Chương 7 - Chiếc Nhẫn Ngọc Và Những Bí Mật Chưa Nói
Trong đầu ta bỗng nhớ đến lời bình luận nói về sự quyến luyến toàn diện.
Quyến luyến?
Yến Phù Phong?
Với Tống Vân Hành?
Nàng nói tiếp:
“Câu hắn thường hỏi ta nhất là: lời chứng có đúng sự thật không.”
Ta: “…”
Tống Vân Hành như nghĩ đến gì đó, hơi muốn cười.
“Câu thứ hai là: hôm nay Thẩm Lệnh Nghi có vào cung không.”
Ta sững sờ.
Tống Vân Hành nhìn ta.
“Hắn nói gần đây ngươi trốn hắn.”
Lòng ta chua xót.
Tống Vân Hành nói:
“Chuyện giữa hai người, vốn ta không nên nhiều lời. Nhưng Thẩm cô nương, những dòng chữ đó chưa chắc đã đúng.”
Ta thấp giọng hỏi:
“Vậy chiếc nhẫn thì sao?”
“Nhẫn gì?”
Ta lắc đầu.
“Không có gì.”
Nhưng trong lòng vẫn bất an.
Bởi vì cảnh đó vẫn chưa xảy ra.
Tự tay tháo xuống trả lại cho ta.
Ta không biết sẽ xảy ra vào lúc nào.
07
Khi ta ra khỏi cung, Yến Phù Phong đang ở ngoài cổng cung.
Hắn đứng bên xe ngựa, quan phục còn chưa thay, trong tay cầm dây cương.
Nhìn thấy ta, hắn không lập tức nói gì.
Ta cũng đứng lại.
Mấy ngày không gặp, trông hắn lại gầy hơn một chút.
Sắc mặt rất kém.
Nhưng ánh mắt vẫn trầm.
Tống Vân Hành rất biết ý, đi trước.
Ngoài cổng cung chỉ còn ta và Yến Phù Phong.
Hắn mở miệng:
“Hoàng hậu nương nương đã nói với muội rồi?”
Ta gật đầu.
“Nói rồi.”
“Tống Vân Hành thì sao?”
“Cũng nói rồi.”
Hắn “ừ” một tiếng.
Sau đó lại im lặng.
Ta bỗng hơi tức.
“Huynh không còn lời nào muốn nói sao?”
Yến Phù Phong nhìn ta.
“Ta sợ muội không muốn nghe.”
Ta nghẹn lời.
Câu này từ miệng hắn nói ra còn khiến ta khó chịu hơn cả bị hắn mắng.
Ta cúi đầu.
“Ta không muốn nghe huynh giáo huấn.”
Hắn im lặng hai giây.
“Tối đó ta không định giáo huấn muội.”
“Vậy huynh định nói gì?”
Hắn nhìn ta, không đáp ngay.
Lại nữa.
Lần nào cũng vậy.
Lời đến bên miệng lại nuốt về.
Ta tức đến mức xoay người muốn lên xe ngựa của mình.
Yến Phù Phong bỗng giữ ta lại.
Cả người ta cứng đờ.
Hắn cảm nhận được, lập tức thả lỏng một chút, nhưng không buông.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
Ta quay đầu.
Hắn thấp giọng nói:
“Mấy ngày nay ta không đến tìm muội, là vì vụ án Tống gia đang thu lưới.”
“Ta biết.”
“Không phải không muốn đi.”
Tim ta khẽ động.
Hắn nói tiếp:
“Ta đã đến hai lần, muội không gặp.”
Ta cứng miệng:
“Ta không khỏe.”
Yến Phù Phong nhìn ta.
“Muội nói dối.”
Ta: “…”
Hắn lấy một thứ từ trong tay áo ra.
Là chiếc nhẫn ngọc nhỏ kia.
Ta ngẩn ra.
“Sao lại ở chỗ huynh?”
“Ta bảo Xuân Đào lấy cho ta.”
Ta kinh hãi.
Xuân Đào, kẻ phản bội này.
Yến Phù Phong nhìn ta.
“Vì sao không đeo?”
Ta cắn môi.
