Chương 1 - Chiếc Nhẫn Ngọc Và Những Bí Mật Chưa Nói
Sau khi ta và Thiếu khanh Yến Phù Phong đính thân, việc ta thích nhất chính là lén đeo nhẫn ngọc của hắn.
Ngón tay hắn thon dài, chiếc nhẫn đeo vào tay ta lại rộng, cứ trượt xuống mãi.
Ta cố ý đưa tay đến trước mắt hắn lắc lắc.
Lần nào hắn cũng nhíu mày nói:
“Đừng nghịch.”
Nhưng nói xong, hắn vẫn cúi đầu, đẩy chiếc nhẫn vào sâu hơn cho ta.
Ta từng nghĩ đó là sự thân mật giữa phu thê chưa cưới.
Cho đến hội hoa đăng đêm Thượng Nguyên, ta lại đưa tay sờ chiếc nhẫn ngọc trên tay hắn, thì những dòng bình luận bỗng hiện ra.
【Đừng sờ nữa tỷ ơi, sau này hắn sẽ nói tỷ từ nhỏ đã không có quy củ, ngay cả đồ vật kề thân của nam nhân cũng dám tùy tiện động vào.】
【Bây giờ không nói là vì trưởng bối hai nhà đều đang nhìn, hắn không muốn làm tỷ mất mặt thôi.】
【Đợi ngày nữ chính vào kinh, tỷ còn đeo chiếc nhẫn này, hắn sẽ tự tay tháo xuống trả lại cho tỷ.】
【Trời ơi, nàng ấy còn đang chờ hắn cúi đầu đeo cho nàng, cứu mạng.】
Đầu ngón tay ta cứng đờ, chậm rãi rụt tay về.
Yến Phù Phong nhìn ta.
“Không muốn nữa à?”
Ta giấu tay vào trong tay áo.
“Không muốn nữa.”
“Đồ của Thiếu khanh đại nhân, sau này ta sẽ không tùy tiện chạm vào nữa.”
01
Yến Phù Phong nhìn ta một lúc.
Chợ đèn người qua kẻ lại, khắp con phố đều là ánh đèn lay động.
Hắn đứng bên bờ sông, khoác áo choàng màu mực, mày mắt được ánh đèn chiếu vào càng thêm lạnh lẽo.
Yến Phù Phong trước nay vẫn luôn lạnh nhạt.
Hắn thiếu niên vào Đại Lý Tự, hai mươi ba tuổi đã làm Thiếu khanh, số vụ án hắn từng thẩm còn nhiều hơn số thoại bản ta từng xem.
Các quý nữ trong kinh nhắc đến hắn đều nói Yến Thiếu khanh đoan chính, trầm ổn, là nhân vật như sương tuyết.
Chỉ có ta biết, thật ra tính hắn không tốt đến thế.
Hồi nhỏ, ta trèo tường vào nhà hắn hái tỳ bà, bị hắn bắt được.
Hắn túm cổ áo sau của ta, xách ta từ đầu tường xuống.
Ta không phục, đá hắn một cái.
Hắn lạnh mặt nói:
“Thẩm Lệnh Nghi, đời này muội đừng hòng bước vào Đại Lý Tự.”
Khi đó ta mới mười tuổi, nghe xong liền khóc.
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng nhét hết tỳ bà đã hái vào tay ta.
Còn nói:
“Đừng khóc nữa.”
Sau này, chúng ta đính thân.
Ta càng không sợ hắn.
Thư phòng của hắn ta muốn vào là vào. Hồ sơ án của hắn ta không dám động vào, nhưng trà của hắn thì ta dám uống.
Áo choàng của hắn ta dám khoác.
Chiếc nhẫn ngọc của hắn, ta càng đã sờ vô số lần.
Chiếc nhẫn đó làm bằng bạch ngọc, vòng trong bị hắn đeo lâu nên trở nên ôn nhuận.
