Chương 1 - Chiếc Váy Định Mệnh và Trò Chơi Quyền Lực
Khi Thái tử đến phủ Thôi gia để nạp sính lễ, người đã đặc biệt đặt may một chiếc Lưu Tiên quần độc nhất vô nhị trên đời.
Mọi người đều tán tụng đôi ta cầm sắt hòa minh.
Nào ngờ trên vạt áo lộng lẫy quý giá kia, hai bên lại thêu rõ ràng hai câu thi từ:
【Ngọc tỷ vi chẩm thiên nhân ngọa, Chu thần tác trản vạn khách thường.】
(Tạm dịch: Tay ngọc làm gối nghìn người nằm, Môi son làm chén vạn khách nếm.)
Thêu nữ khẽ níu tay áo Thái tử, chớp mắt ngây thơ tội nghiệp:
“Điện hạ bảo tiện thiếp thêu hai câu khen ngợi dung mạo của Ninh tỷ tỷ, nhưng tiện thiếp học thức nông cạn, nghĩ tới nghĩ lui, chỉ nghĩ ra được hai câu này.”
Ta gọi người mang kéo đến, tiến sát gương mặt của Hà Niệm Oánh.
Nam nhân vốn lạnh nhạt cao quý lại ôm nàng vào lòng bảo vệ.
“Niệm Oánh còn nhỏ, chỉ đang đùa giỡn với nàng thôi, cần gì phải làm lớn chuyện như thế.”
Hắn nhìn ta không đồng tình, ánh mắt thanh lãnh lộ ra vài phần không kiên nhẫn:
“A Ninh, là vì hôn ước giữa nàng và Cô mới khiến nàng lỗ mãng như vậy sao?”
“Đã thế, hôn ước này… cũng có thể không tính nữa.”
Hắn đã quên rồi.
Ta họ Thôi.
Là Thôi thị đất Thanh Hà.
Nữ nhi Thôi thị chọn ai, kẻ đó mới là Thái tử.
Yến tiệc vừa rồi còn rộn ràng nâng chén, giờ phút này lặng ngắt như tờ.
Thấy mọi chuyện bị đẩy lên đến mức hủy hôn, khách khứa không ai dám thở mạnh.
Ánh lửa bập bùng, ta chỉ thấy cảnh tượng trước mắt cũng mơ hồ đi theo.
Ta không nói lời nào, chỉ chăm chăm nhìn Thượng Quan Độ.
Ánh mắt ta dừng lại nơi cánh tay hắn đang ôm chặt lấy Hà Niệm Oánh.
Hắn có chứng sạch sẽ, xưa nay không ưa thân cận người khác.
Ngoài ta – vị hôn thê – không ai được lại gần trong vòng ba bước.
Cảm nhận được ánh mắt của ta, Thượng Quan Độ khựng lại giây lát.
Hắn vội buông tay, vô thức định bước về phía ta.
Nhưng vừa nhấc chân đã bị Hà Niệm Oánh níu lấy vạt áo.
Nàng liếc ta một cái, như dây leo mềm mại, gần như bám cả vào người Thượng Quan Độ.
Giọng nói yếu mềm:
“Điện hạ, Ninh tỷ tỷ trông thật đáng sợ, tiện thiếp sợ quá…”
Thượng Quan Độ sắc mặt dịu lại không ít.
Hơi bất đắc dĩ, giơ tay xoa đầu Hà Niệm Oánh:
“Ngươi đó, bao lớn rồi mà còn như trẻ con.”
Khóe mắt đuôi mày đầy vẻ cưng chiều thân thiết, ai ai cũng nhìn ra rõ ràng.
Không rõ là kinh ngạc hay nhục nhã.
Ngọn lửa vô danh bốc lên trong ngực, thiêu đốt đến khô rát cổ họng.
Ta nheo mắt lại, hỏi tiếp:
“Ý của chàng vừa rồi, là muốn cùng ta hủy hôn sao?”
Thượng Quan Độ nhíu hàng mày thanh tú, do dự:
“Cô không phải…”
Lời còn chưa dứt, Hà Niệm Oánh đã ló đầu ra khỏi lòng hắn.
“Thiếp chẳng qua chỉ đùa giỡn với Ninh tỷ tỷ, Ninh tỷ tỷ xuất thân danh môn, tính tình vốn cao ngạo đôi chút. Nhưng sao có thể giữa nơi đông người mà giận lây sang Thái tử điện hạ được?”
Thượng Quan Độ không nói gì nữa.
Sắc mặt hắn dần trầm xuống, nhìn ta ánh mắt đã ngưng tụ vài phần lạnh lẽo.
Mười mấy năm thanh mai trúc mã.
Chỉ một ánh mắt, ta đã hiểu rõ ý hắn:
Thượng Quan Độ đang trách ta.
