Chương 1 - Chiếc Vòng Vàng Bí Ẩn
Mẹ chồng lấy vòng vàng hồi môn của tôi, rồi quay sang tặng chị dâu làm quà đầy tháng
Chiếc vòng vàng trên tay chị dâu là di vật của mẹ tôi.
Trong tiệc đầy tháng, chị ta vừa cười vừa cho con bú. Cổ tay vừa xoay một cái, dòng chữ khắc bên trong chiếc vòng lộ ra.
Tôi nhìn rõ.
Bốn chữ.
“Niệm Niệm yêu con.”
Đó là dòng chữ mẹ tôi khắc.
Trước lúc qua đời, bà đeo chiếc vòng ấy vào tay tôi, nói:
“Niệm Niệm, sau này mẹ không còn nữa, con nhìn thấy nó thì cứ coi như mẹ vẫn còn ở bên con.”
Tôi nhìn chiếc vòng trên tay chị dâu.
Rồi lại nhìn sang mẹ chồng.
Mẹ chồng đang cười nói với họ hàng:
“Đây là quà đầy tháng tôi tặng con dâu cả đấy. Vàng nguyên chất, đắt lắm.”
1
Tiệc đầy tháng được tổ chức ở nhà anh chồng tôi.
Ba mâm cỗ bày ngay trong phòng khách.
Mẹ chồng ngồi ở bàn chính. Bên trái bà là anh chồng Trần Vệ Quốc, bên phải là chị dâu cả Lưu Phương.
Tôi và Trần Vệ Đông ngồi ở bàn phụ.
Từ lúc tôi bước vào cửa, mẹ chồng chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái.
Bà bận tiếp họ hàng, bận bế cháu trai, bận gắp đồ ăn cho chị dâu.
“Phương Phương ăn nhiều vào. Con còn đang cho con bú, phải bồi bổ.”
Chị dâu mỉm cười gật đầu.
Chị ta mặc một chiếc váy liền màu đỏ rượu, chiếc vòng vàng trên cổ tay cực kỳ bắt mắt.
Hoa văn long phụng cát tường.
Mẹ tôi mua nó với giá ba mươi hai nghìn tệ.
Năm 2019, giá vàng là 328 tệ một gram. Chiếc vòng này nặng 98 gram.
Tôi nhớ rõ từng con số.
Vì đó là lần cuối cùng mẹ tôi ra ngoài.
Khi ấy bà đã không đi nổi nữa.
Bà ngồi xe lăn tới tiệm vàng.
Bà bảo nhân viên khắc bốn chữ bên trong chiếc vòng.
“Niệm Niệm yêu con.”
Niệm Niệm là tên ở nhà của tôi.
Mẹ nói, chiếc vòng này là của hồi môn của bà, bà ngoại truyền lại cho bà, giờ bà truyền lại cho tôi.
Đó là đồ của ba đời phụ nữ.
Tôi vẫn luôn cất nó trong két sắt ở nhà.
Tháng trước, tôi muốn lấy ra đeo thì phát hiện nó đã biến mất.
Tôi hỏi Trần Vệ Đông.
Anh ta nói: “Có phải em để ở chỗ khác không?”
Tôi tìm suốt ba ngày.
Lục tung mọi ngóc ngách trong nhà.
Vẫn không thấy.
Hôm nay, tôi nhìn thấy nó trên cổ tay chị dâu.
Tôi cầm ly nước, tay run lên.
Không phải vì sợ.
Mà vì tức.
“Vệ Đông.”
Tôi hạ giọng.
“Anh có nhìn thấy chiếc vòng trên tay chị dâu không?”
Tay đang gắp thức ăn của Trần Vệ Đông khựng lại.
“Vòng nào?”
“Cái vòng long phụng cát tường ấy.”
Anh ta liếc về phía chị dâu.
Rồi cúi đầu ăn cơm.
“Không để ý.”
Tôi nhìn anh ta.
Anh ta không dám nhìn tôi.
Tôi đặt đũa xuống, đi tới bàn chính.
“Chị dâu.”
Lưu Phương ngẩng đầu nhìn tôi.
“Sao thế?”
“Chiếc vòng trên tay chị đẹp thật.”
Chị ta cười cười, đưa tay ra.
“Mẹ tặng đấy, bảo là quà đầy tháng.”
Tôi nhìn chiếc vòng.
Long phụng cát tường.
98 gram.
Bên trong có khắc chữ.
“Tôi xem một chút được không?”
Lưu Phương hơi do dự.
