Chương 3 - Chín Lần Đăng Ký Kết Hôn
Suốt dọc đường, Tạ Từ không nói với tôi một câu.
Vài lần tôi muốn lên tiếng, nói với anh rằng chuyện đăng ký kết hôn không cần tiếp tục nữa.
Nhưng lời vừa đến bên miệng đã bị anh mất kiên nhẫn ngắt lời.
“Tang Vãn, trước khi đăng ký kết hôn còn rất nhiều chuyện phải chuẩn bị, em có thể đừng gây chuyện vào lúc này được không?”
Tôi nhìn những ngọn đèn đường nhanh chóng lùi lại bên ngoài cửa sổ, cuối cùng không nói thêm gì.
Ngày hôm sau, Tạ Từ dứt khoát không về nhà.
Tôi không hỏi anh đã đi đâu như mọi khi.
Ngược lại, Thẩm Dĩ Ninh lại chủ động gửi tin nhắn cho tôi.
【Vãn Vãn, tối nay là tiệc độc thân của Tạ Từ, mấy người bọn mình cùng nhau tổ chức chúc mừng anh ấy.】
【Cậu cứ yên tâm, mình sẽ giúp cậu trông chừng anh ấy.】
Phía sau còn kèm theo một biểu tượng tinh nghịch.
Tôi không trả lời.
Tôi chỉ nhét chút hành lý cuối cùng vào vali.
Khoảnh khắc kéo khóa lại, tôi đứng giữa phòng khách, nhìn quanh căn nhà này lần cuối.
Gần như mọi thứ ở đây đều do chính tay tôi sắp xếp.
Tủ lạnh là do tôi chọn.
Khi ấy tôi nghĩ, sau này có thể để loại sữa chua và trái cây mình thích vào bên trong.
Nhưng sau đó, phần lớn thời gian nó lại chứa đầy nước có ga mà Thẩm Dĩ Ninh thích uống.
Sofa cũng do tôi chọn.
Tôi nói nên chọn loại mềm một chút, buổi tối cuộn mình trên đó xem phim sẽ rất thoải mái.
Nhưng phần lớn thời gian, Tạ Từ và Thẩm Dĩ Ninh lại ngồi cạnh nhau chơi trò chơi trên đó, ép tôi ra tận mép ngoài cùng.
Thật ra tôi đáng lẽ phải phát hiện từ lâu.
Căn nhà này chỉ trên danh nghĩa thuộc về tôi và Tạ Từ.
Trên thực tế, nó chưa từng thật sự thuộc về tôi.
Hơn ba giờ sáng, Thẩm Dĩ Ninh lại gửi tin nhắn.
【Vãn Vãn, sao cậu không trả lời vậy?】
【Có phải ngày mai đăng ký kết hôn nên căng thẳng đến mức không ngủ được không?】
【Cứ yên tâm, cả người lẫn căn cước mình đều trông chừng rồi, ngày mai cậu chỉ cần trực tiếp đến Cục Dân chính là được.】
Ngay sau đó là một bức ảnh.
Trong ảnh, một tay cô ấy kéo tai Tạ Từ, tay còn lại giơ căn cước của anh lên.
Tôi nhìn rất lâu, vẫn không trả lời.
Tôi cứ ngồi như vậy trong bóng tối, chờ đến khi trời sáng.
Tám giờ sáng, tôi kéo vali ra khỏi nhà, bắt xe đến thẳng ga tàu cao tốc.
Trước giờ tàu chạy, trong nhóm bạn bè của Tạ Từ đột nhiên liên tiếp xuất hiện vài bức ảnh.
Chụp ở trước cửa Cục Dân chính.
Tạ Từ, Thẩm Dĩ Ninh và một đám bạn đang vây quanh xem náo nhiệt.
Có người nhắc tên tôi.
【Chị dâu đâu rồi? Chỉ còn chờ chị thôi đấy!】
Tôi mở bức ảnh, từ từ phóng to.
