Chương 14 - Chiếc Vali Bí Ẩn

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Bởi vì bây giờ tôi còn có thể ngồi ở đây, nên họ cho rằng những chứng cứ được chuẩn bị sẵn để hại tôi, những người chặn trước nhà tôi và danh tiếng bị hủy chỉ trong một đêm đều có thể không tính là tổn thương.

Con dao không đâm vào cơ thể tôi không có nghĩa người cầm dao không định giết tôi.

Tôi đẩy thẻ ngân hàng trở lại.

“Bà Chu, tôi sẽ không giải thích thay Chu Tuấn.”

“Tôi cũng sẽ không chấp nhận hòa giải.”

Vẻ khách sáo trên mặt bà cuối cùng biến mất.

“Năm trăm nghìn đối với cô không phải số tiền nhỏ.”

“Đúng là không nhỏ.”

“Vậy cô tốt nhất nên suy nghĩ kỹ. Ngành quản lý bất động sản sẽ không còn ai dám thuê cô. Sau này cô lấy gì sống?”

Tôi đứng lên.

“Mấy ngày nay, ai cũng dùng công việc để uy hiếp tôi.”

“Giống như chỉ cần tôi không có tiền, không có gia thế thì tôi phải dùng cuộc đời mình đổi lấy một công việc.”

“Nhưng ngay cả chiếc vali chứa thi thể tôi còn không chịu chuyển.”

“Tiền của bà, tôi càng không nhận.”

Khi rời khỏi quán cà phê, mẹ Chu không đuổi theo.

Luật sư phía sau lại nhắc:

“Cô Hứa, hy vọng sau này cô không hối hận.”

Tôi không quay đầu.

Đương nhiên tôi sợ.

Tiền thuê nhà, công việc, kiện tụng, thứ nào cũng cần tiền.

Nhưng tôi càng sợ một ngày nào đó mình nhìn năm trăm nghìn ấy rồi bắt đầu tự khuyên bản thân:

Dù sao mình cũng không thật sự ngồi tù.

Dù sao Tề Duyệt đã chết.

Dù sao ai cũng có khó khăn.

Chỉ cần tiếp tục nghĩ như thế, mọi việc Chu Tuấn làm sẽ thật sự biến thành một vụ hiểu lầm có thể dùng tiền xóa bỏ.

Buổi tối, công ty quản lý cũng cử người liên lạc với tôi.

Lần này là tổng giám đốc khu vực.

Ông ta khách sáo hơn quản lý Triệu rất nhiều.

“Hứa Ninh, điều tra nội bộ của công ty đã kết thúc. Quản lý Triệu vi phạm nghiêm trọng quy định quản lý quyền hạn, hiện đã bị đình chỉ.”

“Công ty sẵn lòng hủy quyết định sa thải cô, trả bù lương và tiền hiệu suất, đồng thời điều cô sang ca ngày làm quản lý bộ phận chăm sóc khách hàng.”

Nói xong, ông ta đưa cho tôi một bản tuyên bố mới.

Trong tuyên bố, công ty thừa nhận việc điều tra trước đó chưa đầy đủ.

Nhưng đoạn cuối viết:

“Sau khi sự việc xảy ra, công ty đã ngay lập tức phối hợp với cảnh sát, đồng thời cung cấp hỗ trợ cần thiết cho nhân viên Hứa Ninh. Những hiểu lầm phát sinh trong quá trình trao đổi giữa hai bên hiện đã được giải quyết thỏa đáng.”

Tôi hỏi:

“Đoạn nào viết công ty ép tôi vận chuyển hành lý chưa đăng ký?”

Nụ cười của tổng giám đốc khu vực cứng lại.

“Tuyên bố chủ yếu để giải quyết vấn đề, không phải truy cứu cách dùng từ của một cá nhân.”

“Đoạn nào viết công ty công khai nói tôi thao tác camera trước khi cảnh sát điều tra?”

“Lúc đó thông tin chưa đầy đủ.”

“Đoạn nào viết công ty dùng hỗ trợ pháp lý để ép tôi ký bản tường trình giả?”

Nụ cười trên mặt ông ta biến mất hoàn toàn.

“Hứa Ninh, công ty đã thể hiện đủ thành ý.”

“Cho tôi một vị trí quản lý thì gọi là thành ý?”

“Vậy cô còn muốn gì?”

“Công khai sự thật, xin lỗi tôi, bồi thường thiệt hại, ngừng truy cứu Hà Văn và chấp nhận điều tra của cơ quan quản lý.”

Tổng giám đốc khu vực nhíu mày.

“Hà Văn làm lộ tài liệu nội bộ, không liên quan đến chuyện của cô.”

“Thứ cô ấy cung cấp không phải bí mật thương mại, mà là chứng cứ các người thống nhất nói dối.”

“Cô đừng tự đóng gói mình thành anh hùng chính nghĩa.”

Tôi nhìn ông ta.

“Tôi không phải anh hùng.”

“Tôi chỉ không muốn lần sau một nhân viên ca đêm khác gặp chuyện tương tự cũng bị các người ép phải nói ‘quy định là chết, phục vụ mới là sống’.”

Cuộc nói chuyện kết thúc không vui vẻ.

Buổi tối, có người kéo tôi trở lại nhóm cư dân.

Trong nhóm vô cùng náo nhiệt.

“Bao giờ quản gia Hứa quay lại?”

“Sau chuyện lần này, vẫn là người nghiêm túc có trách nhiệm như cô ấy mới khiến người ta yên tâm.”

“Ban quản lý nên tăng chức tăng lương cho cô ấy.”

“Trước kia đều là hiểu lầm, sau này mọi người hòa thuận với nhau.”

Quản lý Triệu đã bị đá khỏi nhóm.

Người phụ trách ban quản lý gắn thẻ tôi:

“Hứa Ninh, Vân Cảnh mãi mãi chào đón cô quay lại.”

Tôi nhìn những ảnh đại diện quen thuộc.

Có người từng mắng tôi là sát nhân.

Có người công khai địa chỉ của tôi.

Có người giơ điện thoại chặn dưới nhà tôi.

Bây giờ họ nói một câu “chào mừng trở lại”, liền muốn tôi tiếp tục mặc đồng phục, mỉm cười với họ, nhận hàng, mở cửa và giải quyết từng khiếu nại.

Tôi rời khỏi nhóm.

Sau đó, mẹ Tề Duyệt gửi tin nhắn cho tôi:

“Cô Hứa, tôi có thể gặp cô một lần không?”

Chúng tôi hẹn nhau ở công viên đối diện chung cư Vân Cảnh.

Bà gầy hơn lần trước, trong tay ôm chặt chiếc điện thoại cũ của Tề Duyệt.

Sau khi gặp, bà cúi người thật sâu trước tôi.

“Xin lỗi.”

“Hôm đó tôi đã đánh cô.”

Tôi không nói “không sao”.

Bởi vì có sao.

Cái tát ấy bị người ta quay lại, lan truyền trên mạng hàng trăm nghìn lượt.

Rất nhiều người coi nó là bằng chứng tôi chột dạ.

Tôi có thể hiểu sự sụp đổ của một người mẹ sau khi mất con gái, nhưng không thể giả vờ bản thân không bị tổn thương.

Tôi nói:

“Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cô, nhưng tôi sẽ không nói chuyện đó không làm tôi tổn thương.”

Bà đỏ mắt gật đầu.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)