“Ta sợ có ngày huynh tự tay tháo xuống.”
Ánh mắt hắn trầm xuống.
“Những dòng chữ đó nói?”
Ta gật đầu.
Hắn bỗng nắm lấy tay ta.
Ta muốn tránh, nhưng lần này không tránh được.
Hắn đeo chiếc nhẫn ngọc nhỏ kia lên ngón tay ta.
Kích cỡ vậy mà vừa khít.
Không trượt xuống.
Cũng không chật.
Ta ngơ ngác nhìn.
Yến Phù Phong cúi đầu đẩy nhẫn cho ta, động tác rất chậm.
Như sợ làm ta đau.
“Chiếc này vốn là làm cho muội.”
Ta nhỏ giọng nói:
“Vì sợ ta chạm vào chiếc của huynh?”
Hắn nhíu mày.
“Vì muội đeo chiếc của ta luôn bị rơi.”
Ta sững sờ.
Hắn nhìn ta.
“Trước hội đèn Thượng Nguyên, ta đã bảo thợ ngọc làm rồi.”
Lòng ta bỗng chua xót đến lợi hại.
Hóa ra không phải vì muốn tách ta ra.
Mà là vì tay ta quá nhỏ, đeo nhẫn của hắn không vừa.
Nên hắn mới làm chiếc mới.
Yến Phù Phong lại nói:
“Chiếc của ta đeo nhiều năm, vòng trong mòn không đều, sợ cọ xước muội.”
Mắt ta nóng lên.
“Sao huynh không nói sớm?”
Hắn im lặng.
Ta ngẩng đầu nhìn hắn.
“Yến Phù Phong, có phải huynh không biết nói chuyện không?”
Hắn nhìn ta, hồi lâu mới nói:
“Ừ.”
Ta vốn muốn khóc.
Bị một tiếng “ừ” này của hắn làm suýt bật cười.
Yến Phù Phong cúi đầu nhìn chiếc nhẫn nhỏ trên tay ta.
“Những dòng chữ đó còn nói gì?”
Ta hít mũi.
“Nói ta mà đeo chiếc này, huynh sẽ tự tay tháo xuống trả lại cho ta.”
Ánh mắt Yến Phù Phong trầm xuống.
Hắn bỗng giơ tay, thật sự nắm lấy chiếc nhẫn nhỏ ấy.
Lòng ta hoảng hốt.
“Huynh làm gì?”
Hắn cúi đầu, chậm rãi tháo chiếc nhẫn xuống.
Trong khoảnh khắc ấy, nước mắt ta suýt rơi.
Bình luận cũng điên cuồng cuộn lên.
【Đến rồi!】
【Chính là cái này!】
【Hắn thật sự tháo rồi!】
Nhưng ngay sau đó, Yến Phù Phong lấy từ trong ngực ra một sợi dây chuyền vàng cực mảnh.
Hắn xỏ chiếc nhẫn ngọc nhỏ vào.
Rồi cúi người, đeo lên cổ ta.
Ngọc áp vào trước ngực ta, mang theo chút lạnh.
Ta hoàn toàn ngẩn ra.
Yến Phù Phong cụp mắt chỉnh lại cổ áo cho ta.
“Đeo trên tay, muội luôn sợ mất.”
Giọng hắn rất thấp.
“Đeo ở đây.”
Nước mắt ta lập tức rơi xuống.
“Bình luận không nói như vậy.”
Yến Phù Phong ngẩng mắt nhìn ta.
“Nó nói sai rồi.”
Ta vừa khóc vừa hỏi:
“Vậy vì sao huynh tháo xuống?”
Hắn nói:
“Đeo trên tay không chắc.”
“Trả lại cho ta?”
“Ừ.”
Hắn nhìn ta.
“Trả lại cho muội, là để muội giữ sát bên người.”
Bình luận im lặng.
Một lúc lâu sau, mới bay ra mấy dòng.
【…】
【Hóa ra tự tay tháo xuống là ý này?】
【Cứu mạng, bình luận cắt câu lấy nghĩa hại chết người.】
Nước mắt ta rơi càng dữ.
Yến Phù Phong rõ ràng hơi luống cuống.