Mẹ chồng lên tiếng.
“Xem cái gì mà xem? Ăn cơm đi.”
Giọng bà rất gắt.
Tôi nhìn mẹ chồng.
Mẹ chồng bưng ly nước lên uống, không nhìn tôi.
“Mẹ.”
Tôi nói.
“Chiếc vòng này từ đâu ra vậy?”
Mẹ chồng đặt ly xuống.
“Tôi mua. Sao?”
Bà nhìn tôi.
Trong ánh mắt có sự cảnh cáo.
Tôi không nói gì.
Họ hàng vẫn đang trò chuyện, không ai chú ý bên này.
Tôi quay về bàn phụ, ngồi xuống.
Trần Vệ Đông khẽ nói: “Đừng làm loạn.”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi hỏi anh một câu.”
“Ừ?”
“Chiếc vòng vàng mẹ tôi để lại cho tôi, anh biết nó ở đâu không?”
Anh ta im lặng.
Đũa dừng giữa không trung.
“Trần Vệ Đông.”
Tôi gằn từng chữ.
“Anh có biết không?”
Anh ta đặt đũa xuống.
“Về nhà rồi nói.”
Tiệc tan.
Suốt đường về tôi không nói câu nào.
Về đến nhà, tôi đi thẳng vào phòng ngủ.
Mở két sắt.
Bên trong trống không.
Không chỉ chiếc vòng vàng.
Đôi hoa tai phỉ thúy mẹ để lại cho tôi.
Chuỗi vòng ngọc trai mẹ để lại cho tôi.
Mặt dây chuyền ngọc mẹ để lại cho tôi.
Tất cả đều biến mất.
Trong két sắt chỉ còn lại một tấm vải nhung đỏ.
Trên đó có bốn vết lõm.
Là dấu hằn do trang sức đè lên.
2
Tôi ngồi xổm trước két sắt, nhìn tấm vải nhung đỏ.
Bốn vết lõm.
Bốn món trang sức.
Tất cả đều mất rồi.
Vòng vàng. Ba mươi hai nghìn.
Hoa tai phỉ thúy. Mười tám nghìn.
Chuỗi ngọc trai. Hai mươi mốt nghìn.
Mặt dây chuyền ngọc Hòa Điền. Mười sáu nghìn.
Tổng cộng tám mươi bảy nghìn.
Nhưng đây không phải chuyện tiền bạc.
Đó là tất cả những gì mẹ tôi để lại cho tôi.
Lúc bà ra đi, bà chẳng còn gì nữa.
Nhà đã bán để chữa bệnh cho bà.
Tiền tiết kiệm cũng tiêu sạch.
Cuối cùng chỉ còn lại bốn món đồ này.
Bà nói: “Niệm Niệm, đây là tất cả những gì mẹ có thể cho con.”
Tôi cất chúng trong két sắt, mật khẩu là sinh nhật của mẹ.
Ba năm rồi, tôi chưa từng nỡ đeo chúng.
Giờ thì tất cả đều biến mất.
Tôi đứng dậy.
Két sắt là khóa điện tử.
Có lịch sử mở khóa.
Tôi mở hệ thống quản lý két, xem nhật ký.
Lần mở khóa gần nhất: 10 giờ 23 phút sáng, ngày 14 tháng 5 năm 2026.
Hôm đó tôi đi làm.
Trong nhà chỉ có hai người có quyền mở bằng vân tay.
Tôi và Trần Vệ Đông.
Lịch sử hiển thị mã vân tay: 02.
02 là Trần Vệ Đông.
Của tôi là 01.
Tôi chụp màn hình lại.
Sau đó đóng két sắt, đi ra khỏi phòng ngủ.
Trần Vệ Đông đang ngồi trên sofa phòng khách, xem điện thoại.
Tôi đứng trước mặt anh ta.
“Két sắt là anh mở.”
Anh ta ngẩng đầu nhìn tôi.
“Gì cơ?”
“10 giờ 23 phút sáng, ngày 14 tháng 5.”
Tôi đưa điện thoại cho anh ta.
“Lịch sử mở khóa. Vân tay của anh.”
Anh ta nhìn màn hình.
Sắc mặt lập tức thay đổi.
“Anh…”
“Đồ bên trong đâu?”
Anh ta không nói gì.
“Bốn món đồ mẹ tôi để lại cho tôi.”
“Vòng vàng, hoa tai phỉ thúy, chuỗi ngọc trai, mặt dây chuyền ngọc.”
“Ở đâu?”