Khi đọc hồ sơ, hắn thích khẽ vuốt nó.
Mỗi lần nhìn thấy, trong lòng ta lại ngứa ngáy.
Thừa dịp hắn không chú ý, ta lén rút chiếc nhẫn khỏi tay hắn, đeo vào tay mình.
Hắn luôn phát hiện được.
“Thẩm Lệnh Nghi.”
Ta liền giơ tay lên cao cho hắn nhìn.
“Đẹp không?”
Hắn nhíu mày.
“Trả lại.”
Ta cố tình không trả.
“Huynh gọi ta một tiếng dễ nghe, ta sẽ trả.”
Hắn nhìn ta hồi lâu, lạnh giọng nói:
“Thẩm cô nương.”
Ta tức đến mức ném chiếc nhẫn về phía hắn.
Hắn bắt lấy, cúi đầu đeo lại.
Nhưng lần sau ta lấy nữa, hắn vẫn sẽ để ta lấy.
Ta từng nghĩ đó gọi là dung túng.
Bây giờ bình luận nói với ta, đó là không muốn khiến ta mất mặt.
Ta đứng giữa ánh đèn, bỗng cảm thấy ngón tay mình trống trải đến lạ.
Yến Phù Phong cụp mắt nhìn bàn tay ta đang giấu đi.
“Đưa tay ra.”
Ta lắc đầu.
“Không cần.”
Mày hắn khẽ động.
“Vừa rồi còn muốn.”
Ta gượng cười.
“Vừa rồi muốn, bây giờ không muốn nữa.”
Yến Phù Phong không nói gì.
Người này một khi im lặng liền rất đáng sợ.
Giống như lúc thẩm án trên công đường Đại Lý Tự.
Người khác nếu chột dạ, chỉ cần bị hắn nhìn một cái, đầu gối đã mềm trước.
Bây giờ ta cũng chột dạ.
Nhưng không phải vì làm sai.
Mà là bỗng phát hiện có lẽ trước giờ mình vẫn luôn không biết chừng mực.
Hắn là Thiếu khanh, coi trọng quy củ nhất.
Còn ta lại luôn ỷ vào hôn ước, chạm vào tư vật của hắn.
Nhẫn ngọc là đồ kề thân của nam nhân.
Hắn ngày ngày đeo trên tay.
Trước đây ta còn dám lấy ra nghịch trước mặt trưởng bối.
Nếu trong lòng hắn vốn đã không thích, chỉ vì tình cảm hai nhà mà không nói, vậy ta quả thật rất mất mặt.
Bình luận lại bay qua.
【Bé cưng cuối cùng cũng biết dừng tay rồi.】
【Trước đây nàng ấy đúng là hơi quá đương nhiên, người như Yến Phù Phong sao có thể thích người khác tùy tiện chạm vào đồ của mình được.】
【Sau này nữ chính vừa đến, nàng ấy sẽ biết thân phận vị hôn thê của mình lúng túng đến mức nào.】
Hàng mi ta run lên.
Nữ chính.
Vào kinh.
Tự tay tháo xuống trả lại cho ta.
Mấy chữ ấy dính chặt trong lòng, thế nào cũng không xua đi được.
Yến Phù Phong bỗng đưa tay ra.
Ta theo bản năng lùi về sau tránh đi.
Tay hắn khựng lại giữa không trung.
Hắn nhìn ta, giọng nhạt hơn mấy phần.
“Tránh cái gì?”
Ta cúi đầu.
“Đông người.”
“Trước đây muội không sợ đông người.”
Ta nghẹn lời.
Đúng vậy.
Trước đây ta không sợ.
Trước đây trong yến tiệc, ta cũng dám đưa tay vào dưới tay áo hắn, lén sờ chiếc nhẫn.
Hắn nhíu mày, ta liền giả vờ không thấy.
Có một lần hắn đang nói chuyện với Thị lang Hình bộ, ta lén rút chiếc nhẫn khỏi tay hắn.