Việc Thái tử nạp sính lễ là chuyện lớn, huống hồ, hôn sự giữa ta và hắn là do thánh thượng ban chỉ.
Hôm nay, danh môn vọng tộc khắp kinh thành đều có mặt.
Cho nên, hắn trách ta không kịp thời giúp hắn giữ thể diện, ngược lại còn khiến hắn lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Hiểu ra điều đó, ta bỗng bật cười lạnh một cách chua chát.
Đúng lúc này, vài giọng nữ trẻ trung vang lên từ cửa lớn.
“Nghe nói hôm nay sính lễ của Thái tử điện hạ, quý giá nhất chính là chiếc Lưu Tiên quần dệt từ Lưu Vân Cẩm!”
“Nghe đâu gấm này là vật cống từ ngoại bang, ta còn chưa từng thấy qua Tuy rằng A Ninh nhà họ Thôi tính tình có phần kiêu ngạo, nhưng dung mạo như tiên nữ. Khoác chiếc váy ấy lên, chắc hẳn đẹp đến khuynh quốc khuynh thành!”
“Gấm Lưu Vân này chỉ có một tấm, đừng nói các ngươi, ngay cả bản cung là công chúa, cũng chưa từng thấy qua hôm nay nhất định phải mở rộng tầm mắt!”
Là những nữ quyến đến trễ.
Công chúa hoàng thất, tôn nữ thừa tướng, thiên kim thị lang… những đại biểu cho tầng lớp quý nữ khắp kinh thành, lời bàn tán lập tức im bặt.
Các nàng vừa ngẩng mắt, liền thấy chiếc Lưu Tiên quần đang được trải rộng giữa đại sảnh.
Gấm lóng lánh sóng nước, ánh lên sắc ngọc trai mịn màng.
Chiếc váy đẹp nhất, lại dùng chỉ vàng nổi bật nhất, thêu lên hai câu dâm từ nhục nhã.
Những ánh mắt kinh ngạc lại chuyển sang khuôn mặt ta.
Tựa như đang nhìn một chuyện cười vừa mới ra lò, cảm giác nhục nhã lan khắp thân thể.
Có thể tưởng tượng được…
Sau hôm nay, ta sẽ trở thành trò cười lớn nhất toàn kinh thành!
Sắc mặt Thượng Quan Độ thay đổi.
Tựa như đến lúc này mới nhận ra, cái gọi là “trò đùa” của Hà Niệm Oánh… vô lễ đến mức nào.
Ta hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào Thượng Quan Độ.
Giơ tay lên, chỉ về phía Hà Niệm Oánh:
“Điện hạ nếu còn tỉnh táo, thì nên giao nàng cho ta xử trí.”
“Con gái tội thần, được điện hạ che chở mới vào được cung làm thêu nữ. Nhưng suy cho cùng, nàng ta chỉ là nô tịch.”
“Lấy thân nô khi dễ chủ, theo luật, phải đánh chết bằng loạn côn.”
Sắc mặt Hà Niệm Oánh thoắt cái trắng bệch.
2
Nàng bấu chặt lấy Thượng Quan Độ, như thể níu được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
“Điện hạ, cứu cứu Oánh nhi…”
Đuôi âm kéo dài, ngọt lịm đến mức khiến người nghe cũng phải bực bội.
Thế nhưng Thượng Quan Độ lại rõ ràng ăn phải chiêu này.
Hắn mím chặt đôi môi mỏng, lần nữa nhìn ta, ánh mắt trong đôi đồng tử đen tuyền càng lạnh lẽo hơn:
“Oánh nhi tuổi còn nhỏ, lại gặp biến cố, chịu không ít khổ sở trong cung. Tâm tính trẻ con, khó tránh khỏi có lúc không hiểu chuyện.”
“A Ninh, sao nàng không thể bao dung cho một chút?”
Rồi lại quay sang Hà Niệm Oánh, dịu giọng:
“Chuyện này đúng là ngươi sai, xin lỗi A Ninh một câu, nàng sẽ tha thứ cho ngươi.”
Hà Niệm Oánh chu môi, rõ ràng không cam lòng.
Thượng Quan Độ dỗ dành:
“Ngoan, nghe lời, hồi cung rồi bổn cung sẽ tặng ngươi viên Dạ Minh Châu lớn nhất Nam Hải.”
Nàng mới vừa nín khóc mỉm cười.
Hắn quả thực đã quên rồi.
Khi viên dạ minh châu ấy được dâng tiến vào cung,
hắn từng trịnh trọng hứa với ta sẽ đích thân chế thành một cây trâm độc nhất vô nhị để cài lên tóc ta trong ngày thành thân.
