Chương 6 - Chiến Công Đổi Hôn Ước

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Hôm nay ngươi lập tức giao phủ tướng quân lại toàn bộ, nhớ dọn dẹp sạch sẽ.”

“À đúng rồi, Dao nhi nói ngươi được ban một bộ hồng ngọc, cũng mang về phủ luôn.”

Lâm Lăng lải nhải mãi khiến ta đau cả tai, lập tức sai người đuổi hắn ra ngoài.

Trong lúc giằng co, tay áo bên trái của hắn bị xé rách.

Lâm Lăng vừa bị đuổi ra, Tiêu Cảnh Hành đã từ sau bình phong bước ra.

“Cô nhớ rõ Vương nguyên soái từng nói, năm đó Lâm Lăng vì cứu ông ấy mà bị chém một nhát vào tay, dù lành cũng để lại sẹo.”

“Lẽ nào Lâm Lăng mạo danh lãnh công?”

Tiêu Cảnh Hành gật đầu khẽ: “Phải điều tra.”

Ta hơi nghi hoặc: “Ngươi bệnh nặng như vậy, sao lại quen thân với Vương nguyên soái?”

Vừa nghe, Tiêu Cảnh Hành liền yếu ớt ho khan.

“Khụ khụ… cũng chỉ là… gặp một hai lần… khụ…”

“Hỉ tử, mau đỡ Cô lên kiệu, Cô mệt rồi, hồi cung.”

Tiêu Cảnh Hành vội vã lên kiệu mềm.

Sau khi hắn đi rồi, cha ta bước ra từ noãn các bên cạnh.

“Con gái ta sao lại thở dài?”

Ta nhìn trời than nhẹ: “Không sao, chỉ là chợt nhận ra, mình chọn trúng người khó điều khiển nhất.”

……

Lâm Lăng sau khi bị đuổi khỏi Tạ phủ, liền thấy một nhóm người nối đuôi nhau đi vào cổng lớn.

Mỗi người đều ôm một hộp trang sức tinh xảo.

Hắn vừa hỏi liền biết, Tạ gia đang chuẩn bị sính lễ.

Trong lòng hắn lập tức hiểu ra bảy tám phần.

Tạ Minh Nguyệt sợ là hôm đó bị hắn từ hôn trước mặt bao người, nên mới cố ý giận dỗi, làm bộ làm tịch.

Đúng là lòng dạ nữ nhân.

Lâm Lăng cười lắc đầu, nghĩ đến tương lai nhà họ Lâm liền quyết định đêm nay lẻn vào phòng khuê của Tạ Minh Nguyệt.

Chỉ cần gạo nấu thành cơm, nàng ta cũng không thể làm cao được nữa.

8.

Mỗi năm, Tạ phủ đều phải bắt hơn trăm người.

Có kẻ là lưu manh cùng đường, liều mình vào Tạ gia trộm vài thứ quý giá;

Có kẻ nhận lệnh truy sát của kẻ thù.

Nhưng ta thật không ngờ, đến Lâm Lăng cũng có ngày bị trói.

“Tạ Minh Nguyệt, còn không mau thả ta ra, ta có thể không truy cứu chuyện hôm nay.”

Dù bị đánh đến mặt mũi bầm dập, cái miệng của Lâm Lăng vẫn rất cứng.

“Tiểu thư, trên người hắn tìm được xuân dược.”

Ta hơi nhíu mày.

Lâm Lăng trước đây tuy hơi ngốc, nhưng dù sao cũng từng là người ngay thẳng. Không ngờ nay lại định làm chuyện bỉ ổi thế này.

Thấy mưu kế thất bại, Lâm Lăng không có chút hối lỗi, cũng không hề hoảng loạn.

“Tạ Minh Nguyệt, ta biết ngươi thật lòng với ta, ngươi hận ta hôm ấy từ hôn trước mặt mọi người, nên ta mới muốn dùng một đêm ôn nhu để an ủi ngươi.”

“Minh Nguyệt, ta nguyện xin Hoàng thượng ban thêm thánh chỉ, cho phép ngươi làm bình thê của ta.”

Ta nghe mà đau đầu.

Tên này chẳng có từ nào mới sao? Cứ nói đi nói lại mấy câu đó.

“Tiểu thư, Lâm tướng quân hắn…”

“Gì mà tướng quân, cái loại háo sắc mưu đồ bất chính này, tất nhiên phải… phế đi.”

Lâm Lăng kinh hoàng trợn mắt: “Tạ Minh Nguyệt, ngươi nói gì!”

Còn chưa kịp phản ứng, một ánh đao lóe lên, cơn đau dữ dội truyền đến từ hạ thể.

Tiếng gào thảm thiết vang dội khắp Tạ phủ.

……

Lâm Lăng bị gác cổng phát hiện vào lúc trời tờ mờ sáng.

Hắn bị ném trước cửa tiểu viện nhà họ Lâm nửa người dưới đầy máu, nhưng vết thương đã được cầm máu.

Gác cổng gõ cửa gỗ nhà họ Lâm.

Chốc lát sau.

Tiếng gọi “ca ca”, “ca ca ơi”, “nhi tử à” vang lên liên tiếp.

“Con muốn gõ trống Đăng Văn! Con muốn Tạ Minh Nguyệt đền mạng!”

Lâm Lăng tỉnh lại, ánh mắt hung ác.

Nhưng còn chưa đến gần trống Đăng Văn, đã bị cấm vệ quân áp giải lên triều.

Vì đau đớn không thể đứng vững, hắn chỉ có thể ngồi bệt, kêu khóc:

“Bệ hạ, Tạ Minh Nguyệt dùng tư hình, thỉnh bệ hạ làm chủ, lập tức xử trảm yêu nữ này!”

Hoàng đế ngồi trên cao, sắc mặt nghiêm nghị.

Lâm Lăng mừng rỡ, vội nói:

“Bệ hạ, Tạ Minh Nguyệt còn giả mạo khế vay, chiếm phủ tướng quân của thần. Thần là tướng quân do bệ hạ thân phong, nếu nỗi oan này không được giải, thì là làm lạnh lòng hàng ngàn tướng sĩ ngoài biên cương!”

Hắn nói đến nước mắt giàn giụa, ai nghe cũng cảm động.

“Phong ngươi làm tướng quân, mới thật sự lạnh lòng tướng sĩ.”

Lâm Lăng còn chưa kịp phản ứng, bên cạnh đã có người quỳ xuống.

Là tiểu binh hôm đó trên chiến trường.

“Thần – Tạ Bình Sinh tham kiến bệ hạ!”

Lâm Lăng thấy hắn, toàn thân mềm nhũn.

Hắn biết, mình xong rồi.

Trong lời kể của Tạ Bình Sinh, Lâm Lăng đã nhân lúc hắn sơ hở cướp thủ cấp tướng địch, rồi lừa gạt Vương nguyên soái đang bị thương ở mắt.

Vương nguyên soái cùng Tạ Bình Sinh đối chiếu vài chi tiết.

Sự thật rõ như ban ngày.

Cuối cùng, Hoàng thượng hạ chỉ, phong Tạ Bình Sinh làm Trung Nghị tướng quân vì có chiến công thực sự.

Lâm Lăng vì bị thương nên tạm thời miễn hình phạt.

Khi hắn bị khiêng ra khỏi triều, vừa vặn gặp ta và Tiêu Cảnh Hành.

Hắn nghiến răng căm hận: “Tạ Minh Nguyệt, chỉ vì ta không yêu ngươi, ngươi liền muốn dồn ta vào chỗ chết?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)