Chương 3 - Chiếc Ô Giấy Dầu Và Duyên Kiếp Sau
Hai người sóng vai đứng đó, dưới ống tay áo rộng, ngón út còn móc vào nhau.
Quấn quýt thân mật.
Ta có chút hâm mộ, cũng đưa tay nắm lấy ống tay áo Lục Tướng Nguyên.
Ánh mắt hắn từ phía trưởng tỷ thu lại, cúi đầu liếc một cái, không từ chối.
Thế nhưng vừa bước qua ngạch cửa, bàn tay trong tay ta bỗng trống không.
Lục Tướng Nguyên lặng lẽ rút ống tay áo về, chẳng để lại một dấu vết.
Hắn nhàn nhạt nói: “Phu nhân sau này ở bên ngoài, chớ nên lỗ mãng như vậy nữa.”
Trong lòng ta thắt lại, nhất thời vô cùng khó xử.
“Nhưng trưởng tỷ và tỷ phu——”
Lục Tướng Nguyên hờ hững liếc tới, giọng điệu dường như lại lạnh thêm một phần.
“Người khác thế nào, chẳng lẽ chúng ta cũng phải như thế sao?”
Gương mặt lạnh nhạt của hắn dường như chỉ là ảo giác của ta, sau đó trên yến tiệc hắn lại ôn hòa tự nhiên.
Ta chỉ có thể tự nhủ với mình.
Lục Tướng Nguyên chỉ là tính tình có phần trầm kín mà thôi.
Tiệc gia yến kết thúc, trưởng tỷ uống nhiều hơn mấy chén rượu, lộ ra vài phần ngây thơ mềm mại của nữ nhi.
Nàng làm hỏng cây trâm gỗ mà tỷ phu tự tay khắc cho mình.
Còn nũng nịu đòi chàng làm lại một cây nữa.
“Đều tại chàng, nếu không phải chàng cứ nhất định ôm thiếp đi hái đóa hoa ấy, trâm cũng sẽ không rơi xuống.”
Tỷ phu nhìn nàng, đáy mắt tràn đầy cưng chiều.
Giọng dịu đến như có thể nhỏ ra nước.
“Được được được, đều tại ta.”
Hai người đứng dưới tán cây hoa, mày mắt lưu chuyển đều là tình ý.
Sau đó, họ thoáng thấy ta và Lục Tướng Nguyên đứng cách đó vài bước.
Nàng có phần ngại ngùng, rồi lập tức đoan trang lại.
“Bất quá chỉ là một cây trâm gỗ…”
Đuôi câu của Lục Tướng Nguyên tan vào trong gió.
Trở về sau, đột nhiên hắn hỏi ta: “Nàng cũng thích thứ như vậy sao?”
Ta có chút kinh ngạc.
Trong giọng nói còn lẫn một tia mong đợi kín đáo: “Thích.”
“Phu quân cũng định khắc cho ta một cây sao?”
Lục Tướng Nguyên không nói nữa.
Trong phòng yên tĩnh đến mức khiến người ta có chút bất an.
Cuối cùng hắn nói: “Dạo này công vụ bận rộn, đợi ta xử lý xong rồi nói sau.”
5
Ta theo bản năng thấy có chút thất vọng.
Nhưng rất nhanh lại bắt đầu mong chờ.
Thậm chí còn đặc biệt nhờ người tìm giúp một khúc gỗ tốt.
Đặt ngay chỗ nổi bật trong thư phòng, để hắn vừa ngẩng đầu lên là có thể thấy.
Thế nhưng hắn vẫn bận.
Bận đến mức đèn trong thư phòng đốt sáng suốt đêm, ngày ngày không tắt.
Ngoại trừ mùng một và ngày rằm, hắn sẽ không nghỉ lại trong phòng ta.
Bận đến mức từ lúc đầu ta còn mong chờ, rồi thất vọng.
Đến cuối cùng, ngay cả ta cũng dần dần quên mất.
Cho đến một ngày phát hiện khúc gỗ ấy đã sớm bị sâu ăn rỗng không ít từ bên trong.
Vừa nhấc lên, mạt gỗ đã rơi đầy đất.
Ai nấy đều nói, ta có được một mối hôn duyên tốt.
Lục Tướng Nguyên chuyên nhất, không nạp thiếp, ngay cả thông phòng cũng không có.
Ngày ngày về nhà, chưa từng tham gia chuyện ong bướm hoa nguyệt cùng đồng liêu.
Thế nhưng bọn họ không biết.
Hắn tuy chưa từng có tình ý gì với nữ tử khác.
Cũng như ta, đều không có.
Hắn rất ít khi bộc lộ cảm xúc trước mặt ta.
Còn vui buồn của ta, hắn cũng chẳng để trong lòng.
Giống như hắn không nhìn thấy khúc gỗ trong thư phòng, đến cuối cùng bị sâu đục rỗng vậy.
Hắn chưa từng thật sự nhìn thấy ta.
Về sau, ta cũng từng hỏi đi hỏi lại.
Vì sao?
“Nếu chàng không yêu ta, vậy vì sao lại cầu hôn ta?”
Thế nhưng đáp án của Lục Tướng Nguyên từ trước đến nay chỉ có một câu: “Phu nhân, nàng nghĩ nhiều rồi.”
Phu thê mười năm.
Giữa ta và Lục Tướng Nguyên, sợi dây ràng buộc duy nhất.
Cũng chỉ có mỗi tờ hôn thư đầy ắp hư tình giả ý kia mà thôi.
6
Khi trưởng tỷ lần thứ ba khéo léo từ chối lời mời của Lục Tướng Nguyên.
Hắn nhân lúc ta ra ngoài, chặn ta lại.
Hắn có phần hiểu ra.
“Bùi Tự Ninh, quả nhiên nàng cũng trở về rồi.”