Chương 11 - Chiếc Vòng Ngọc Bí Ẩn
“Cô!” Tạ Tri Viễn tức đến nghẹn ứ, mặt đỏ bừng, đưa tay chỉ thẳng vào mặt ta: “Thẩm Niệm Ly, kẻ điên này!”
Ta bước lại gần Tạ Tri Viễn:
“Lúc ngươi và Thẩm Thư Dao lăn lộn hoan ái với nhau, sao không nói vậy đi.”
“Ngươi nghe lời ả, vu khống ta thông đồng với gã khác. Thậm chí bất chấp việc ta đang mang thai cốt nhục của ngươi, vẫn nhẫn tâm ép ta vào chỗ chết!”
Ta gắt gao trừng mắt nhìn Tạ Tri Viễn, trút hết nỗi oán hận giấu kín sâu trong lòng:
“Nỗi đau đớn thấu tim này, cũng đến lúc ngươi phải tự mình nếm trải rồi!”
Tạ Tri Viễn nhìn ta bằng ánh mắt như nhìn quỷ dữ, vung tay giãy giụa:
“Người đâu! Người đâu, lôi con tiện nhân này…”
Ta ngắt lời hắn:
“Hầu gia đừng phí tâm tư vô ích nữa, Hầu phủ bây giờ… đã đổi thành họ Thẩm rồi.”
Chương 43
Tạ Tri Viễn trừng trừng nhìn ta, hận không thể băm vằm ta ra muôn mảnh.
Nhưng hắn bây giờ ngay cả sức lực để nói một câu cũng chẳng còn.
Nhìn dáng vẻ thoi thóp kéo lê từng hơi thở của hắn, ta khẽ cười:
“Hầu gia không phải nói sẽ bù đắp cho ta sao? Ta cũng chẳng cần gì nhiều, cả cơ ngơi Hầu phủ này giao cho ta, ta đã mãn nguyện lắm rồi.”
Lồng ngực Tạ Tri Viễn phập phồng dữ dội, mặt nghẹn đỏ tía tai.
Hắn há miệng muốn gọi người, cổ họng khản đặc, hồi lâu vẫn không thốt ra được lấy một chữ.
“Đừng vùng vẫy nữa.” Ta giễu cợt nói, “Hầu gia cứ an tâm xuống dưới bầu bạn với Thẩm Thư Dao đi.”
Tạ Tri Viễn hô hấp dồn dập, khó nhọc giơ tay chỉ vào ta, nhưng rồi một hơi không lên nổi.
Hắn bị ta chọc tức đến chết.
Nhìn cánh tay hắn thõng xuống bên mép giường, ta chẳng buồn ban phát một ánh mắt nào nữa, quay người bước thẳng.
Hầu phủ lo liệu tang lễ rất qua loa.
Thứ mùi thối rữa của Tạ Tri Viễn xuyên qua cả lớp áo quan, lan tỏa khắp linh đường.
Từ đầu đến cuối, ta không rớt lấy một giọt nước mắt, hờ hững lạnh lùng như thể kẻ nằm trong quan tài không phải phu quân của ta, mà là một kẻ xa lạ chẳng hề quen biết.
Chương 44
Ba tháng sau, ta hạ sinh một bé trai kháu khỉnh.
Ta đặt tên con là Thẩm Hoán.
Thẩm Hoán từ nhỏ đã rất ngoan. Ta dạy thằng bé đọc sách, vẽ tranh, thằng bé cực kỳ thông minh, học một biết mười.
Chỉ vỏn vẹn ba năm dưới sự dạy dỗ của ta, Thẩm Hoán đã trở thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, hiểu lễ nghĩa.
Thằng bé thường ra dáng một tiểu đại nhân, luôn miệng nhắc nhở ta:
“Nương, trời lạnh rồi, người nhớ mặc thêm áo kẻo nhiễm phong hàn.”
Ta đưa tay xoa xoa đầu thằng bé:
“Được, nương cảm ơn Hoán Nhi đã nhắc.”
Thẩm Hoán chưa bao giờ hỏi ta những câu như Tại sao cha không có ở đây”, thằng bé luôn biết cách quan sát sắc mặt của người lớn.
Những ngày thời tiết đẹp, ta thường đưa thằng bé về Thẩm gia, cùng cha đánh cờ, học binh pháp.
Hầu phủ dưới sự quản lý của ta ngày càng thịnh vượng. Khi nào ta bận rộn, sẽ để Dung Nhi chăm nom thằng bé.
Năm Hoán Nhi lên bảy, ta bắt đầu dạy thằng bé cách cai quản Hầu phủ.
Thẩm Hoán học rất chăm chỉ, nhưng khi ta có ý định giao lại Hầu phủ cho thằng bé, nó lại xua tay cự tuyệt, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
“Nương, Hoán Nhi vẫn còn nhỏ, mọi chuyện trong phủ vẫn phải nhờ nương lo liệu.”
Đôi mắt Thẩm Hoán cong cong, ý cười hiện rõ:
“Hơn nữa, Hoán Nhi muốn nương bồi tiếp Hoán Nhi nhiều hơn.”
Lòng ta mềm nhũn, kéo thằng bé vào lòng ôm chặt.
Ta thừa biết, thằng bé đang xót ta, không muốn ta phải mệt mỏi hay suy nghĩ lung tung.
Lại ba năm nữa trôi qua.
Hoán Nhi năm nay mười tuổi.
Thằng bé chính thức thừa kế tước vị tiểu Hầu gia.
Còn ta, trở thành vị chủ mẫu quyền uy của Hầu môn – Thẩm phu nhân, uy danh lẫy lừng khắp chốn kinh thành.