Chương 4 - Chiếc Vòng Ngọc Bí Ẩn
Lần duy nhất ta gặp Tạ Tri Viễn ở kiếp trước, là lúc hắn giáng cú đá vào chiếc bụng bầu mười tháng của ta, khiến ta băng huyết, một xác hai mạng. Còn kiếp này gặp lại, hắn lại ra mặt vì Thẩm Thư Dao. Thật châm biếm.
Thẩm Thư Dao liếc ta một cái, đáy mắt đắc ý vô ngần. Ả ngồi xuống mép giường:
“Đợi tỷ tỷ hạ sinh tiểu thế tử xong, muội sẽ về Thẩm gia, thế này tỷ tỷ yên tâm rồi chứ?”
Ta qua loa cho xong chuyện. Thẩm Thư Dao đột nhiên bịt mũi, lùi lại vài bước, mặt mày khó coi:
“Tỷ phu? Huynh có ngửi thấy mùi gì chua thối không?”
Cuối cùng cũng ngửi thấy rồi. Ta nhếch môi cười.
Hơn một tháng qua ta đã tốn bao tâm sức, nhờ Dung Nhi giúp đỡ, cuối cùng cũng chế tạo thành công loại hương liệu phát tán ra thứ mùi này. Quả nhiên công sức không đổ sông đổ bể.
Chương 13
Kiếp trước, ả đã nói câu này vào lúc ta mang thai tháng thứ mười, lúc bấy giờ cả người ta đã lở loét, ôm cái bụng to vượt mặt, đến lật người cũng không nổi.
Bà đỡ đến hết lần này tới lần khác, nhưng đứa bé mãi không chịu ra đời.
Thẩm Thư Dao bịt mũi, đứng bên giường:
“Tỷ tỷ mười tháng rồi mà không sinh được, có phải tính sai tháng rồi không?”
Ả ám chỉ ta lăng loàn với người khác, đứa bé không phải của Tạ Tri Viễn. Lúc đó Tạ Tri Viễn đã bị ả bỏ bùa mê thuốc lú, hoàn toàn không nghe ta giải thích nửa lời, hắn bóp cổ ta gầm lên:
“Nói! Gã gian phu đó là ai!”
Ta khổ sở van xin, cuối cùng chỉ đổi lại hai chữ “tiện nhân” thốt ra từ cái miệng tuyệt tình của hắn. Hắn đá mạnh vào bụng ta một cú không thương tiếc. Ta thét lên thảm thiết, đau đớn lăn lộn trên mặt đất.
Ta cầu xin hắn đi gọi đại phu:
“Phu quân, xin chàng, cứu lấy con của chúng ta, đứa bé là vô tội…”
Tạ Tri Viễn đứng nguyên tại chỗ, không nhúc nhích, từ trên cao nhìn vũng máu đỏ tươi lênh láng:
“Nghiệt chủng không xứng đáng được giữ lại.”
Ta kiệt sức nằm bò trên mặt đất. Chỉ vì một câu nói của hắn, ta như rơi xuống hầm băng.
Chương 14
“Mở cửa.” Tạ Tri Viễn ra lệnh, Dung Nhi đứng một bên vội đẩy cửa ra.
Thẩm Thư Dao che mũi bước tới, vẻ mặt muốn nói lại thôi:
“Cái mùi này hình như phát ra từ người tỷ tỷ.”
“Có phải tỷ tỷ nhiễm bệnh bẩn gì rồi không?”
Ả giả vờ nghi hoặc, nhìn sang Tạ Tri Viễn:
“Nhưng viện của tỷ tỷ làm gì có ai ra vào, sao lại nhiễm căn bệnh này được nhỉ?”
Vừa nghe xong sắc mặt Tạ Tri Viễn thoắt cái khó coi hẳn, ánh mắt nhìn ta đầy vẻ ghê tởm. Hắn thô bạo túm lấy cánh tay ta, ép ta phải nhìn thẳng vào hắn:
“Nói, gã gian phu qua lại với cô là ai?”
