Chương 4 - Chiếm Hữu Trong Tình Yêu
Động tác ấy làm kinh động Thái tử.
Thái tử cũng quay đầu nhìn ta, vừa hay bắt gặp ta đang lén nhét lá cây vào cổ áo Tiết Cánh Thanh.
Không biết hôm nay Thái tử làm sao, không ôn hòa như mọi khi, ánh mắt lạnh như băng.
Ta vội buông rèm xuống.
Đích tỷ hạ giọng:
“Ngươi đừng có lâm trận bỏ chạy đấy!”
Ta mặt mày ủ rũ suy nghĩ.
Đích tỷ muốn ta đi si mê Thái tử.
Nhưng sau lưng ta còn đang theo đuổi Tiết Cánh Thanh.
Hắn ăn của ta, uống của ta, trước giờ vẫn chưa nói rốt cuộc có muốn cùng ta tốt đẹp hay không.
Ta cứ lấy mặt nóng dán mông lạnh như thế cũng chẳng phải cách.
Ta sờ điểm tâm trong túi.
Thèm thuồng nghĩ, hay là dứt khoát từ bỏ Tiết Cánh Thanh đi, như vậy toàn bộ số điểm tâm này đều thuộc về ta.
Ta theo đích tỷ xuống xe.
Vừa hay cùng Thái tử đi vào cửa.
Dung Tứ cô nương ra nghênh đón Thái tử, ăn mặc hoạt bát rực rỡ.
Nàng chen đích tỷ sang một bên, vui vẻ nói:
“Thái tử biểu ca, ta chờ huynh lâu rồi.”
Đích tỷ nháy mắt với ta.
Ta gật đầu, ra hiệu:
“A tỷ cứ chờ xem!”
Ta lấy hết sức, lao thẳng lên trước, muốn húc Dung Tứ cô nương ra.
Trên đường tới đây ta đã nghĩ kỹ rồi.
Ta húc Dung Tứ cô nương ra, thuận thế giả bộ trẹo chân rồi ngã vào lòng Thái tử.
Như vậy mặc kệ kẻ có mắt hay không có mắt đều biết ta ái mộ Thái tử, trước mặt mọi người giở thủ đoạn.
Nhưng kế hoạch luôn không theo kịp biến hóa.
Lúc ta húc đầu lao tới.
Dung Tứ cô nương vừa hay quay người, ta nhào hụt!
Ta úp mặt về phía trước, mắt thấy sắp ngã thật mạnh.
Theo bản năng túm lấy thứ gì đó.
Ta nghe xung quanh vang lên một trận xôn xao.
“Ôi trời đất ơi! Hứa nhị cô nương có phải thiếu mất một sợi gân không vậy!”
“Ngày thường nàng ấy nhút nhát ít lời, hôm nay lại to gan đến thế!”
“Nhìn ra rồi, vì muốn câu dẫn Thái tử, người thật thà cũng liều mạng luôn rồi……”
Ta ngã xuống ngay trước chân Thái tử.
Trong tay còn đang nắm chặt trung khố của Thái tử.
Gió vừa thổi qua.
Vạt áo hắn bay lên, hai chân thẳng tắp rắn chắc lập tức bị mọi người nhìn hết.
Ta lại nghe thấy từng tiếng hít khí bị đè nén nhưng đầy hưng phấn.
Ngẩng lên trên.
Thái tử mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm ta.
Ta khó khăn nói:
“Điện hạ, người nghe ta giải thích, ta……”
Đích tỷ phía sau khẽ ho một tiếng.
Ta chỉ đành cắn răng, lập tức đổi giọng, giả điên giả ngốc khóc:
“Ta si mê điện hạ đã lâu, ngày đêm nhớ mong long thể của điện hạ, đêm không ngủ được, ngày nuốt không trôi. Hôm nay có thể chạm vào long thể, chết cũng mãn nguyện rồi!”
06
Ta cảm thấy một người nếu đã mất mặt đến một mức nhất định, trái lại sẽ chẳng còn sợ trời sợ đất nữa.