Anh ta đặt điện thoại xuống.
“Mẹ nói… quà đầy tháng cần có vàng.”
“Vậy nên anh lấy di vật của mẹ tôi đưa cho mẹ anh.”
“Mẹ anh lại đem tặng cho chị dâu.”
Anh ta gật đầu rất nhẹ.
Nhẹ đến mức gần như không nhìn ra.
Nhưng tôi thấy.
“Chẳng phải chỉ là…”
Anh ta mở miệng.
“Anh nói gì?”
Anh ta khựng lại.
“Chẳng phải chỉ là trang sức thôi sao. Mẹ nói nhà anh cả sinh con trai, quà đầy tháng phải cho tử tế. Bà đang kẹt tiền…”
“Vậy nên đi trộm của tôi.”
“Không phải trộm…”
“Vậy gọi là gì?”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi cũng muốn biết đây. Mẹ anh lừa tôi rằng đó là đồ bà mua. Anh giúp bà mở két sắt. Hai người cùng nhau giấu tôi.”
“Thế không gọi là trộm?”
“Thì gọi là gì?”
Anh ta há miệng.
“Niệm Niệm, em đừng tính toán quá. Đợi anh có tiền, anh mua cái mới cho em…”
“Mua cái mới?”
Tôi bật cười.
“Anh mua được di vật của mẹ tôi à?”
“Anh mua được bốn chữ ‘Niệm Niệm yêu con’ trên chiếc vòng à?”
“Anh mua được buổi chiều mẹ tôi ngồi xe lăn tới tiệm vàng khắc chữ không?”
Anh ta không nói nữa.
Tôi nhìn anh ta.
“Trần Vệ Đông anh nói chẳng qua chỉ là trang sức.”
“Được.”
“Vậy anh lấy di vật của mẹ anh đưa đây, tôi đem tặng người khác.”
“Để xem anh có đau không.”
Anh ta cúi đầu.
Tôi quay vào phòng ngủ.
Đóng cửa lại.
Rồi lấy điện thoại ra.
Tôi muốn xem một thứ.
Lịch sử trên két sắt chỉ hiện lần gần nhất.
Nhưng app quản lý có nhật ký đầy đủ.
Tôi kéo lên xem.
Ngày 14 tháng 5, mở khóa một lần.
Ngày 28 tháng 4, mở khóa một lần.
Ngày 15 tháng 4, mở khóa một lần.
Ngày 30 tháng 3, mở khóa một lần.
Tất cả đều là vân tay số 02.
Tất cả đều là Trần Vệ Đông.
Bốn lần.
Bốn món trang sức.
Không phải lấy một lần.
Mà chia làm bốn lần.
Mỗi lần lấy một món.
Bắt đầu từ cuối tháng 3.
Từng món, từng món bị trộm đi.
Di vật của mẹ tôi bị bọn họ từng món, từng món trộm sạch.
Tôi đặt điện thoại lên tủ đầu giường.
Hít sâu.
Điện thoại sáng lên.
Là tin nhắn WeChat của Trần Vệ Đông.
“Đừng giận nữa. Anh nói với mẹ, bảo chị dâu trả vòng lại cho em.”
Tôi không trả lời.
Vì trên màn hình còn hiện một thông báo khác.
Là tin nhắn WeChat của Trần Vệ Đông bật lên.
Người gửi: Mẹ.
Nội dung xem trước chỉ hiện một dòng:
“Nó phát hiện chưa? Nếu phát hiện thì cứ nói là mẹ mua, đừng…”
Phần sau bị cắt mất.
Tôi nhìn tin nhắn đó.
Rồi mở điện thoại Trần Vệ Đông để quên trên bàn trà.
Anh ta không đặt mật khẩu.
Tôi bấm vào khung chat với mẹ chồng.
Nội dung đầy đủ của tin nhắn đó là:
“Nó phát hiện chưa? Nếu phát hiện thì cứ nói là mẹ mua, đừng hoảng. Nó làm gì được? Đòi ly hôn à? Nó dám chắc?”
3
“Nó làm gì được? Đòi ly hôn à? Nó dám chắc?”
Tôi nhìn câu đó.
Nhìn rất lâu.
Rồi kéo lên trên.
Ngày 14 tháng 5.
Mẹ chồng: “Lấy vòng chưa?”
Trần Vệ Đông “Lấy rồi.”
Mẹ chồng: “Tốt. Món cuối cùng rồi. Vất vả cho con, con trai.”