Khoảnh khắc ấy, hình ảnh Tạ Tri Viễn kiếp trước lạnh lùng khoanh tay đứng nhìn ta tắt thở lại chập vào hắn của hiện tại.
Ánh mắt ta sắc như dao, gắt gao nhìn chằm chằm Tạ Tri Viễn:
“Hầu gia nói vậy là có ý gì? Ta gả cho Hầu gia lâu như vậy, ở sâu trong nội viện, chưa từng tùy tiện qua lại với người ngoài, chưa từng có chút dây dưa với bất kỳ kẻ nào.”
“Trong viện này lại chẳng có người ngoài tới, lấy đâu ra gian phu?”
Sắc mặt Tạ Tri Viễn hơi dịu đi đôi chút.
Nhưng Thẩm Thư Dao lại thình lình lên tiếng:
“Muội nhớ ra rồi, hai tháng trước, muội hình như có thấy tỷ tỷ lôi lôi kéo kéo với một nam nhân…”
Chương 15
Nói được nửa câu, Thẩm Thư Dao bưng kín miệng, bày ra vẻ như lỡ lời.
Tạ Tri Viễn tin sái cổ, nhìn ta bằng ánh mắt hừng hực lửa giận:
“Thẩm Niệm Ly! Sự việc rành rành ra đó, cô còn dám nói dối?!”
Kiếp trước ta đã giải thích vô số lần. Dù hắn tin hay không, ta chỉ muốn con ta được sống. Ta quỳ lạy van xin hắn nể mặt đứa nhỏ, đợi nó sinh ra rồi hẵng xác minh. Nhưng Tạ Tri Viễn không chịu, hắn nghe lời xúi giục của Thẩm Thư Dao, một mực khăng khăng cho rằng ta tư thông với kẻ khác. Ngay cả đứa bé trong bụng cũng biến thành “nghiệt chủng” trong miệng hắn. Hắn đá văng ta không thương tiếc, cũng chẳng quan tâm xem nếu ta chết đi thì thế nào.
Giờ đây, đối diện với lời chất vấn của hắn, ta không còn nhẫn nhịn uất ức nữa:
“Hầu gia chỉ dựa vào dăm ba câu nói của Thư Dao mà đã định tội ta.”
“Xem ra Hầu gia đối với Thư Dao thật sự tình sâu nghĩa trọng.”
“Chuyện này mà truyền ra ngoài, e là Hầu gia sẽ phải mang danh sủng thiếp diệt thê mất thôi.”
Tạ Tri Viễn khựng lại. Hắn vốn dĩ rất trọng danh tiếng.
Hắn phất tay áo:
“Trong ba ngày phải chữa khỏi bệnh, nếu không bản Hầu sẽ không tin cô.”
“Nếu không, cô cứ mang theo đứa nghiệt chủng này mà cút khỏi Hầu phủ!”
Khóe mắt ta liếc qua vừa hay bắt gặp ánh mắt đắc thắng của Thẩm Thư Dao.
Chương 16
“Ta từ nhỏ cùng Hầu gia là thanh mai trúc mã, hiểu rõ gốc gác lẫn nhau. Ta là người thế nào, lẽ nào Hầu gia không rõ?”
“Ta gả vào Hầu phủ hai năm, từ ngày đầu đã quán xuyến chuyện nhà, xử lý rắc rối trong triều giúp chàng.”
“Vậy mà giờ đây ta bụng mang dạ chửa, lại đang mang bệnh…”
“…Chàng lại muốn đuổi ta ra khỏi phủ vào lúc này.” Ta siết chặt nắm đấm, chất vấn Tạ Tri Viễn: “Dám hỏi Hầu gia, đây là đạo lý gì?”
Tạ Tri Viễn khựng lại một lát, dường như đang do dự.
Lúc này, Thẩm Thư Dao sáp lại khuyên răn ta:
“Tỷ tỷ, Hầu gia biết tỷ gian díu với người khác mà chưa hưu thê đã là ân tứ lớn lao cho tỷ rồi.”