hộp gỗ lên quầy.
“Việc làm ăn còn chưa khai trương, đã bận rộn trêu hoa ghẹo nguyệt trước rồi.”
Sắc mặt Cố Hoài An trầm xuống.
Ta giữ hắn lại, quay đầu hỏi Tạ Đình Chu: “Có chuyện gì?”
Tạ Đình Chu mở hộp gỗ ra.
Bên trong đặt khế nhà, còn có mấy tờ ngân phiếu.
“Cửa tiệm rách nát thành thế này, làm sao ở được?”
“Viện ở phía tây thành cho nàng, cách nơi này cũng gần.”
Ta đẩy chiếc hộp trở lại.
“Không cần.”
Tạ Đình Chu cau mày.
“Trước kia nàng muốn gì, ta chưa từng cho nàng sao?”
Ta nghĩ nghĩ.
“Tôn trọng.”
Sắc mặt hắn cứng lại.
Ta tiếp tục nói: “Đáng tiếc, chàng không cho nổi.”
Bên ngoài cửa tiệm đã có người ló đầu vào xem náo nhiệt.
Tạ Đình Chu nén giận hỏi: “Nàng nhất định phải trước mặt người ngoài đâm chọc ta sao?”
Ta cười.
“Nhị công tử, khi chàng đem những chuyện của ta kể cho đầy phủ hạ nhân nghe, chàng cũng đâu từng giữ thể diện cho ta.”
Đáy mắt Tạ Đình Chu lóe lên vẻ chật vật.
Hắn im lặng một lát, bỗng lấy ra một tờ giấy.
Chính là thư hòa ly đã ký tên.
Ta vươn tay muốn lấy.
Tạ Đình Chu lại ấn giữ góc giấy.
Hắn nhìn chằm chằm ta, gằn từng chữ: “Muốn lấy đi cũng được.”
“Theo ta về Tạ gia ở ba ngày.”
Chương 8
Ta nhìn tờ thư hòa ly kia, không động.
Giọng Tạ Đình Chu căng chặt.
“Ba ngày sau, ta sẽ tự tay đưa nó cho nàng.”
Cố Hoài An không nhịn được mắng: “Huynh còn biết xấu hổ không?”
Tạ Đình Chu lạnh lùng liếc qua.
“Đây là chuyện giữa ta và nàng.”
Ta đặt khăn lau sang một bên, bình tĩnh hỏi: “Trở về làm gì?”
Tạ Đình Chu im lặng một lúc.
“Đồ đạc nàng để lại trong phủ còn chưa thu dọn.”
Ta biết hắn đang nói dối.
Đồ của ta sớm đã chất đầy bốn xe.
Nhưng ta vẫn đồng ý.
Bởi vì tờ thư hòa ly kia, ta nhất định phải lấy được.
Ngày đầu tiên hồi phủ, Tạ Đình Chu sai người bố trí lại viện.
Hương xông ta thường dùng, điểm tâm ta thích ăn, ngay cả lò sưởi tay bên giường cũng đổi cái mới.
Hắn đứng ở cửa, giả vờ tùy ý nói: “Thiếu gì thì nói.”
Ta gật đầu.
“Thiếu thư hòa ly.”
Mặt Tạ Đình Chu lập tức đen lại.
Ngày thứ hai, hắn tự mình xuống bếp nấu mì.
Sợi mì lớn nhỏ không đều, nước dùng cũng mặn đến phát đắng.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: