Chương 10 - Chiếc Xe Bí Ẩn Và Vụ Án Đua Xe

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Vừa ra khỏi hầm, ánh hoàng hôn chiếu thẳng vào kính chắn gió, làm tôi hơi chói mắt.

Tôi nheo mắt, rồi nói một câu, đủ cho chính mình nghe:

“Anh ấy đến muộn. Nhưng anh ấy nhờ tôi nói với cô.”

Gió thổi qua cửa sổ mở hờ, làm rối tóc tôi.

Tôi cứ ngỡ mình sẽ thấy ngớ ngẩn, nhưng không. Tôi thấy lúc đó, con xe này đột nhiên không còn run nữa.

Chuyện sau đó diễn ra bình lặng.

Cố Thâm mãn hạn tù thì chuyển đến Bắc Kinh, nghe nói đang điều trị tâm lý dài hạn.

Triệu Cương thỉnh thoảng rủ tôi đi uống rượu. Anh ấy bảo đây là vụ án vô lý nhất trong 20 năm làm cảnh sát.

“Porsche giả biển QQ,” Anh ấy lắc đầu cười khi uống đến ly thứ ba, “Lúc tôi viết báo cáo, sếp cứ tưởng tôi đang viết truyện cười.”

Tin đồn ở công ty cũng tan dần. Mọi người cuối cùng cũng tin tôi không phải phú nhị đại. Chủ yếu là vì căn tin tăng giá, tôi thậm chí không dám thêm đùi gà nữa.

Tiểu Vương thất vọng: “Anh Bắc, anh không thể cố gắng một chút để trở thành phú nhị đại thật sao?”

“Cút.”

Chị Lý vẫn là cái loa phường. Chị không truyền tin về tôi nữa mà chuyển sang chị Lưu phòng kế toán. Nghe nói đối tượng xem mắt của chị Lưu là một người bán tóc giả.

Còn con QQ của tôi — nó vẫn ở đó. Vẫn hao nhớt, vỏ vẫn cũ, từng kẹt số và từng phải tắt điều hòa khi lên dốc.

Nhưng tôi đã thay hộp số mới. Cái 3 ngàn 8 tệ ấy. Dùng tiền từ khoản 2 vạn tệ Cố Thâm bồi thường.

À, dù tự thú nhưng những khoản phạt, phí cầu đường do hắn gây ra, hắn đều trả hết. Cộng thêm phí tổn thất tinh thần, hắn đưa tôi tổng cộng 8 vạn 6 ngàn tệ (khoảng 300 triệu VNĐ).

Ít hơn 1 triệu tệ rất nhiều, nhưng nhiều hơn 27 triệu rất nhiều.

Tôi dùng số tiền đó sửa xe, trả trước 3 tháng tiền nhà, còn lại gửi tiết kiệm.

Sau khi thay hộp số, tốc độ tối đa của con QQ lên tới 72 km/h. Tôi thậm chí đã trải nghiệm cảm giác “phong trần” ở mức 70 km/h trên cao tốc.

Dù xe vẫn run, nhưng cái run đó… không còn là Parkinson nữa. Mà giống như một sự run rẩy vì phấn khích. Như một người lính già quay lại chiến trường.

Run thì run, nhưng nó vẫn chạy. Và biển số của nó vẫn là 皖A·7K582.

Hằng năm vào ngày 8 tháng 5, tôi đều lái nó đi qua hầm Thanh Vân một chuyến. Chạy thật chậm. Thay cho một người không còn có thể lái xe. Đến thăm một cô gái mãi mãi ở lại trong hầm đó.

Năm đầu tôi đi một mình.

Năm thứ hai, Cố Thâm từ Bắc Kinh về, ngồi ở ghế phụ, không nói lời nào.

Ra khỏi hầm, nắng chiếu vào, hắn quay mặt nhìn ra cửa sổ. Tôi không nhìn mặt hắn, nhưng tôi nghe thấy một tiếng rất khẽ:

“Cảm ơn.”

Tôi không đáp, chỉ bật điều hòa lên.

Dù sao thì bây giờ lên dốc cũng không cần tắt điều hòa nữa rồi. Hộp số mới, đỉnh thật!

Có người hỏi tôi, phần vô lý nhất của chuyện này là gì.

Không phải Porsche giả biển QQ. Không phải 1 triệu tệ mua xe nát. Càng không phải bị cảnh sát chặn 6 lần.

Vô lý nhất là — con xe của tôi, từ đầu đến cuối, thực sự không chạy nổi 60 km/h.

Nhưng biển số của nó, đã từng chạy tới 230 km/h.

Và đằng sau con số 230 đó, là một người đàn ông dùng cách sai lầm nhất để cố đuổi kịp một người mà anh ta không bao giờ đuổi kịp được nữa.

Tốc độ nhanh nhất thế giới cũng không thể đem một người đã ra đi trở về.

Nhưng tốc độ chậm nhất, có thể cùng họ đi hết đoạn đường cuối cùng.

Tôi là Trần Bắc. Tôi lái một con QQ nát.

Đây là câu chuyện của tôi và một chiếc biển số xe.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)