Trần Vệ Đông “Mẹ, làm vậy không hay lắm đâu…”
Mẹ chồng: “Có gì không hay? Đều là người một nhà. Đồ của nó để đó cũng chỉ để đó thôi. Nhà anh con sinh cháu trai, quà đầy tháng chẳng lẽ lại tặng qua loa?”
Trần Vệ Đông “Nếu cô ấy phát hiện thì sao?”
Mẹ chồng: “Phát hiện thì nói là mẹ mua. Nó làm gì được? Con là chồng nó, con nói nó còn không nghe à?”
Ngày 28 tháng 4.
Mẹ chồng: “Lấy chuỗi ngọc trai chưa?”
Trần Vệ Đông “Lấy rồi.”
Mẹ chồng: “Vợ con không phát hiện chứ?”
Trần Vệ Đông “Không. Cô ấy rất ít mở két.”
Mẹ chồng: “Vậy là được. Đợi xong tiệc đầy tháng rồi tính.”
Ngày 15 tháng 4.
Mẹ chồng: “Hôm nay lấy đôi hoa tai.”
Trần Vệ Đông “Mẹ, lấy một lần hết không được à?”
Mẹ chồng: “Không được. Lấy một lần hết, lỡ nó mở két ra là lộ hết. Mỗi lần lấy một món, nó không phát hiện đâu.”
Trần Vệ Đông “Được rồi.”
Ngày 30 tháng 3.
Mẹ chồng: “Lấy mặt dây chuyền ngọc trước. Cái đó nhỏ nhất, nó khó phát hiện.”
Trần Vệ Đông “Vâng.”
Tôi đọc từ đầu đến cuối.
Từng chữ, từng chữ một.
Đây không phải nhất thời nảy lòng tham.
Đây là kế hoạch.
Bắt đầu lên kế hoạch từ cuối tháng 3.
Chia làm bốn lần thực hiện.
Lấy món nhỏ nhất trước, món khó phát hiện nhất trước.
Cuối cùng mới lấy món đáng tiền nhất.
Chồng tôi phối hợp với mẹ chồng tôi, mất một tháng rưỡi để trộm sạch từng món di vật của mẹ tôi.
Tôi chụp màn hình đoạn chat.
Từng trang.
Từng câu.
Gửi sang điện thoại của mình.
Sau đó đặt điện thoại của Trần Vệ Đông lại bàn trà.
Anh ta vẫn đang ngồi ngoài phòng khách.
Nghe thấy tôi đi ra, anh ta đứng dậy.
“Niệm Niệm, anh…”
“Tôi có một câu hỏi.”
Tôi nhìn anh ta.
“Khi anh mở két sắt, anh có nhìn thấy dòng chữ khắc bên trong chiếc vòng không?”
Anh ta sững ra.
“Chữ gì?”
“Niệm Niệm yêu con.”
Anh ta không nói.
“Anh thấy rồi, đúng không?”
Anh ta cúi đầu.
“Anh thấy rồi.”
Tôi nói.
“Anh nhìn thấy dòng chữ mẹ tôi khắc trên đó. Anh biết đó là di vật của mẹ tôi. Nhưng anh vẫn lấy đi.”
“Vì mẹ anh nói, đều là người một nhà.”
“Vì mẹ anh nói, để đó cũng chỉ để đó thôi.”
“Vì mẹ anh nói, tôi làm gì được.”
Tôi bật cười.
“Được.”
“Tôi sẽ cho các người xem, tôi làm gì được.”
Anh ta ngẩng đầu.
“Niệm Niệm, em đừng…”
Điện thoại tôi reo.
Là mẹ chồng gọi.
Tôi bắt máy.
“Alo?”
Giọng mẹ chồng rất lớn.
“Tô Niệm, có phải cô cãi nhau với Vệ Đông không?”
“Ừ.”
“Tôi nói cô nghe, đừng có rảnh rỗi sinh sự. Cái vòng đó là tôi mua, cô đừng nghĩ linh tinh.”
“Là mẹ mua?”
“Đúng.”
“Hóa đơn đâu?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Mua lâu như vậy rồi, ai còn giữ hóa đơn?”
“Tôi giữ.”
Tôi nói.
“Hóa đơn, giấy giám định, chứng từ mua chiếc vòng đó của mẹ tôi, tôi đều giữ.”
“Trên đó có mã số. Mã số duy nhất.”
“Mẹ có muốn đối chiếu không?”
Đầu dây bên kia im lặng.
Ba giây.
Năm giây.
Mẹ chồng cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Rồi đi vào phòng làm việc.