Chương 5 - Chiếc Xe Đạp Đắt Giá Bị Đánh Cắp

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Vừa rồi chẳng phải anh nói muốn thay Hoàng Thu Nguyệt đền một nửa sao? Chuyển khoản hay tài sản?”

Anh béo vừa định nói gì đó, đã bị tôi nghiêm giọng cắt ngang.

“Đừng nghĩ tới mấy trò khôn vặt như trốn tránh hay nói tôi không có chứng cứ.”

Tôi chỉ vào trong xe:

“Hôm nay tất cả những gì các người làm với xe của tôi, đều bị camera trong xe quay lại rồi.”

“4K siêu nét, các người không chạy được đâu.”

Tiếp đó, tôi lần lượt đếm những người từng chạm vào xe của tôi.

“Hôm nay tổng cộng có 9 người từng chạm vào xe của tôi. Cho dù chia đều, mỗi người cũng phải đưa tôi hai triệu hai trăm hai mươi hai nghìn hai trăm hai mươi hai tệ.”

“Khoản tiền này, sau này tôi sẽ để luật sư bàn với các người cách trả.”

“Đừng trách người khác. Muốn trách thì trách Hoàng Thu Nguyệt đi, là cô ta hại các người.”

Tôi nhẹ giọng nói.

Trong nháy mắt, mọi người đều ném ánh mắt căm hận về phía Hoàng Thu Nguyệt.

Không cần nhìn cũng biết, tất cả mọi người đều đang nghĩ, hôm nay nếu không phải Hoàng Thu Nguyệt trộm xe tới, bọn họ cũng sẽ không rơi vào rắc rối lớn như vậy.

Anh béo càng trực tiếp tức tới phát cuồng. Lồng ngực anh ta phập phồng kịch liệt, mặt đỏ bừng.

Người khác có lẽ còn có thể chui qua đủ loại kẽ hở pháp luật, không phải trả khoản tiền này.

Nhưng anh béo thật sự không chạy nổi. Anh ta là người thực sự làm xe của tôi trầy xước.

Trong nháy mắt, anh ta bước nhanh tới bên cạnh Hoàng Thu Nguyệt, vung tay lớn, giáng thẳng một cái tát lên mặt Hoàng Thu Nguyệt.

Đánh xong anh ta vẫn không chịu buông tha, hai tay nắm thành quyền, như mưa rơi xuống. Cả homestay vang lên tiếng va chạm da thịt khiến người ta ê răng.

Có anh béo dẫn đầu, trong phòng lập tức loạn thành một nồi cháo. Hơn chục người đều xông tới vây quanh Hoàng Thu Nguyệt, ai cũng muốn đánh cô ta để trút giận.

Cảnh sát có mặt sốt ruột không thôi, rút dùi cui hung hăng đập xuống bàn, phát ra tiếng vang cực lớn.

Nhưng tiếng vang đó chỉ ngắn ngủi ngăn cản sự điên cuồng của đám người, sau đó lại càng làm sự điên cuồng của họ sâu thêm.

Cảnh hỗn loạn kéo dài hơn mười phút. Mãi tới khi mỗi người đều trút xong cảm xúc, bọn họ mới dần lùi ra.

Hoàng Thu Nguyệt bị mọi người đánh lâu như vậy, cả người trực tiếp hôn mê, nằm trên sàn không nhúc nhích.

“Cứu người! Mau đưa tới bệnh viện!”

Hai cảnh sát không dám chậm trễ nữa, một trước một sau kéo Hoàng Thu Nguyệt lên xe tuần tra.

Đồng thời còn không quên gọi thêm nhiều cảnh sát từ đồn tới.

Cuối cùng, toàn bộ đoàn đạp xe đều bị đưa về đồn cảnh sát.

Còn tôi cũng bị kéo đi lấy lời khai.

Khi lấy lời khai, tôi nói rõ đầu đuôi sự việc.

Đồng thời cũng thẳng thắn rằng tôi căn bản không thật sự muốn để đoàn đạp xe bồi thường.

Những người đó, nói cho cùng cũng không liên quan gì tới tôi.

Sở dĩ tôi nói muốn họ bồi thường, chỉ là để dọa họ mà thôi.

Cảnh sát lấy lời khai liên tục gật đầu.

Đối với họ mà nói, nếu chuyện này cuối cùng thật sự biến thành cùng lúc đòi bồi thường chín người, tình hình sẽ rất phức tạp.

“Nhưng tôi có một yêu cầu.”

“Tôi nhất định phải để Hoàng Thu Nguyệt bồi thường, hơn nữa, tôi tuyệt đối không chấp nhận hòa giải riêng.”

Cảnh sát nhìn sâu vào tôi, viết câu này vào hồ sơ lời khai.

Tôi ra khỏi đồn cảnh sát.

Sau khi bị đánh, Hoàng Thu Nguyệt hiện đang nằm trên giường bệnh trong bệnh viện, chưa tỉnh lại.

Phương án bồi thường, tất nhiên cũng chưa thể bàn.

Còn tôi thì vẫn như thường lệ, quay về công ty đi làm.

Vừa vào công ty, trưởng phòng Chung đã chặn tôi lại.

“Trình Tiểu Mãn, rốt cuộc cô và Hoàng Thu Nguyệt đã xảy ra chuyện gì?”

“Từ hôm qua bắt đầu, cảnh sát và phóng viên hết lượt này tới lượt khác chạy tới công ty, vừa tới đã chỉ đích danh muốn hỏi chuyện cô và Hoàng Thu Nguyệt.”

“Còn nữa, sao Hoàng Thu Nguyệt lại vào bệnh viện? Những chuyện này cô nhất định phải nói rõ từng chuyện cho tôi. Bây giờ công ty vì các cô mà rơi vào khủng hoảng dư luận, tôi phải biết sự thật mới có cách ứng phó!”

Trưởng phòng Chung đen mặt, đồng thời quầng mắt cũng thâm một vòng.

Xem ra hai ngày nay đã làm lão già hơn năm mươi tuổi này sợ không nhẹ, ngủ cũng không ngon.

Lúc này, Tống Từ cũng có mặt. Cô ấy bắt đầu giải thích đầu đuôi sự việc.

Trưởng phòng Chung nghe xong, chỉ cảm thấy vô cùng hoang đường. Ông ta đập bàn:

“Chỉ vì một chiếc xe đạp? Các cô làm ầm lên khiến cả công ty đứng ngồi không yên?”

“Các cô có biết vì chuyện này, hôm qua cổ phiếu công ty chúng ta giảm năm phần trăm, giá trị thị trường bốc hơi hẳn năm triệu không!”

“Chỉ vì chút chuyện vớ vẩn của các cô!” Trưởng phòng Chung tức tới mặt đỏ bừng.

Tôi bình tĩnh, không nói gì.

Tống Từ nhẹ giọng nói:

“Nhưng chiếc xe đó rất quý đó.”

“Quý thì quý được tới đâu?”

“Khoảng chừng, chiếc xe đó ba mươi hai triệu.” Tống Từ thẳng thắn nói.

“Xe gì mà bán được ba mươi hai triệu?!”

8

Tôi lại một lần nữa lấy tập tài liệu kia ra.

Trưởng phòng Chung xuất thân là giám đốc tài chính, vừa nhìn đã biết những chứng từ này đều là thật.

CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP:

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)