Chương 4 - Chiếc Quần Đùi Bí Mật
“Tô Thanh Lê, nếu em cứ khăng khăng đòi từ hôn vào lúc này, không cần anh ra tay, mẹ em cũng sẽ giết chết em.”
“Em tốt nhất là hãy suy nghĩ cho kỹ rồi hẵng quyết định.”
Tô Thanh Lê đã hứng chịu một cái tát của mẹ, đương nhiên biết trong chuyện này cho dù cô không sai, cũng chẳng được lợi lộc gì.
Quý Minh Dục biết điểm yếu của cô, cũng biết làm thế nào để ép cô đến bước đường cùng.
Tô Thanh Lê nhìn người yêu đã hoàn toàn thay đổi trước mắt, trong mắt phủ một tầng sương mờ, nhưng vẫn bướng bỉnh cắn môi không chịu rơi lệ.
Ngón tay Quý Minh Dục hơi co lại, trái tim bất an pha lẫn chua xót.
Anh ta dịu giọng: “Ngày mai chúng ta còn phải cùng nhau đến dự buổi triển lãm của nhà em, em ngoan một chút, chúng ta đừng cãi nhau nữa được không?”
Anh ta lại định hôn lên môi Tô Thanh Lê, nhưng bị Tô Thanh Lê mạnh bạo đẩy ra.
“Anh sang phòng ngủ khác mà ngủ đi.”
Thần sắc cô lạnh nhạt xa cách, nhưng Quý Minh Dục rõ ràng nhìn thấy sự chán ghét như có như không trên gương mặt cô.
Tim anh ta như bị một cây kim đâm nhẹ.
“Được, Tô Thanh Lê, em giỏi lắm.”
Quý Minh Dục đóng sầm cửa bỏ đi, không sang phòng ngủ khác mà đi thẳng ra khỏi nhà, đến chỗ của Đường Uyển.
Tô Thanh Lê đứng bên cửa sổ nhìn chiếc Maybach biến mất trong màn đêm, lặng lẽ thở dài.
…
Tối hôm sau, Tô Thanh Lê thay một bộ lễ phục dạ hội, đến đúng giờ tại hiện trường buổi triển lãm.
Mẹ Tô thấy chỉ có một mình cô, mặt lạnh tanh kéo cô sang một bên.
“Mày vẫn còn đang hờn dỗi với Quý Minh Dục đấy à? Hôm qua tao nói gì với mày, mày bỏ ngoài tai hết rồi phải không?”
“Mau đi gọi điện cho nó đi, tao mặc kệ mày xin lỗi hay quỳ lạy, hôm nay mày nhất định phải mời được nó tới đây. Nhà họ Tô tao tổ chức triển lãm mà con rể lại không có mặt, còn ra thể thống gì nữa?”
Mẹ Tô tức tối buông lời cay nghiệt xong liền đi tìm mấy người bạn thân.
Tô Thanh Lê thở dài, đang cân nhắc xem có nên gọi điện hay không, vừa ngước mắt lên thì thấy chiếc Maybach của Quý Minh Dục xuất hiện trước cửa hội trường.
Anh ta phong độ ngời ngời bước xuống xe, ngay sau đó lại đỡ Đường Uyển – người đang mặc một bộ lễ phục Haute Couture, từ trong xe bước ra.
Vừa thấy Tô Thanh Lê thẫn thờ nhìn mình, Quý Minh Dục đè nén nụ cười giễu cợt trên khóe môi, đẩy Đường Uyển đến bên cạnh Tô Thanh Lê.
“Tình trạng sức khỏe của cô ấy hiện giờ thế nào em hiểu rõ đấy, hôm nay cô ấy sẽ do em phụ trách, chỉ cần xước một chút da thôi anh cũng sẽ tính sổ với em.”
Chương 4
Tô Thanh Lê sững sờ nhìn Quý Minh Dục.
“Quý Minh Dục, anh điên rồi sao? Hôm nay là triển lãm của nhà họ Tô em, anh lại dắt nhân tình của mình đường hoàng bước vào, anh coi nhà họ Tô của em là cái gì?”
Quý Minh Dục khinh khỉnh cười.
“Nữ chủ nhân của nhà họ Quý anh đều phải học cách khéo léo giao tiếp, gặp dịp thì làm. Chẳng lẽ ngay cả chút chuyện này em cũng không làm được?”
“Tô Thanh Lê, đừng để anh phải coi thường em.”
Thấy hai người giương cung bạt kiếm, Đường Uyển ở bên cạnh e dè lên tiếng.
“Thanh Lê, đều tại tớ không tốt, lúc trước tớ bị người ta ép rượu tình cờ gặp Minh Dục, anh ấy biết tớ là bạn cậu nên có lòng tốt đưa tớ về nhà, chúng tớ chỉ là nhất thời không kìm được tình cảm…”
Lời trong lời ngoài của cô ta nghe như đang bào chữa cho bản thân, nhưng Tô Thanh Lê lại nghe ra ý khoe khoang ẩn chứa bên trong.
Đường Uyển vừa khóc lóc được vài câu, đã bị giọng nói mang đầy vẻ tức giận của Quý Minh Dục cắt ngang.
“Tô Thanh Lê, Đường Uyển còn đang mang thai, em có hỏa khí gì thì cứ trút lên đầu anh, em bắt nạt cô ấy làm gì?”
Tô Thanh Lê không nói gì, ánh mắt tràn đầy thất vọng nhìn anh ta.