Chương 6 - Chiếc Vòng Ngọc Tử Thể

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Ngươi tốt nhất nói thật!”

Quy Họa hoảng rồi.

Nàng ta như cầu cứu nhìn về phía ta.

Ta lại quay mặt đi, không nhìn nàng ta.

Muội muội, vở kịch này là tự ngươi muốn diễn.

Nay diễn hỏng rồi, không thể trách ta.

“Ta…”

Quy Họa ấp úng, không nói ra nguyên cớ.

Đúng lúc này.

Phía xa, một chiếc xe ngựa hoa lệ lao nhanh đến.

Dừng trước mặt chúng ta.

Rèm xe vén lên.

Gương mặt Tự phu nhân xuất hiện trước mắt mọi người.

Sắc mặt bà ta âm trầm đến mức như có thể nhỏ nước.

Vừa thấy cảnh tượng trước mắt, bà ta liền biết đã xảy ra chuyện.

Bà ta nhanh bước xuống xe, đi đến trước mặt quan sai.

“Quan gia, đây là chuyện gì?”

“Một hồi hiểu lầm.”

Quan sai còn chưa mở miệng, Quy Họa đã vội nói trước.

“Mẫu thân, vòng của tỷ tỷ tìm được rồi!”

Nàng ta chỉ chiếc vòng trong tay quan sai.

“Ở ngay đây!”

Nàng ta muốn họa thủy đông dẫn, ném củ khoai bỏng tay này lại cho ta.

Đáng tiếc.

Muộn rồi.

Ta nhìn Tự phu nhân, trên mặt lộ nụ cười ngây thơ vô tà.

“Mẫu thân, người đến thật đúng lúc.”

“Vòng của nữ nhi đêm qua không cẩn thận thất lạc, đã báo quan.”

“Quan sai Kinh Triệu phủ đang giúp nữ nhi tìm kiếm.”

“Có điều…”

Ta đổi giọng, chỉ vào Quy Họa.

“Hình như bọn họ soát được một chiếc vòng khác trên người muội muội.”

“Không phải chiếc của nữ nhi.”

“Mẫu thân, người mau xem thử, đây là chuyện gì vậy?”

Một phen lời của ta nói đến giọt nước không lọt.

Vừa phủi sạch mình, vừa đẩy mọi điểm nghi vấn lên người Quy Họa và Tự phu nhân.

Sắc mặt Tự phu nhân khó coi đến cực điểm.

Bà ta nhìn ta, ánh mắt như muốn nuốt sống lột da ta.

Bà ta biết.

Bà ta đã rơi vào cái bẫy ta bày.

Bà ta và nữ nhi bảo bối của bà ta đã thành ba ba trong hũ.

10

Rốt cuộc Tự phu nhân cũng là người từng thấy cảnh lớn.

Sau kinh ngạc ngắn ngủi, bà ta nhanh chóng bình tĩnh lại.

Bà ta nhìn quan sai, trên mặt nặn ra nụ cười cứng đờ.

“Quan gia, đây thật sự là một hồi hiểu lầm.”

Bà ta quay sang Quy Họa, nghiêm giọng quát.

“Đứa nhỏ này!”

“Ta bảo con chuẩn bị cho tỷ tỷ một phần lễ sinh thần bù lại y hệt, sao con lại lấy ra rồi?”

“Còn để trên người mình, vô cớ khiến người ta hiểu lầm!”

Lễ sinh thần bù lại?

Hay cho trò đổi trắng thay đen.

Quy Họa cũng lập tức phản ứng.

“Vâng, vâng, là lỗi của nữ nhi.”

Nàng ta khóc lóc quỳ xuống dưới chân Tự phu nhân.

“Nữ nhi nghĩ tỷ tỷ mất vòng, trong lòng khó chịu.”

“Liền nghĩ mau chóng đến tiệm ngọc, dựa theo mẫu mà làm cho tỷ tỷ một chiếc mới.”

“Muốn cho tỷ tỷ một niềm vui bất ngờ nên không nói trước.”

