Chương 3 - Chim Hoàng Yến Và Cuộc Sống Mới
Tôi sợ đến mức chuông báo động trong lòng kêu inh ỏi, không dám nhúc nhích.
Ánh mắt Lục Diễm nhìn tôi khiến sống lưng tôi lạnh buốt.
Tôi đang cân nhắc có nên trực tiếp quỳ trượt xuống xin lỗi hay không.
Anh lại chậm rãi tiến lại gần tôi.
Áp sát sau lưng tôi, dùng cằm cọ nhẹ lên vai tôi.
Giọng điệu dịu dàng, mỉm cười hỏi tôi:
“Sao em biết tôi thích ăn hải sản vậy, bảo—bối?”
Ừm? Hình như không có chuyện gì xảy ra.
Tôi âm thầm thở phào một hơi.
Dứt khoát thuận theo lời anh nói tiếp.
“Tôi đoán đó, lợi hại không?”
“Ừ, lợi hại.” Lục Diễm gật đầu. Giây tiếp theo, anh mạnh bạo bẻ cằm tôi qua ánh mắt lập tức trở nên âm u đáng sợ. “Nhưng tôi dị ứng hải sản. Mấy con tôm với hàu này là tôi đặc biệt sai người mua về để bồi bổ cho em.”
Ngón tay anh rất lạnh, bóp đến mức tôi hơi đau.
Nhưng tôi không dám nói gì.
Bởi vì tay còn lại của Lục Diễm đang chậm rãi luồn vào dưới áo tôi.
“Là bảo bối nào của em thích ăn hải sản?”
“Kim chủ đời trước à?”
Tôi không thích cách dùng từ này của Lục Diễm lắm.
Tôi nhíu mày muốn phản bác.
Nhưng tôi còn chưa nói được gì.
Đã bị Lục Diễm dùng miệng chặn lại.
Hình như anh cũng hơi tức giận.
Hôn cắn không có quy tắc gì.
Cắn một hồi rồi ném tôi lên giường.
Được rồi, lại phải ăn cơm rồi.
Anh đè trên người tôi, vừa “ăn cơm” vừa nói:
“Tôi không để ý chuyện em có quá khứ, nhưng từ nay về sau, em không được lừa tôi, cũng không được giấu tôi bất cứ chuyện gì.”
Ăn cơm tới hiệp thứ ba.
Lục Diễm vẫn không có ý định bỏ qua.
Nhiệt độ cơ thể anh cao đến đáng sợ.
Chỉ cần chạm nhẹ cũng khiến tôi sợ đến hồn bay phách lạc.
Ngay lúc anh kéo mắt cá chân tôi chuẩn bị tiếp tục.
Tôi bỗng nhớ đến lời ban đầu anh nói.
Không được giấu giếm và lừa dối nữa.
Thế là tôi run rẩy mở miệng:
“Tôi không có kim chủ đời trước.”
Động tác của Lục Diễm quả nhiên dừng lại.
Anh từ trên cao nhìn tôi, trong mắt lại mang theo chút vui vẻ.
“Nói tiếp.”
“Người thích ăn hải sản đó không phải kim chủ của tôi. Anh ấy là bạn trai tôi, là người đã nghiêm túc tỏ tình, hai bên xác nhận tình cảm rõ ràng, là bạn trai.”
“…”
06
Tôi và Dụ Tri Kỳ quen nhau vào năm hai đại học.
Khi đó anh ấy tới nhà hàng ăn cơm.
Đến lúc thanh toán mới phát hiện ví và điện thoại đều bị trộm mất.
Tôi thấy anh ấy chắc không giống người xấu, nên chủ động đề nghị trả giúp.
Nhưng hơn nửa tháng sau, anh ấy vẫn không quay lại nhà hàng.
Ông chủ cười tôi lại nhìn nhầm người rồi, lần trả giúp này coi như mấy tuần làm công trắng.
Tôi gãi đầu, chỉ nghĩ không biết anh ấy đã gặp chuyện gì mà có thể ép một sinh viên từng được giáo dục tử tế phải đi lừa ăn lừa uống như vậy.
Hôm đó tan làm.
Tôi đạp xe về trường.
Trên đường bỗng có một người lao ra chặn trước xe tôi.
Anh ấy nắm tay lái xe của tôi, thở hổn hển, đưa cho tôi một phong bì.