Thái tử không tính toán với ta.
Ta cũng giả bộ như chẳng có chuyện gì xảy ra.
Ngược lại còn nhận được vài câu khen ngợi của những nữ quyến khác.
“Nhìn Hứa nhị cô nương xem, dáng vẻ liều lĩnh ấy! Chân ái, đây mới là chân ái dành cho điện hạ!”
“Ngày thường nàng ấy chẳng nói chẳng rằng, ai nhìn ra nàng ấy si mê điện hạ đến thế chứ.”
“Có lẽ đè nén lâu quá nên đã hơi phát điên rồi, thật đáng thương.”
Ngay cả Dung Tứ cô nương vốn luôn bất hòa với tỷ tỷ ta cũng tới nói chuyện với ta.
Nàng đứng trước mặt ta, nghiêm túc nói:
“Cho dù ta không được chọn làm Thái tử phi, ta cũng coi thường bộ dạng giả vờ rộng lượng của tỷ tỷ ngươi. Ta trước nay không coi nàng ta ra gì. Si mê biểu ca như ngươi mới xứng làm đối thủ của ta.”
Lời này nói ra khiến ta nhất thời không biết nên khiêm tốn hay nên kiêu ngạo.
Ta cũng không thể làm người câm, chỉ đành đỏ mặt nói:
“Ờm, ta…… ta sẽ tiếp tục cố gắng, tranh thủ xứng làm đối thủ của Tứ cô nương hơn.”
Dung Tứ cô nương nhìn ta rồi bật cười.
Nàng đầy hứng thú:
“Trước đây sao ta không phát hiện ngươi thú vị như vậy nhỉ.”
“Cũng nhờ Hứa nhị cô nương mà chúng ta mới được nhìn thấy hai chân của điện hạ!”
“Nếu lần sau Hứa nhị cô nương lại có chiêu hiểm nào thì nhớ báo ta trước. Vừa rồi ta bỏ lỡ mất một đoạn, hối hận chết đi được!”
Mấy cô nương ríu rít vây quanh ta.
Thái tử thay y phục trở về, các nàng mới đỏ bừng mặt, lần lượt tản đi.
Yến thưởng hoa bắt đầu.
Đích tỷ sai nha hoàn bày điểm tâm hoa mai nàng làm ra.
Dung Tứ cô nương hừ nhẹ, châm chọc:
“Ồ, lệ cũ của yến thưởng hoa nhà ta từ trước tới nay là thích hoa gì thì làm điểm tâm hình hoa ấy. Trước đây Hứa Tuệ Ninh ngươi đều làm điểm tâm hình thủy tiên, năm nay sao lại đổi thành hoa mai rồi?”
Đích tỷ lạnh nhạt hỏi:
“Năm nay ngươi chẳng phải cũng làm điểm tâm hoa mai sao?”
Dung Tứ cô nương lập tức tình ý dạt dào nhìn Thái tử:
“Bởi vì Thái tử biểu ca thích hoa mai mà!”
Ta nghe hai người này đối chọi gay gắt, ngay cả thở mạnh cũng không dám.
Dung Tứ cô nương chẳng hề che giấu tâm ý, đổi thành đích tỷ ta tuyệt đối không nói nổi lời ấy.
May mà Dung Tứ cô nương không tiếp tục tranh cãi với đích tỷ, trái lại tò mò hỏi ta:
“Nhị cô nương, điểm tâm hoa mai của ngươi đâu?”
Nàng vừa hỏi, tất cả mọi người lập tức đồng loạt nhìn ta.
Thái tử vốn thất thần nhìn nơi khác, lúc này cũng quay sang nhìn ta.
Da đầu ta tê dại!
Đích tỷ nháy mắt với ta.
Hôm nay đã nổi điên diễn ra bộ dạng si mê Thái tử rồi, không thể bỏ cuộc giữa chừng.
Bình luận & Thảo luận
Chia sẻ cảm xúc của bạn về chương này cùng cộng đồng