Chương 4 - Chiếc Vòng Nứt

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nhẫn tourmaline, 80 nghìn. Ký gửi ở thành phố bên cạnh.

Nhẫn bạch ngọc, 110 nghìn. Đấu giá trực tuyến.

Trâm cài ngọc trai, 50 nghìn. Chưa tra được tung tích, nhưng giám định xác nhận là giả. Theo giá thị trường ước tính 50 nghìn.

Còn chiếc vòng phỉ thúy đó, 850 nghìn, đã bị cảnh sát tạm giữ.

Cộng thêm có thể còn những khoản chi khác —

Tôi không tính tổng.

Không phải không biết tính.

Mà là không muốn tính vào lúc này.

Tổng số là đạn dược. Đạn dược phải giữ lại để dùng khi ra chiến trường.

Cuối tuần đó, Tiền Vệ Đông vẫn ra ngoài “đánh bóng với bạn” như thường lệ.

Tôi ở nhà một mình.

Tôi muốn tìm một thứ — chiếc hộp nguyên bản của vòng phỉ thúy. Năm đó mẹ mua có một hộp gấm, bên trong có giấy chứng nhận giám định. Nếu giấy chứng nhận còn, đối chiếu với chiếc vòng cảnh sát đang tạm giữ, sẽ là bằng chứng sắt đá.

Tôi lục két sắt. Không có.

Lục tủ trong phòng ngủ. Không có.

Lục phòng làm việc. Không có.

Tôi chợt nhớ ra.

Sau khi mẹ mất, tôi đã chuyển một số đồ cũ của bà về đây.

Bao gồm cả cái tủ quần áo cũ đó.

Tiền Vệ Đông chê suốt mười năm: “Vừa cũ vừa xấu, thời đại nào rồi còn giữ thứ này.”

Tôi không cho vứt.

Nó đặt ở góc phòng ngủ phụ, giữa tủ và tường có một khe rất hẹp.

Tôi mở tủ.

Quần áo cũ của mẹ, tôi vẫn chưa dọn.

Gấp ngay ngắn chỉnh tề.

Tôi lật từng lớp một.

Lật đến lớp dưới cùng, là chiếc áo bông cũ của mẹ.

Tôi lấy áo bông ra.

Tay chạm vào tấm ván đáy tủ.

Một góc tấm ván bị vênh lên.

Tôi sững lại một chút.

Dùng tay cạy góc đó.

Dưới tấm ván có một ngăn kẹp.

Bên trong có một túi nhựa.

Túi đã rất cũ. Trên có bụi.

Tôi mở ra.

Một cuốn sổ tiết kiệm.

Một mảnh giấy.

Sổ tiết kiệm đứng tên mẹ. Hà Tú Lan.

Ngân hàng mở tài khoản là Ngân hàng Công Thương.

Ngày gửi tiền: năm 2011. Hai năm trước khi mẹ mất.

Gửi có kỳ hạn.

Tôi không nhìn số tiền ngay.

Tôi nhìn mảnh giấy trước.

Chữ trên giấy là nét chữ của mẹ. Tôi nhận ra. Bà viết rất chậm, mỗi nét đều ấn mạnh, như khắc xuống.

Trên đó viết —

“Cầm Cầm, mẹ sợ sau này con chịu ấm ức mà không có đường lui. Số tiền này đừng nói cho bất kỳ ai. —— Mẹ”

Tôi cầm mảnh giấy trong tay.

Ngồi trên sàn phòng ngủ phụ.

Tủ mở toang. Chiếc áo bông cũ của mẹ chất bên cạnh.

Bên ngoài có người bấm còi xe dưới lầu.

Con nhà hàng xóm đang khóc.

Rất ồn.

Nhưng tôi không nghe thấy gì.

Tôi nhìn dòng chữ đó.

“Mẹ sợ sau này con chịu ấm ức mà không có đường lui.”

Bà sợ.

Bà sợ điều gì?

Bà mua trang sức để lại cho tôi. Nhưng bà không yên tâm, còn gửi thêm một khoản tiền khác.

Giấu ở nơi không ai biết.

Đừng nói cho bất kỳ ai.

Bà nói đừng nói cho bất kỳ ai.

Khi mẹ còn sống, tôi nghĩ bà lo xa. Tôi lấy được một người chồng tốt. Tôi sẽ không chịu ấm ức.

Mẹ mất đã mười một năm.

Mười một năm sau tôi mới biết —

Bà lo xa sao?

Bà chẳng lo xa chút nào.

Người bà sợ, chính là Tiền Vệ Đông.

Bà không nói ra. Nhưng bà đã chuẩn bị.

Một nữ công nhân nhà máy dệt. Lương không cao. Trang sức dành dụm cả đời, đều bị con rể trộm bán hết.

Nhưng bà vẫn để lại một nước cờ.

Một cuốn sổ tiết kiệm. Một mảnh giấy. Một ngăn kẹp.

Mẹ ơi, có phải mẹ biết hết không?

Có phải mẹ đã nhìn ra rồi không?

Tôi mở sổ tiết kiệm ra.

Số tiền: 320 nghìn.

Không nhiều.

Đối với Hà Tú Lan mà nói — là rất nhiều.

Công nhân nhà máy dệt. Ba mươi mốt năm công tác. Tằn tiện cả đời.

Tám món trang sức tốn bảy tám trăm nghìn.

Ngoài ra, bà còn dành dụm thêm 320 nghìn.

Giấu trong ngăn kẹp của tủ quần áo.

Để lại cho tôi một con đường lui.

Tôi đặt sổ tiết kiệm và mảnh giấy trở lại túi nhựa.

Tôi đứng dậy.

Gấp lại chiếc áo bông của mẹ cho ngay ngắn, đặt về tầng dưới cùng của tủ quần áo.

Ấn tấm ván đáy trở lại.

Đóng cửa tủ.

Tôi đứng trong phòng ngủ phụ một lúc.

Rồi tôi đi ra phòng khách.

Cầm điện thoại lên.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)