Tạ Từ dường như vẫn chưa tỉnh sau cơn say, cả người mềm nhũn tựa vào Thẩm Dĩ Ninh.
Thẩm Dĩ Ninh đỡ anh, cười vô cùng rạng rỡ.
Người không biết chuyện nhìn thấy có lẽ sẽ cho rằng họ mới là một đôi.
Tôi thu nhỏ bức ảnh, nhanh chóng gõ một dòng chữ:
【Xin lỗi nhé, căn cước của tôi đã bỏ nhà ra đi vào nửa đêm qua rồi.】
【Tạm thời không đăng ký kết hôn nữa.】
【Tạ Từ, tôi cũng không cần anh nữa.】
Chương 2
5
Sau khi tin nhắn được gửi vào nhóm, trước cửa Cục Dân chính lập tức trở nên yên tĩnh.
Tạ Từ như tỉnh táo trong nháy mắt.
Anh nhìn chằm chằm câu “Tạ Từ, tôi cũng không cần anh nữa” trên màn hình, sắc mặt trở nên âm trầm.
Có người bên cạnh ngượng ngùng cười hai tiếng.
“Chị dâu đang đùa thôi đúng không?”
“Chắc chắn là vì tám lần trước mất mặt nên cố ý dọa anh Từ đấy.”
Tạ Từ cười lạnh, trực tiếp gọi vào số của Tang Vãn.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang tắt máy.”
Anh sửng sốt một lát, lại mở ứng dụng nhắn tin, tìm kiếm rất lâu mới thấy khung trò chuyện với Tang Vãn.
【Mười giờ đã hẹn trước, em còn hai mươi phút. Bây giờ đến đây, anh sẽ coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.】
Bên cạnh tin nhắn nhanh chóng xuất hiện một dấu chấm than màu đỏ.
Tang Vãn đã xóa anh khỏi danh sách bạn bè.
Sắc mặt Tạ Từ hoàn toàn tối sầm.
Thẩm Dĩ Ninh đứng bên cạnh, trong tay vẫn cầm căn cước của anh.
“Có lẽ Vãn Vãn thật sự tức giận rồi. Hay là chúng ta về xem trước đi?”
Tạ Từ giật lấy căn cước.
“Cô ấy có thể đi đâu được?”
“Chỉ đang giận dỗi thôi, hai ngày nữa sẽ tự quay về.”
Anh nói vô cùng chắc chắn.
Dù sao suốt năm năm qua mỗi lần cãi nhau, người cuối cùng cúi đầu đều là Tang Vãn.
Cô muốn kết hôn với anh đến như vậy.
Tám lần trước cô đều chờ được, không thể nào lại từ bỏ đúng vào lần thứ chín.
Nhưng sau khi trở về nhà, Tạ Từ mới phát hiện căn nhà yên tĩnh đến bất thường.
Trong tủ giày thiếu những đôi giày Tang Vãn thường mang.
Trong phòng tắm thiếu đồ dùng vệ sinh cá nhân của cô.
Tủ quần áo trống hơn một nửa, bàn trang điểm cũng được dọn sạch sẽ.
Chiếc cốc cô thường dùng nhất, bộ đồ ngủ, thậm chí cả cuốn sách chưa đọc xong trên đầu giường đều biến mất.
Tạ Từ đứng trong phòng ngủ, rất lâu không cử động.
Thẩm Dĩ Ninh đi vào theo, nhỏ giọng nói:
“Hình như cô ấy đã mang hết đồ của mình đi rồi.”
Tạ Từ đột ngột quay đầu.
“Cô ấy có từng nói gì với cô không?”
“Không.”
Thẩm Dĩ Ninh lắc đầu.
“Mấy ngày nay tôi gửi tin nhắn, cô ấy cũng không trả lời.”
Tạ Từ lấy điện thoại ra, hết lần này đến lần khác gọi vào số của Tang Vãn.
Nhưng điện thoại vẫn luôn thông báo đã tắt máy.