Chương 18 - Chiếc Xe Bí Ẩn Chặn Cửa Quán
Đây là mức lợi nhuận tháng cao nhất kể từ khi tôi mở quán suốt ba năm qua.
Tôi đưa con số này cho lão Châu xem.
Ông liếc nhìn, gật đầu.
“Tốt. Nhưng có thể tốt hơn.”
“Làm thế nào để tốt hơn ạ?”
“Thực đơn của cậu tạp nham quá, món gì cũng có nhưng chẳng có món nào tinh. Cắt giảm một nửa đi, tập trung làm thật xuất sắc một vài món. Làm thêm cả đồ ăn sáng, bán bánh bao, sữa đậu nành, quẩy. Con phố này chưa có quán ăn sáng nào ra hồn cả, đang bỏ trống thị trường đấy.”
Tôi nhìn ông.
“Lão Châu, trước kia ông từng mở quán rồi đúng không?”
“Từng mở. Sập rồi.” Ông nói rất bình thản. “Trước khi nhà bị phá, tôi mở quán ăn trên thị trấn mười hai năm, lúc đông khách nhất thuê đến sáu người.”
“Sao lại sập?”
“Nhà mất rồi, người cũng đi rồi, còn mở quán làm gì nữa.”
Tôi không hỏi thêm.
Theo lời khuyên của lão Châu, tôi rút gọn thực đơn, từ hơn hai mươi món xuống còn mười hai món. Định lượng mỗi món tăng lên, giá cả điều chỉnh lại đôi chút. Tôi cũng mở thêm bán đồ ăn sáng, sáu giờ mở cửa.
Hiệu quả thấy ngay tức khắc.
Tháng thứ ba, lãi ròng lên mười tám ngàn.
Chương 22
Vụ án của Trương Hạo có kết quả vào cuối tháng thứ ba.
Châu Hàn Lâm báo tin cho tôi.
Anh ta hẹn tôi ra ngoài ăn – không ăn ở quán tôi, anh ta bảo không muốn chiếm tiện nghi của tôi.
Chúng tôi đến một quán ăn kha khá trên con phố này, gọi vài món.
“Hồ sơ vụ án của Trương Hạo đã chuyển sang Viện Kiểm sát rồi.” Anh ta gắp một miếng thức ăn, chậm rãi nhai. “Cưỡng chế phá dỡ trái pháp luật gây chết một người, hối lộ nhân viên công vụ, chiếm dụng đất nông nghiệp trái phép. Gộp các tội lại, Viện Kiểm sát đề nghị mức án từ bảy đến mười năm.”
“Thế còn chuyện của mẹ anh?”
Anh ta dừng đũa.
“Tòa án đã xác định công ty bất động sản của Trương Hạo phải chịu trách nhiệm trực tiếp về cái chết của mẹ tôi. Về phần bồi thường dân sự, công ty bồi thường tám mươi vạn, cộng thêm một khoản bồi thường tổn thất tinh thần.”
“Bố anh biết chưa?”
“Biết rồi.” Vẻ mặt Châu Hàn Lâm bình tĩnh, nhưng tôi thấy viền mắt anh ta hơi hoe đỏ. “Ông ấy bảo tiền không quan trọng, quan trọng là có kẻ phải nhận tội.”
Tôi nâng ly rượu lên, không nói gì.
Chạm ly.
“Còn Trương Ngọc Phân thì sao?” Tôi hỏi.
“Khai trừ khỏi công chức nhà nước, có dấu hiệu lợi dụng chức quyền mưu lợi bất chính cho người thân, sẽ xử lý bằng một vụ án khác. Chắc chắn không thoát tội đâu.”
“Thế còn cô con gái nuôi? Cái cô lái xe BMW ấy.”
“Cô ta thì không thuộc quyền quản lý của tôi nữa. Cô ta đâu phải nghi phạm, chỉ là đậu sai xe thôi.” Châu Hàn Lâm đẩy gọng kính. “Nhưng nghe bảo cô ta đã bị công ty đuổi việc, vì bị liên lụy từ vụ án của Trương Hạo.”
Tôi nghĩ lại cảnh cô ta đến xin lỗi hôm ấy.
Chẳng có gì để nói cả.
Mỗi người đều phải trả giá cho sự lựa chọn của mình.
“Hàn Lâm tôi muốn hỏi anh một chuyện.”
“Hỏi đi.”
“Bố anh đi bộ từ Hà Nam đến Bắc Kinh mất bốn tháng. Anh biết ông ấy đi từ khi nào?”
Châu Hàn Lâm bỏ đũa xuống, im lặng một hồi.
“Sau khi ông ấy đi được hai tháng. Trước đó tôi tưởng ông ấy vẫn ở quê, lần nào gọi điện ông ấy cũng bảo đang ở nhà. Sau này gọi không được, tôi về tìm thì người không còn ở đó nữa. Hàng xóm bảo ông ấy đi rồi, bảo là đi Bắc Kinh tìm Trương Hạo.”
“Sao anh không đi đón ông ấy luôn?”
“Tôi đi rồi. Nhưng anh biết tính bố tôi mà, cứng đầu lắm. Ông ấy không muốn tôi phải bận lòng, sợ làm liên lụy đến tôi. Ông ấy nghĩ việc của mình thì tự mình giải quyết được.”
Anh ta cười khổ.
“Một ông cụ sáu mươi ba tuổi, cứ tưởng đi bộ đến Bắc Kinh là đòi được công lý. Ông ấy đâu biết ở Bắc Kinh, công lý đắt đỏ cỡ nào.”
“Nhưng anh đã đòi lại được cho ông ấy rồi.”