Hà Niệm Oánh bước đi như liễu yếu trong gió, giọng nói uất ức nhưng ánh mắt lại tràn đầy khiêu khích:
“Ninh tỷ tỷ, thật xin lỗi. Là Oánh nhi không tốt, vô cớ khiến tỷ tức giận.”
“Chát!”
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một dấu bàn tay hằn đỏ rõ ràng hiện lên gương mặt nàng.
Ta ung dung rút tay về:
“Hà Niệm Oánh, xin lỗi thì phải có dáng xin lỗi.”
Nước mắt nàng lập tức dâng đầy hốc mắt, quay đầu nhào vào lòng Thượng Quan Độ, khóc đến nức nở không thành tiếng.
Thượng Quan Độ đột ngột quay đầu, lửa giận bừng bừng trong mắt khi nhìn ta.
Hắn sải bước đến trước mặt, bàn tay như gọng sắt siết chặt lấy cổ tay ta:
“A Ninh,” thanh âm lạnh lẽo xen lẫn thất vọng, “nàng từ bao giờ trở nên độc ác như thế?”
“Chẳng lẽ nàng quên rồi sao?”
“Chính là nàng, là người từng bảo Cô nên chiếu cố Oánh nhi nhiều hơn!”
Phải rồi.
Ta khẽ bật cười, đầy chua chát.
Phụ thân của Hà Niệm Oánh khi xưa đứng nhầm phe trong triều, bị xét tội tịch thu gia sản, nam đày đi biên ải, nữ sung vào kỹ viện.
Hôm ấy, nàng liều mạng vượt qua cấm vệ quân, dập đầu không ngừng trước xe ngựa của ta.
Ta nhìn gương mặt nhỏ hơn ta hai tuổi kia, nhẹ giọng thở dài, phân phó:
“Thôi bỏ đi, dù gì cũng chỉ là nhập nô tịch, đưa vào cung làm cung nữ quét dọn đi.”
Gặp Thượng Quan Độ, ta tiện miệng nhắc đến.
Chỉ một câu của Thái tử cũng đủ khiến nàng sống đỡ hơn trong cung.
Nghe nói sau này vì khéo tay thêu thùa, Hà Niệm Oánh được phá lệ phong làm thêu nữ của Đông cung.
Từ đó nàng có lý do thường xuyên ra vào trước mặt Thượng Quan Độ.
Lúc đầu, hắn còn nhắc đến nàng bằng giọng khó chịu khi nói chuyện với ta.
Nào là ghét nàng yếu đuối nhát gan, chưa nói được mấy câu đã khóc.
Nào là trách nàng ngu ngốc, dặn thêu lá trúc lại thêu thành cỏ lan.
Khi ấy, hắn thân là Thái tử, giữa gió lạnh vẫn tự mình xếp hàng ba canh giờ,
chỉ để mua món đào tô ta thích nhất.
Gió lạnh táp đến đỏ bừng cả mặt mũi tay chân, nhưng khi nhìn ta, ánh mắt hắn rực rỡ đến chói lòa.
Hắn nói:
“A Ninh của Cô vẫn là tốt nhất, không giống những phấn son tầm thường ngoài kia.”
Ánh sáng trong mắt thiếu niên năm ấy quá đỗi chói mắt, đến mức khiến ta không hề hay biết—
Rốt cuộc là từ khi nào,
cách xưng hô trong miệng hắn, từ “tiện tỳ kia” thành “Oánh nhi”.
Năm xưa ta tuyệt đối không ngờ,
mình lại nuôi lớn một con rắn độc đầy dã tâm.
Dẫm lên bàn tay ta đưa ra,
lại còn vọng tưởng chạm đến những gì thuộc về ta.
Vết hằn đỏ nơi cổ tay dường như chói mắt Thượng Quan Độ.
Hắn bỗng thả tay ra, như thể đang bất đắc dĩ nhượng bộ.
“Hết rồi A Ninh, Cô biết trong lòng nàng không vui.”
“Nếu nàng thật sự không thích chiếc váy này, cứ bảo hạ nhân cắt ra làm khăn tay đi.”
“Cô sắp cưới nàng rồi, ngoan ngoãn một chút, vị trí Thái tử phi vĩnh viễn là của nàng.”
Ta nhìn vẻ tự tin kiêu ngạo kia,
chỉ thấy người trước mắt sao mà xa lạ.
“Thượng Quan Độ.”
Ta nói:
“Chẳng lẽ chàng quên, là nhờ đính hôn với ta, chàng mới được làm Thái tử?”
Năm xưa chọn chàng, vì chàng là kẻ ngoan ngoãn nhất.
Nhưng trong hoàng tộc, đâu chỉ có một mình chàng là hoàng tử đang độ tráng niên.
Ai được Thôi thị chọn, kẻ đó mới xứng làm Thái tử.
3
Sắc mặt Thượng Quan Độ sa sầm.