Chiếc Xe Của Em Gái Bị Sếp Chiếm Đoạt, Tôi Nổi Điên Trả Thù
Tôi đã chi ba mươi vạn tệ để mua cho em gái một chiếc xe làm phương tiện đi lại.
Chỉ vì xót cảnh con bé mỗi ngày phải chen chúc hai tiếng đồng hồ trên tàu điện ngầm để đi làm.
Hai tháng sau, trong một lần về nhà bố mẹ ăn cơm, tôi thấy em gái mình xách túi, từ hướng trạm tàu điện ngầm chạy về thở hồng hộc.
Tôi hỏi xe của em đâu.
Con bé cúi gằm mặt lùa cơm, ấp úng đáp một câu:
“Em cho đồng nghiệp mượn rồi.”
Cho đến ngày thứ ba, tôi đến công ty của con bé.
Tôi nhìn thấy một gã đàn ông chải chuốt bóng lộn ngồi chễm chệ vào ghế lái chiếc xe đó.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận