Chương 5 - Chiếc Xe Mượn Có Phải Là Của Tôi
[Tôi thật sự không ngờ Diệp Lệ là loại người như vậy. Uổng công lúc cô ta mới vào công ty, tôi còn giúp cô ta nhiều thế.]
[May mà chồng tôi chỉ yêu mình tôi, không để ý đến sự dụ dỗ của cô ta…]
[Không ngờ cô ta lại làm ra chuyện như vậy, thật kinh tởm!]
Tôi tức đến suýt ném điện thoại.
Được lắm, đến nước này rồi mà chị ta vẫn còn muốn đâm sau lưng tôi.
Chị ta tưởng chị ta là tiền bối vào công ty sớm hơn, nên cả công ty này đều do chị ta định đoạt chắc?
Há miệng vu oan tôi bằng mấy lời dơ bẩn, nhưng không biết trong tay tôi còn có một quả dưa bự hơn nhiều.
Vương Phương còn tưởng chồng chị ta thật sự chỉ yêu một mình chị ta cơ đấy, đúng là trò cười.
Tôi cười lạnh, trực tiếp đăng video từ camera hành trình lên nhóm chat.
8
Lúc đầu khi Vương Phương mượn xe, chị ta nói là để bảo vệ riêng tư nên hỏi tôi cách tắt camera hành trình.
Chị ta không biết rằng mỗi lần xe khởi động lại, camera hành trình sẽ tự động bật lên.
Vì vậy, ngoài lần đầu tiên lái xe chị ta tắt camera, những lần còn lại camera đều ghi hình suốt quá trình.
Trong video, ngoài đoạn chồng Vương Phương đón khách ở sân bay.
Còn có một đoạn ghi hình vào đêm khuya.
Đó là tối ngày đầu tiên của kỳ nghỉ lễ.
Chồng Vương Phương không đi chạy xe công nghệ, mà lái xe chở theo một người phụ nữ trang điểm đậm.
Người phụ nữ kia vừa kéo cửa ngồi vào xe đã vô cùng thuần thục ôm lấy cái cổ gần như không nhìn thấy của chồng Vương Phương.
“Anh yêu, xe anh xịn thật đấy. Vợ anh cũng chịu để anh lái nhỉ?”
Giọng người phụ nữ nũng nịu đến chảy nước.
Cũng thật làm khó cô ta, đối diện với loại đàn ông như vậy mà vẫn có thể bày ra dáng vẻ ấy.
“Có gì mà chịu hay không chịu? Cô ta đã cưới tôi rồi, đồ của cô ta đương nhiên là đồ của tôi.”
“Chiếc xe này bây giờ chính là không gian riêng của hai chúng ta. Muốn chơi kiểu gì thì chơi.”
Nói rồi, tay người đàn ông kia bắt đầu sờ soạng trên người ả đàn bà lả lơi đó.
Đoạn sau tôi không đăng hết.
Tài khoản chat này tôi còn dùng để làm việc, không thể để bị khóa được.
Nhưng mọi người đều là người trưởng thành, chuyện tiếp theo xảy ra là gì ai cũng hiểu.
Thật sự không thể nhìn nổi.
Hai người họ làm loạn từ hàng ghế trước ra đến hàng ghế sau.
Nói thật, lúc mới xem đoạn video này, tôi suýt nôn tại chỗ.
Cứ nghĩ đến việc hai người kia làm loại chuyện đó trong xe của tôi, tôi lập tức cảm thấy cả chiếc xe đều không thể giữ lại được nữa.
Ngay lúc ấy tôi gọi điện cho cửa hàng, trả thêm một khoản tiền, bảo họ thay và làm sạch từ trong ra ngoài.
Video vừa được đăng vào nhóm, cả nhóm chat lập tức nổ tung.
Dù sao Vương Phương vu oan tôi cũng chỉ là nói miệng không bằng chứng.
Còn tôi có video thật làm chứng cứ, lại còn là đoạn video chấn động như vậy.
[Chồng chị Phương chơi cũng dữ đấy! Lại còn ở trong xe của Lệ Lệ nữa chứ, chậc chậc.]
[Không phải nói chồng chị Phương là người đàn ông của gia đình à? Tám múi, cao mét tám cơ mà…]
[Tôi chịu không nổi rồi, người đàn ông trong video thật sự là chồng chị Phương à? Nhìn thế này cao lắm chưa tới mét bảy ấy chứ.]
[Tám múi gì chứ, đừng nói tám múi, tôi thấy nhiều nhất cũng chỉ có một múi thôi, ha ha ha!]
Tiếng cười nhạo và bàn tán gần như ép Vương Phương phát điên.
Chị ta điên cuồng tag tôi trong nhóm, bảo tôi thu hồi video.
Từ ban đầu chửi mắng, đến sau cùng là khóc lóc cầu xin.
Cuối cùng thấy tôi vẫn không để ý, chị ta dứt khoát im luôn.
[Ê, mọi người có để ý không, chị Phương rời nhóm rồi?]
[Nếu là tôi thì tôi cũng rời nhóm. Thật không hiểu sao chị ta còn mặt mũi vu oan Lệ Lệ trong nhóm…]
[Lệ Lệ nhà mình ít nhiều cũng là một cô gái xinh xắn mà, bên bộ phận bên cạnh mấy người đang theo đuổi ấy. Sao có thể đi quyến rũ loại đàn ông đó được?]
Tôi không để ý những lời bàn tán của đồng nghiệp, mở danh sách thành viên nhóm chat.
Quả nhiên phát hiện chị Phương đã không còn trong nhóm.
Người rời nhóm thì rời nhóm, nhưng một vạn tệ của tôi thì không thể bỏ qua được.
[Chị Phương, em đăng video chị còn phải cảm ơn em đấy. Một vạn tệ khi nào chuyển cho em?]
Tin nhắn vừa gửi đi, chỉ còn lại một dấu chấm than màu đỏ.
Xem ra tôi đã bị Vương Phương chặn rồi.
Chị ta tưởng chuyện này cứ thế là kết thúc à?
Nằm mơ!
Ngay hôm đó, tôi trực tiếp đến đồn công an.
Tôi đưa ra đủ loại chứng cứ chắc chắn.
Không chỉ tố cáo Vương Phương tự ý chiếm dụng xe của tôi để chạy xe công nghệ kiếm tiền.
Tôi còn tố cáo chồng chị ta dùng xe của tôi để mua bán dâm.
Chứng cứ đương nhiên chính là đoạn video từ camera hành trình trong tay tôi.
Không phải chị ta đăng trạng thái nói móc tôi sao?
Vậy hay quá, tôi cũng học theo chị ta.
Tôi quay tay đăng ngay giấy tiếp nhận trình báo của công an lên dòng trạng thái.
[Xét thấy trong thời gian chị Vương Phương mượn xe của tôi, những việc chị ấy và người liên quan đã làm nghiêm trọng vượt qua giới hạn của tôi.]
[Hiện tại tôi đã trình báo công an xử lý.]
[Chị Vương Phương đã chặn và xóa tôi vào trưa nay.]
[Phiền mọi người giúp tôi chuyển lời nhé! 🙏🙏🙏]
9
Dòng trạng thái đăng lên chưa bao lâu, Vương Phương đã thêm bạn lại với tôi.
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: