Chương 6 - Chiến Tranh Lạnh Và Những Bí Mật
Rồi trả căn nhà thuê trước đây, hành lý gì đó cũng sắp xếp toàn bộ, gửi vận chuyển qua đây.
Cô xoa đầu tôi, khẽ thở dài:
“Hồi con tốt nghiệp, cô đã bảo con đến công ty giúp cô, con bé bướng bỉnh này cứ không chịu nghe. Lần này, cuộc sống ở thành phố lớn cũng trải nghiệm đủ rồi, nên về Hộ Thành rồi nhỉ.”
Suy nghĩ trước đây của tôi đúng là khá trẻ con.
Vì không muốn nhận quá nhiều ân tình của cô, cảm thấy mình tốt nghiệp rồi thì nên tự đi xông pha.
Biết đâu còn có thể tạo ra một vùng trời riêng cho mình.
Sau đó quen Dung Trạch, tôi càng không muốn quay về.
Bây giờ nghĩ lại, đúng là làm màu quá mức.
Bên Hộ Thành có người thân, có bạn bè, có bạn học từ nhỏ đến lớn.
Tôi cứ cố chấp, ở lại một nơi xa lạ.
Co ro trong căn phòng vài trăm tệ một tháng, làm mấy công việc, nuôi anh bạn trai ngày ngày giả nghèo kia của mình.
Đúng là đáng đời!
Thôi vậy.
Dù sao cũng đã chia tay Dung Trạch rồi.
Hải Thành đúng là không có gì đáng để tôi lưu luyến.
Vậy thì chuyển về thôi.
10
Tôi chỉ mất nửa ngày đã sắp xếp gần xong đồ trong phòng thuê.
Sau đó trả phòng với bà chủ nhà.
Trước khi rời Hải Thành, lại hẹn hai người bạn khá thân đi ăn.
Lúc chờ bàn ngoài nhà hàng.
Một người đàn ông đi qua bên cạnh tôi, bước chân đột nhiên khựng lại.
“Lương Nhất Nặc?”
Tôi nhìn anh ta, ngẩn ra một lát.
Đột nhiên nhớ ra người này là một trong những người đàn ông trong phòng bao hôm đó.
Chắc cũng là bạn từ nhỏ của Dung Trạch.
Anh ta cười với tôi.
“Không nhận ra tôi à? Tôi là… bạn cùng phòng của Dung Trạch, chúng ta từng gặp ở Đại học Hải Thành.”
Anh ta nói vậy, tôi có chút ấn tượng.
Hồi Dung Trạch học năm tư, có lần tôi đến trường tìm anh ta.
Mấy nam sinh đang chơi bóng rổ trên sân vận động.
Người này hình như là một trong số đó.
Tôi kéo ra một nụ cười công thức hóa.
“Xin chào.”
Khóe môi đối phương cong lên, nhướng mày hỏi tôi:
“Cô chờ Dung Trạch ở đây à? Nhưng hình như cậu ấy đã nghỉ việc rồi.”
Lúc này tôi mới nhớ ra.
Tòa nhà đối diện đúng là công ty trước đây Dung Trạch vào làm.
Vốn định phủ nhận, lại nghe người đàn ông dùng giọng điệu trêu ghẹo suồng sã:
“Có cần tôi gọi điện cho cậu ấy không? Thằng nhóc này ngày nào cũng trốn bạn gái thì ra thể thống gì.”
Người này đại khái biết Dung Trạch đã nói chia tay với tôi, đang chờ xem náo nhiệt.
Tôi hơi cạn lời, lại thấy buồn cười.
Nghĩ một chút.
Vẫn như anh ta mong muốn, đổi thành dáng vẻ đáng thương tội nghiệp.
“Thật sao? Thảo nào tôi đợi anh ấy ở đây mấy ngày rồi, cũng không thấy người đâu.”
Đối phương cười vui vẻ, sau đó lấy điện thoại ra, gọi đi.
11
Câu lạc bộ Hoàng Đình.
Trong phòng bao ồn ào náo nhiệt.
Một đám đàn ông rảnh rỗi đến phát chán, đánh bài thì đánh bài, tán gái thì tán gái, bàn chuyện làm ăn thì bàn chuyện làm ăn.
Chỉ riêng Dung Trạch ngồi trên sofa, cái gì cũng không tham gia, thỉnh thoảng liếc nhìn điện thoại của mình.
Trần Yến Chu đánh xong một ván bi-a, phát hiện nửa tiếng qua tư thế ngồi của người này gần như không thay đổi.
Chậc chậc.
“Dung Trạch, sao tôi cảm thấy mấy hôm nay cậu mất hồn mất vía thế, không phải yêu con bé kia rồi chứ?”
Có người tai khá thính.
“Yêu con bé nào?”
“Còn ai nữa, Lương Nhất Nặc chứ ai.”
“Đừng nói, Dung thiếu gia nhà chúng ta mấy hôm nay đúng là không ổn lắm, ngày nào cũng nhìn chằm chằm cái điện thoại của cậu ấy, sắp biến thành Hanazawa Rui rồi.”
Kẻ hóng chuyện phì cười.
“Có thể đừng buồn cười thế không, Hanazawa Rui, vậy tôi còn là Domyoji đây.”
“Theo tôi nói, Dung thiếu gia cũng đủ nhẫn tâm đấy. Đổi lại là tôi, tôi không nỡ chia tay Lương Nhất Nặc đâu. Con bé đó dáng người hấp dẫn biết bao, da còn trắng, chân dài hơn mạng, quan trọng là còn một lòng một dạ với bạn trai, thà một ngày làm ba công việc cũng muốn mua đồng hồ, mua đồ cho bạn trai. Bạn gái như vậy đi đâu tìm?”
“Có ích gì, cô ta có làm mười công việc một ngày cũng không bước nổi vào cửa nhà họ Dung.”
“Con bé này cũng khá có khí phách, chia tay vậy mà không làm loạn với cậu. Dung Trạch, sức hút của cậu giảm rồi à.”
Tưởng Ân Dư nghe vậy, khóe môi cong lên vẻ châm chọc:
“Cấp bậc của người ta cao lắm đấy, hóa bị động thành chủ động, cố ý phơi một thời gian, chỉ chờ đàn ông các cậu cắn câu.”
“Thật hay giả?”
Tưởng Ân Dư cười lạnh một tiếng, vô cùng chắc chắn.
“Thủ đoạn của loại trà xanh này chẳng qua chính là chờ đàn ông cúi đầu trước. Một khi đàn ông không để ý tới cô ta, lập tức sẽ tìm đến tận cửa. Các cậu cứ chờ xem, nếu để cô ta biết thân phận thật của Dung Trạch, cô ta sẽ như đỉa bám chặt lấy cậu ấy.”
“Không đến mức đó chứ, cậu xem Lương Nhất Nặc thành hạng người gì vậy.”
“Đúng đấy.”
Dung Trạch bỗng nhiên bực bội.
Cố tình đám người này còn ồn ào đến mức khó chịu, từng người bên cạnh như ruồi bọ.
“Nói đủ chưa, không nói cũng chẳng ai xem các cậu là câm đâu.”
Mọi người ngoan ngoãn im miệng.
Hôm nay khí áp của Dung thiếu gia hơi thấp, vẫn nên ít chọc thì hơn.
Điện thoại truyền đến một tiếng rung.
Trên màn hình hiển thị Châu Cẩn Vũ.
Dung Trạch bỗng thất vọng.
Sau khi nghe máy, giọng anh ta mất kiên nhẫn:
“Chuyện gì?”