Rút được một nửa thì bị hắn giữ cổ tay lại.
Ta suýt bật cười thành tiếng.
Hắn mặt không đổi sắc tiếp tục nghe người ta nói án tình, dưới ống tay áo lại nắm chặt tay ta không buông.
Khi ấy ta còn thấy rất thú vị.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ lúc đó hắn chỉ sợ ta gây trò cười trước mặt mọi người.
Ta giấu tay càng sâu hơn.
“Trước đây không hiểu chuyện.”
Ánh mắt Yến Phù Phong hơi trầm xuống.
“Ai nói muội không hiểu chuyện?”
Ta lắc đầu.
“Không ai cả.”
Hắn nhìn ta.
“Thẩm Lệnh Nghi, mỗi lần nói dối, mắt muội sẽ nhìn sang trái.”
Ta lập tức nhìn sang phải.
Yến Phù Phong: “…”
Bình luận:
【Ha ha ha, nàng cố gắng rõ ràng quá.】
【Yến Thiếu khanh: thẩm qua vô số phạm nhân, chưa từng thẩm qua vị hôn thê ngốc như vậy.】
【Khoan cười đã, phía sau thật sự ngược, nữ chính sắp đến rồi.】
Lòng ta lại trầm xuống.
Lúc này, cách đó không xa có người gọi hắn.
“Yến Thiếu khanh.”
Yến Phù Phong quay đầu.
Là người của Đại Lý Tự.
Người kia bước nhanh tới, hạ giọng nói vài câu.
Ta nghe không rõ, chỉ loáng thoáng nghe thấy mấy chữ “vào kinh”, “án cũ”, “Tống cô nương”.
Tống cô nương.
Bình luận lập tức cuộn lên.
【Đến rồi đến rồi!】
【Nữ chính Tống Vân Hành, cô nhi của Tống gia Giang Nam, mang án cũ vào kinh.】
【Nàng ấy vừa vào kinh, Yến Phù Phong sẽ bắt đầu điều tra vụ án nhà nàng ấy.】
Lòng bàn tay ta lạnh đi.
Hóa ra nhanh như vậy.
Yến Phù Phong nghe xong, sắc mặt không có gì thay đổi, chỉ “ừ” một tiếng.
Sau khi người kia đi, hắn nhìn ta.
“Ta đưa muội về phủ.”
Ta lập tức lắc đầu.
“Không cần, ta có tỳ nữ đi cùng.”
Yến Phù Phong nhíu mày.
“Chợ đèn hỗn tạp.”
“Ta biết đường.”
Nói xong câu này, chính ta cũng chột dạ.
Ta quả thật không biết đường lắm.
Trước đây mỗi lần ra ngoài đều là Yến Phù Phong đưa ta đi.
Ta chỉ lo ngắm đèn, mua kẹo, đi mệt thì túm lấy tay áo hắn.
Hắn nói ta phiền phức.
Nhưng vẫn sẽ thả chậm bước chân.
Bây giờ ta không thể như vậy nữa.
Yến Phù Phong nhìn ta, bỗng hỏi:
“Muội biết đường về phủ?”
Ta cứng đầu gật đầu.
“Biết.”
“Đi hướng nào?”
Ta chỉ đại một hướng.
Yến Phù Phong nhàn nhạt nói:
“Đó là đường đến nhà lao phía tây thành.”
Ta: “…”
Bình luận:
【Nàng thật sự dám chỉ luôn.】
【Thiếu khanh đại nhân cũng cạn lời rồi.】
【Bé cưng đừng vùng vẫy nữa, xác suất nàng đi lạc trong kinh thành còn ổn định hơn cả việc nam chính phá án.】
Mặt ta nóng ran.
Yến Phù Phong giơ tay, dường như muốn nắm tay áo ta.
Ta lập tức lùi về sau một bước.
“Ta để tỳ nữ dẫn đường.”
