Chương 3 - Chiếc Vòng Tay Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Đứa trẻ thật sự ở đâu?”

Người đàn ông cúi đầu, khóe môi lại chậm rãi cong lên.

“Các người đoán đi.”

Bốn chữ này vừa rơi xuống, cả phòng họp lạnh buốt.

Tôi xoay người đi ra ngoài.

Đội trưởng Tần gọi tôi:

“Cô đi đâu?”

“Phòng quan sát.”

“Nếu một chiếc vòng tay có thể bị đổi.”

“Vậy những đứa trẻ xuất viện hôm nay không thể chỉ có một đứa này.”

Trong phòng quan sát, hai mươi chín đứa trẻ sơ sinh đều được bế trở lại giường nhỏ.

Có đứa đang ngủ.

Có đứa đang khóc.

Có đứa vung nắm tay nhỏ xíu, giống như chẳng biết gì cả.

Ngoài hành lang, cảm xúc của người nhà đã gần như không giữ được nữa.

Có người đập cửa.

Có người gọi tên con.

Có người khóc cầu xin y tá cho mình nhìn con một cái trước.

Tôi đứng trước một hàng giường nhỏ, sau lưng toàn là mồ hôi.

Đây là cảnh tượng tôi sợ nhìn thấy nhất trong bảy năm làm việc.

Mỗi đứa trẻ đều nhỏ bé như vậy.

Nhỏ đến mức ngay cả tên của mình còn chưa biết nhận.

Nhưng đã có người coi chúng như món đồ có thể đổi qua đổi lại.

Đội trưởng Tần bảo người chụp ảnh toàn bộ vòng tay.

Tháo từng chiếc một.

Không phải cắt hết.

Trước tiên xem khóa cài.

Xem vết hằn.

Xem hướng niêm phong.

Xem trên cổ tay có dấu đỏ nhạt do đeo bình thường để lại hay không.

Tôi đi rất chậm.

Từ chiếc giường thứ nhất đến chiếc giường thứ hai.

Mỗi lần nhìn một chiếc vòng tay, tôi đều cảm thấy tim mình nặng hơn.

Giường thứ bảy.

Không đúng.

Giường thứ mười một.

Không đúng.

Giường thứ hai mươi.

Vẫn không đúng.

Cuối cùng, trong hai mươi chín đứa trẻ, tổng cộng tìm ra sáu chiếc vòng tay bất thường.

Sáu đứa.

Chị Lưu vịn tường, cả người đều run lên.

“Sao có thể?”

“Phòng quan sát hai mươi bốn giờ đều có người.”

“Camera không có góc chết.”

“Người nhà ra vào đều đăng ký.”

Tôi nói:

“Bọn họ chưa chắc đã đổi trong phòng quan sát.”

“Có thể ngay từ khoảnh khắc sinh ra, tài liệu đã bắt đầu bị làm loạn.”

Câu này vừa nói xong, tất cả mọi người đều nhìn tôi.

Đội trưởng Tần lập tức cho người niêm phong toàn bộ hồ sơ sinh trong ngày.

Không kiểm tra hệ thống.

Kiểm tra bệnh án giấy.

Kiểm tra dấu chân gốc.

Kiểm tra mã số kẹp dây rốn.

Kiểm tra chữ ký bàn giao của y tá.

Mỗi lần kiểm tra thêm một hạng mục, không khí trong phòng họp lại nặng thêm một phần.

Trong sáu chiếc vòng tay bất thường, có bốn đứa trẻ có dấu chân giấy không khớp.

Hai đứa còn lại, dấu chân khớp.

Nhưng mã số kẹp dây rốn không đúng.

Có người trộn lẫn trẻ thật và trẻ giả với nhau.

Có người cố ý để một phần khớp, một phần không khớp.

Mục đích là khiến chúng tôi rối loạn.

Bên ngoài phòng quan sát, có một sản phụ vừa mổ lấy thai được người nhà đẩy tới.

Cô ấy cách lớp kính, khóc gọi tên thân mật của con.

Y tá không dám bế đứa bé ra ngoài, chỉ có thể để cô ấy nhìn từ xa một cái.

Sau khi nhìn xong, cả người cô ấy mềm nhũn trên xe lăn.

“Đó là con tôi sao?”

Không ai có thể lập tức trả lời cô ấy.

Khoảnh khắc đó, toàn bộ tiếng mắng chửi ngoài hành lang đều ngừng lại.

Bởi vì cuối cùng mỗi người cũng nhận ra.

Đây không phải bệnh viện cố ý gây rắc rối.

Mà là chuyện bọn họ sợ nhất thật sự đã xảy ra.

Đội trưởng Tần nhận một cuộc điện thoại.

Sắc mặt anh ấy càng lúc càng khó coi.

Sau khi cúp máy, anh ấy nhìn tôi.

“Hai bệnh viện khác trong thành phố hôm nay cũng có trẻ sơ sinh xuất viện.”

“Tôi đã bảo họ tạm dừng bàn giao.”

“Đã phát hiện bốn chiếc vòng tay bất thường.”

Tôi nhìn chằm chằm sáu chiếc giường nhỏ kia.

Bỗng nhiên tôi hiểu ra.

Hôm nay không phải là một vụ đánh tráo.

Hôm nay là một cuộc thử nghiệm.

Cổng bệnh viện đã bị dây cảnh giới vây lại.

Người nhà sản phụ từ phẫn nộ biến thành hoảng sợ.

Có người quỳ dưới đất khóc.

Có người túm lấy y tá hỏi:

“Con tôi có phải là thật không?”

Câu này còn đau hơn bất kỳ tiếng mắng chửi nào.

Chị Lưu đích thân dẫn y tá đi từng phòng bệnh để trấn an.

Mỗi đứa trẻ đều được lấy lại dấu chân.

Mỗi người mẹ đều được lấy lại mẫu máu.

Mỗi người nhà đều chờ tại chỗ.

Người đàn ông áo sơ mi trắng bị đưa vào phòng thẩm vấn.

Anh ta tên Hàn Lập.

Tài liệu hiển thị anh ta là chồng của Hứa Thanh.

Nhưng người chồng thật sự của Hứa Thanh đã bị ngã bị thương ở công trường ngoại tỉnh ba ngày trước, hiện đang nằm viện tại Bệnh viện Nhân dân huyện.

Anh ấy căn bản chưa từng đến Bệnh viện Phụ sản Nhi.

Hàn Lập dùng một chứng minh thư thật.

Nhưng khuôn mặt không phải cùng một người.

Phẫu thuật thẩm mỹ.

Giấy tờ giả.

Hiểu rõ quy trình bệnh viện.

Còn có chip vòng tay có thể vào hệ thống.

Đây không phải vụ bắt cóc buôn bán trẻ em thông thường.

Đây là một đường dây đã len vào bên trong bệnh viện.

Đáng sợ hơn là, anh ta còn biết Hứa Thanh trong phòng bệnh cho con bú lúc nào, thay tã lúc nào.

Anh ta biết y tá nào giao ca vội.

Biết cửa kiểm soát ra vào nào buổi tối sẽ tạm thời trục trặc.

Biết lúc nào người nhà sản phụ hỗn loạn nhất.

Đây không phải bộc phát nhất thời.

Đây là có người đã nằm rạp bên ngoài khoa sản của chúng tôi, quan sát rất lâu.

Tôi bỗng nhớ đến nửa năm nay, những người đến giao sữa bột, giao tã giấy, giao vật tư tiêu hao.

Bọn họ đều mặc đồng phục.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)