Chương 16 - Chiếc Túi Không Ngờ
Tôi chăm chú nhìn anh.
Anh quay lại nhìn thẳng về phía trước.
“Hứa Niệm, em biết không?”
“Năm xưa ở văn phòng luật, em là người đầu tiên chịu nghiêm túc xem qua hồ sơ vụ án của anh.”
Tôi thanh minh: “Đó là công việc của em mà.”
Anh lắc đầu. “Không phải.”
“Người khác thấy anh là lính mới, chẳng ai muốn hướng dẫn.”
“Chỉ có em là chịu bỏ thời gian ra chỉ bảo anh.”
Tôi nói: “Anh rất thông minh, không cần ai chỉ cũng giỏi mà.”
Anh bật cười: “Nhưng lúc đó anh đâu có biết điều ấy.”
“Anh chỉ biết, em là người đầu tiên đối xử tốt với anh.”
Tôi sững sờ.
Anh thổ lộ: “Hứa Niệm, anh thích em.”
Xe dừng lại. Tôi nhìn anh: “Sư huynh…”
Anh lắc đầu: “Không cần phải trả lời ngay đâu.”
Anh nói tiếp: “Anh chỉ muốn em biết.”
“Bất kể em quyết định thế nào, anh vẫn sẽ luôn ở đây.”
Tôi im lặng một hồi lâu. Rồi lên tiếng: “Sư huynh, cho em thêm chút thời gian.”
Anh mỉm cười dịu dàng: “Được.” “Bao lâu anh cũng đợi.”
Tôi phóng tầm mắt ra khung cửa sổ. Ánh nắng rực rỡ và ấm áp vô cùng.
Ba năm sau.
Văn phòng Luật Niệm Xuyên đã trở thành biểu tượng chuẩn mực của ngành.
Tôi đứng trước cửa kính trong suốt, ngắm nhìn toàn cảnh thành phố.
Cố Văn Xuyên bước vào: “Đang nghĩ gì thế?”
Tôi quay lại: “Đang nghĩ về ba năm qua.”
Anh tiến đến cạnh tôi: “Ba năm trước, em nói cần thêm thời gian.”
Tôi ngước nhìn anh. Anh mỉm cười: “Thế bây giờ thì sao?”
Tôi cũng mỉm cười đáp lại: “Bây giờ, em đã suy nghĩ kỹ rồi.”
Mắt anh ánh lên tia hy vọng.
Tôi gọi tên anh: “Cố Văn Xuyên.”
Anh ừ nhẹ.
Tôi dõng dạc: “Chúng ta kết hôn đi.”
Anh chôn chân tại chỗ: “Em nói gì cơ?”
Tôi lặp lại: “Kết hôn.”
Anh nhìn tôi trân trân. Tôi cũng nhìn anh đăm đăm.
Anh bật cười, nụ cười rạng rỡ như một đứa trẻ được kẹo. “Được.”
Tôi hỏi chọc: “Anh đồng ý thật chứ?”
Anh đáp: “Hứa Niệm, anh đã chờ câu nói này suốt ba năm nay rồi.”
Tôi bật cười thành tiếng.
Anh nắm lấy tay tôi: “Niệm Niệm, anh sẽ đối xử tốt với em.”
Tôi gật đầu: “Em biết.”
Anh hứa: “Trọn cả cuộc đời.”
Tôi đáp: “Được.”
Ánh nắng ngoài khung cửa hắt vào, sưởi ấm cả căn phòng.
An An lăng xăng chạy từ ngoài cửa vào: “Mẹ ơi!”
Tôi ngồi xổm xuống, ôm lấy con bé: “Sao thế con gái?”
Con bé ngước mắt nhìn Cố Văn Xuyên: “Chú Cố ơi, chú sắp làm bố con rồi ạ?”
Cố Văn Xuyên ngồi thụp xuống ngang tầm mắt con bé: “Thế con có đồng ý không?”
An An gật đầu lia lịa: “Con đồng ý ạ!”
Cố Văn Xuyên cười vang. Anh nhìn tôi. Tôi cũng cười theo.
Đây chính là cái kết của cuộc đời tôi. Không phải truyện cổ tích. Nhưng vô cùng viên mãn.
