Chương 7 - Chiếc Xe Tình Yêu

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Cầm lên nhìn, toàn bộ đều là cuộc gọi nhỡ của Ngô Thiệu, mấy chục cuộc.

Còn có hơn trăm tin nhắn xin lỗi, cầu xin tha thứ.

Nội dung lặp đi lặp lại chỉ là anh ta nhất thời hồ đồ,

bị Lâm Tiểu Hòa dụ dỗ,

người anh ta yêu nhất trong lòng vẫn là tôi.

Tôi lười đến mức chẳng buồn đọc.

Phiếu thẩm định thiệt hại và hóa đơn vệ sinh được xuất ra, tổng cộng sáu nghìn tám trăm năm mươi tệ.

Tôi chụp ảnh gửi cho Ngô Thiệu, kèm một câu:

“Trước mười hai giờ đêm nay chuyển tiền cho tôi.”

“Nếu không, ngày mai tôi sẽ cầm hóa đơn và chứng cứ tới công ty anh.”

“Để cả công ty nhìn rõ bộ mặt thật của anh.”

Gửi tin nhắn xong, tôi thanh toán.

Tôi lái chiếc xe đã được dọn sạch nhưng vẫn khiến tôi khó chịu về nhà.

Suốt dọc đường, đầu óc tôi rối bời.

Tôi chỉ muốn nhanh chóng cắt đứt hoàn toàn với con người này.

Nhưng tôi tuyệt đối không ngờ, khoảnh khắc đẩy cửa nhà ra,

cảnh tượng trước mắt khiến tôi lập tức bốc hỏa.

Ngô Thiệu đang ngồi trên sofa phòng khách nhà tôi, bên cạnh còn có bố mẹ anh ta.

Trước mặt ba người là trà mẹ tôi pha.

Bố mẹ tôi đứng một bên, trên mặt đầy vẻ bất lực và khó xử.

Rõ ràng, họ đã đến được một lúc rồi.

Nghe thấy tiếng mở cửa, Ngô Thiệu lập tức đứng dậy.

Trên mặt anh ta chất đầy nụ cười nịnh nọt và áy náy, bước nhanh về phía tôi:

“Dao Dao, cuối cùng em cũng về rồi.”

“Anh gửi cho em nhiều tin nhắn như vậy mà em không trả lời.”

“Anh thật sự hết cách, nên mới đưa bố mẹ tới xin lỗi em.”

Bố mẹ anh ta cũng đứng dậy theo.

Mẹ anh ta kéo tay tôi, giọng cố tỏ ra thân thiết:

“Dao Dao à, cô biết lần này Tiểu Thiệu sai rồi, khiến cháu chịu ấm ức.”

“Cháu rộng lượng một chút, tha thứ cho nó lần này đi.”

“Nó chỉ nhất thời bị ma xui quỷ khiến thôi, trong lòng nó trước giờ chỉ có cháu.”

8

Tôi dùng sức hất tay bà ta ra, lùi lại một bước.

Tôi lạnh lùng nhìn cả nhà họ, chỉ cảm thấy mọi chuyện hoang đường đến cực điểm.

Người làm sai lại đường hoàng kéo nhau tới nhà xin tha thứ,

ngược lại cứ như tôi là kẻ không biết điều.

Cơn giận trong lòng lập tức bùng lên tới đỉnh điểm.

Bố mẹ tôi bị trận thế này làm cho mơ hồ,

kéo tay tôi, liên tục khuyên:

“Dao Dao, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Có hiểu lầm gì thì nói rõ với nhau, tình cảm bốn năm của hai đứa còn đó…”

“Sao có thể nói chia tay là chia tay? Tiếc biết bao!”

Họ vẫn bị che mắt, chỉ nghĩ đây là trận cãi vã bình thường của một cặp đôi trẻ.

Hoàn toàn không biết Ngô Thiệu đã làm ra những chuyện bẩn thỉu gì.

Ngô Thiệu cúi đầu, giả vờ hối hận vô cùng.

Nhưng nửa chữ về những thứ trong xe cũng không dám nhắc,

càng không dám thừa nhận sự thật mình đã ngoại tình.

Tôi nhìn bộ dạng hèn nhát dám làm không dám nhận của anh ta,

khóe môi cong lên thành một nụ cười cực kỳ mỉa mai:

“Ngô Thiệu, anh nói cho bố mẹ tôi nghe đi, rốt cuộc anh đã làm gì?”

“Sao không dám nói thật?”

Vừa dứt lời, tôi trực tiếp lấy điện thoại ra.

Mở bức ảnh chụp ở gara, đưa thẳng tới trước mặt bố mẹ tôi và bố mẹ anh ta:

“Nhìn đi, đây chính là chuyện tốt mà con trai cưng của hai người đã làm!”

“Ở trong xe của tôi lăng nhăng với người phụ nữ khác, lại còn không biết dọn sạch dấu vết.”

“Nếu mọi người không tin, tôi có thể mang đi xét nghiệm ADN.”

Ngô Thiệu liếc thấy bức ảnh, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Bố mẹ tôi xem xong, vẻ ôn hòa trên mặt biến mất ngay lập tức.

Sắc mặt họ tối sầm đến mức như có thể nhỏ ra nước.

Họ làm sao cũng không ngờ, người con rể tương lai mà họ luôn công nhận,

lại là một kẻ phẩm hạnh bại hoại như vậy.

“Ngô Thiệu, cậu quá đáng lắm rồi!”

Bố tôi tức giận vỗ mạnh xuống bàn, chỉ ra cửa, nghiêm giọng quát:

“Nhà họ Thẩm chúng tôi không có loại con rể như cậu!”

“Mau dẫn bố mẹ cậu đi đi, đừng đứng trong nhà tôi chướng mắt!”

Thấy sự việc hoàn toàn bại lộ,

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)