“Ai biết giữa đường lại gặp quan sai đại nhân.”

Mẫu nữ hai người kẻ xướng người họa, kín kẽ không kẽ hở.

Như thể bọn họ thật sự đang nghĩ cho ta.

Dân chúng xem náo nhiệt chung quanh cũng bắt đầu xì xào.

“Thì ra là vậy.”

“Thứ nữ này, tâm địa cũng khá tốt.”

“Đúng thế, ngược lại đích nữ kia, mất đồ liền báo quan, chuyện bé xé ra to.”

Dư luận bắt đầu nghiêng về phía bọn họ.

Quan sai cũng có chút do dự.

Hắn nhìn ta.

“Nếu đã là hiểu lầm, vậy…”

Ta cười.

Ta đi đến trước mặt Tự phu nhân.

“Mẫu thân, người thật tốt.”

Ta tiếp lời bà ta, vẻ mặt cảm động.

“Thì ra người và muội muội sau lưng con đã làm nhiều chuyện như vậy vì con.”

“Chiêu nhi thật là… quá cảm động.”

Ta dùng tay áo lau giọt nước mắt vốn không tồn tại.

Sau đó, ta nhìn chiếc vòng trong tay quan sai.

“Chỉ là chiếc vòng này…”

Ta lắc đầu.

“Phẩm tướng quá kém.”

“Căn bản không thể sánh với chiếc của con.”

“Mẫu thân, người biết mà, ánh mắt của nữ nhi xưa nay rất kén chọn.”

“Chiếc này, con không cần.”

Một phen lời của ta lại đá quả bóng về.

Mặt Tự phu nhân co giật một cái.

Bà ta cố nén giận.

“Chiêu nhi nói phải.”

“Là mẫu thân suy xét không chu toàn, thời gian quá gấp gáp.”

“Chiếc này quả thật không xứng với con.”

Bà ta lấy chiếc mẫu trạc từ tay quan sai.

Sau đó không thèm nhìn, trực tiếp đưa cho nha hoàn phía sau.

“Mang đi, ném đi.”

Ném đi?

Lòng ta căng thẳng.

Thế thì không được.

Vở kịch này còn chưa đến cao trào.

“Đừng mà, mẫu thân!”

Ta vội ngăn lại.

“Dù nó không xứng với con, nhưng cũng là tấm lòng của muội muội.”

“Sao có thể ném đi?”

Ta đi tới, lấy lại mẫu trạc từ tay nha hoàn.

Sau đó, nắm tay Quy Họa.

“Muội muội, ta biết muội thương ta.”

“Nhưng chiếc vòng này vạn lần không thể đưa cho ta.”

“Tỷ muội chúng ta tình thâm, ta sao có thể đoạt thứ muội yêu thích?”

Ta nhìn Quy Họa, ánh mắt chân thành.

“Ta thấy chiếc vòng này lại rất hợp với muội.”

“Chi bằng, muội cứ tự mình đeo đi.”

“Cũng xem như giải xong một chuyện trong lòng ta.”

Nói rồi, ta định luồn chiếc mẫu trạc ấy lên cổ tay Quy Họa.

Sắc mặt Quy Họa lập tức trắng bệch.

Nàng ta như bị bò cạp chích, đột ngột rụt tay về.

“Không!”

“Không được!”

Phản ứng của nàng ta quá dữ dội.

Tất cả mọi người đều nhìn ra không ổn.

Tim Tự phu nhân cũng treo lên tận cổ họng.

Bà ta biết, chiếc mẫu trạc này tuyệt đối không thể để Quy Họa đeo.

Một khi đeo lên, tất cả mọi thứ nữ nhi bà ta hút đi từ ta trong mười năm qua đều sẽ bị trả lại gấp bội!

“Chiêu nhi, đừng hồ nháo!”

Tự phu nhân nghiêm giọng ngăn cản.

“Đây là đồ cho con, Họa nhi sao có thể nhận?”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)