“Xin lỗi bạn học, thời gian này tôi có việc nên chậm trễ không tới trả tiền được.”
“Vừa rồi tôi đến quán, ông chủ nói cậu vừa đi. May quá, may mà đuổi kịp.”
Tôi đã nói mà, trên đời này không có nhiều người xấu đến thế.
Chuyện sau đó thuận lý thành chương như một bộ phim tình yêu.
Dụ Tri Kỳ rất ít khi nói với tôi chuyện trong nhà.
Nhưng anh ấy luôn mặc một chiếc sơ mi trắng không có logo thương hiệu, cũng rất ít tiêu tiền.
Tôi đoán điều kiện gia đình anh ấy chắc không tốt lắm.
Thế là tôi xung phong gánh hết chi phí mỗi lần hẹn hò của hai đứa.
Tôi không sợ mệt, rảnh là đi làm mấy công việc liền.
Mua quà và đồ ăn ngon cho anh ấy.
Mỗi lần như vậy, ánh mắt Dụ Tri Kỳ nhìn tôi đều rất phức tạp.
Anh ấy nói:
“Cậu đối xử với tôi tốt như vậy, tôi cũng không biết phải báo đáp cậu thế nào.”
Tôi cười hì hì:
“Vậy tốt nghiệp rồi anh cưới em là được.”
Khóe môi anh ấy cong lên, kéo tôi vào lòng.
“Được thôi, gọi một tiếng chồng nghe thử xem nào.”
Tôi là người khổng lồ trong hành động, nhưng lại là chiếc bánh pudding nhỏ trong lời nói.
Dụ Tri Kỳ vừa nói vậy, tôi ngược lại xấu hổ đến mức không thốt nổi một câu.
Cho đến ngày chúng tôi thật sự tốt nghiệp.
Tôi dùng số tiền tích góp rất lâu mua cho Dụ Tri Kỳ một chiếc sơ mi trắng giá hai nghìn tám.
Đó là món tốt nhất tôi có thể tặng anh ấy trong khả năng của mình.
Tôi ôm hộp áo sơ mi.
Nhưng lại bắt gặp bố tôi đang lén lén lút lút không biết nhìn gì ngoài hội trường tốt nghiệp.
Ông ấy nhìn thấy tôi, kích động lao tới nắm lấy cánh tay tôi hỏi:
“Con gái!”
“Bố nghe bạn nói mày đang qua lại với cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Dụ, có thật không?”
“Cậu thiếu gia nhỏ nhà họ Dụ là ai?” Tôi nghe mà mờ mịt.
Nhưng bố tôi lại vô cùng chắc chắn. Sau một hồi đảo mắt tìm kiếm, ông ấy phấn khích chỉ vào Dụ Tri Kỳ cách đó không xa, hét lên:
“Nó! Chính là nó! Con gái của ông trùm bất động sản đó.”
Bố tôi mê tiền.
Tất cả những thứ liên quan đến hàng xa xỉ, ông ấy đều biết rõ.
Ông ấy nói với tôi, chiếc sơ mi trắng trên người Dụ Tri Kỳ căn bản không phải hàng rẻ tiền gì, mà là thứ xa xỉ đến cực hạn nên mới trở nên khiêm tốn. Cả chiếc áo không có một logo thương hiệu nào, nhưng chỉ cần là người cùng tầng lớp thì nhìn đường cắt may là nhận ra.
Chiếc áo đó một cái giá mười hai nghìn, hơn nữa không thể giặt máy.
Dụ Tri Kỳ ở bên tôi lâu như vậy, quần áo vẫn chưa từng biến dạng hay bẩn đi.
Không phải vì anh ấy biết chăm sóc đồ.
Mà bởi vì anh ấy có quá nhiều chiếc giống hệt nhau.
Tôi nghe những lời bố vừa phấn khích vừa lải nhải.
Cúi đầu nhìn hộp áo sơ mi trong tay được tôi xem như báu vật.
Trái tim bỗng nghẹn lại khó hiểu.
Được thôi.
Nhưng tại sao phải lừa tôi chứ?
Hại tôi vẫn luôn lo anh ấy sẽ phải cùng tôi sống những ngày khổ cực.
Nói sớm đi chứ, vậy tôi đã không lo nữa rồi.