Lúc ông ngoại biết chuyện, ông cười híp mí: “Tốt, tốt, tốt.” Liên tục nói ba chữ tốt.
Tôi ngập ngừng: “Ông ngoại…”
Ông bảo: “Ông vui lắm.”
Ông quay sang Cố Văn Xuyên: “Cái thằng nhóc này, sau này phải đối xử thật tốt với cháu ngoại ta đấy.”
Cố Văn Xuyên gật đầu dứt khoát: “Cháu nhất định sẽ làm thế ạ.”
Ông nhìn tôi âu yếm: “Niệm Niệm, mẹ cháu mà thấy được cảnh này, chắc chắn sẽ mừng lắm.”
Tôi mỉm cười: “Vâng ạ.”
Ngày cưới, trời lất phất mưa.
Tôi đứng trong nhà thờ, khoác trên mình bộ váy cưới trắng tinh khôi.
Cố Văn Xuyên đứng đối diện, diện bộ vest đen lịch lãm.
Anh nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh như chứa cả ngàn vì sao. Tôi nhìn anh, trong lòng ngập tràn sự bình yên.
Không oanh liệt, không bi đát. Chỉ là sự song hành êm đềm, róc rách như dòng nước chảy mãi không ngừng.
Cha xứ hỏi: “Con có đồng ý không?”
Tôi đáp: “Con đồng ý.”
Cố Văn Xuyên cũng đáp: “Con đồng ý.”
Anh trao cho tôi một nụ hôn sâu. Khán phòng bùng nổ những tràng pháo tay.
An An đứng dưới khán đài vỗ tay bôm bốp: “Bố mẹ kết hôn rồi!”
Tôi nở nụ cười hạnh phúc.
Kết thúc hôn lễ, tôi đứng ngoài hiên nhà thờ.
Mưa tạnh, mặt trời ló rạng.
Cố Văn Xuyên nắm tay tôi: “Đi đâu giờ?”
Tôi nói: “Đi thăm mẹ em.”
Anh gật đầu: “Được.”
Chúng tôi dắt tay nhau đi dạo trong nghĩa trang.
Tôi đứng trước bia mộ của mẹ: “Mẹ, con kết hôn rồi.”
“Anh ấy đối xử với con rất tốt.”
“Mẹ yên tâm nhé.”
Gió lùa đến, nhành bách hợp trên mộ khẽ đong đưa.
Tôi mỉm cười: “Mẹ ơi, con sẽ luôn hạnh phúc.”
Cố Văn Xuyên đứng ngay bên cạnh. Anh nhìn bức ảnh trên bia mộ, trầm giọng cất lời:
“Mẹ, con sẽ chăm lo thật tốt cho Niệm Niệm.”
Tôi quay ngoắt lại nhìn anh. Anh cười tủm tỉm: “Anh gọi sai à?”
Tôi cười rạng rỡ: “Không sai.”
Chúng tôi tay trong tay, rảo bước rời khỏi nghĩa trang. Ánh nắng rải xuống vạt áo, ấm áp lạ thường.
Kỷ niệm năm năm ngày cưới.
Tôi đứng trước cửa kính sát đất, ngắm nhìn thành phố phồn hoa.
Cố Văn Xuyên ôm tôi từ phía sau: “Đang nghĩ gì thế bà xã?”
Tôi đáp: “Nghĩ về năm năm qua.”
Anh hỏi: “Có vui không?”
Tôi bảo: “Vui lắm.”
Anh cười: “Anh cũng thế.”
Tôi quay lại nhìn anh: “Sư huynh.”
Anh ừm một tiếng: “Sao thế?”
Tôi nói: “Cảm ơn anh.”
Anh gõ trán tôi: “Lại cảm ơn cái gì?”
Tôi vòng tay ôm anh: “Cảm ơn anh đã luôn ở bên em.”
Anh đáp lại: “Việc anh nên làm mà.”
Tôi khúc khích cười.
An An lon ton chạy tới: “Mẹ ơi, mẹ đang thì thầm gì với bố thế?”
Tôi cúi xuống vuốt tóc con: “Đang nói chuyện vui thôi.”
Con bé tò mò: “Chuyện gì vậy ạ?”
Tôi trêu: “Con thử đoán xem.”