Tay hắn lại rơi vào khoảng không.
Đây đã là lần thứ hai trong đêm nay.
Yến Phù Phong cụp mắt nhìn ngón tay trống rỗng của mình.
Chiếc nhẫn ngọc vẫn đeo trên ngón cái tay phải hắn.
Ngọc trắng lạnh, càng tôn lên khớp tay thon dài.
Trước đây ta luôn thích sờ.
Bây giờ lại ngay cả nhìn lâu cũng không dám.
Hắn im lặng một lúc rồi nói:
“Tùy muội.”
Lòng ta chua xót.
Quả nhiên hắn không kiên trì.
Ta cúi đầu hành lễ.
“Thiếu khanh đại nhân cứ đi lo việc trước đi.”
Nói xong, ta xoay người rời đi.
Lần này Yến Phù Phong không gọi ta lại.
Ta đi rất xa rồi mới lén quay đầu.
Hắn vẫn đứng bên bờ sông.
Ánh đèn rơi trên mặt hắn, nhìn không rõ thần sắc.
02
Về phủ rồi, ngay trong đêm ta lôi hết những thứ mình từng lấy từ chỗ Yến Phù Phong ra.
Một chiếc khăn màu xanh.
Một cây bút lông sói.
Hai quyển sách cũ hắn từng phê chú.
Còn có một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Trong hộp có mấy đồng tiền cổ ta từng lén lấy.
Đó là thứ hắn thắng được khi còn nhỏ chơi trò xạ phúc.
Khi ấy ta thích, nói muốn lấy về đè tà váy.
Hắn chê ta nghịch ngợm.
Cuối cùng vẫn đưa cho ta.
Trước đây ta không thấy những thứ này có gì.
Chúng ta là thanh mai trúc mã, lại có hôn ước.
Đồ của hắn để ở chỗ ta, đồ của ta cũng thường vứt ở chỗ hắn.
Nhưng bây giờ nhìn cả bàn đồ, ta chỉ thấy mặt mình nóng lên.
Giống như mình đã âm thầm chiếm của người ta rất nhiều tiện nghi.
Xuân Đào bước vào thì giật mình.
“Cô nương, người định chuyển nhà sao?”
Ta gấp chiếc khăn lại.
“Ngày mai đưa đến Yến phủ.”
Xuân Đào sững sờ.
“Những thứ này chẳng phải Yến Thiếu khanh cho người sao?”
“Không phải cho, là ta lấy.”
“Nhưng Thiếu khanh đại nhân cũng đâu đòi lại.”
Tay ta khựng lại.
Đúng vậy.
Hắn không đòi.
Nhưng không đòi không có nghĩa là thích.
Có lẽ chỉ là không tiện mở miệng.
Ta đóng nắp hộp gỗ lại.
“Sau này không lấy nữa.”
Xuân Đào nhìn ta.
“Cô nương cãi nhau với Thiếu khanh đại nhân à?”
Ta lắc đầu.
“Không có.”
“Vậy sao đột nhiên lại như vậy?”
Ta không biết phải giải thích thế nào.
Cũng không thể nói rằng ta nhìn thấy bình luận, biết sau này mình sẽ bị hắn chê là không có quy củ.
Ta cúi đầu thu dọn đồ.
“Đính thân là một chuyện, lễ nghi vẫn phải có.”
Vẻ mặt Xuân Đào rất phức tạp.
“Cô nương, bây giờ người nói lời này hơi đáng sợ đấy.”
Ta cũng thấy đáng sợ.
Nhưng ta không muốn chờ đến ngày Tống Vân Hành vào kinh, bị Yến Phù Phong tự tay tháo nhẫn xuống.
Ta tự trả lại, ít nhất còn thể diện hơn.
Ngày hôm sau, ta bảo Xuân Đào mang đồ đến Yến phủ.
Nàng trở về nói Yến Thiếu khanh không có trong phủ.
Là quản gia nhận.
Ta thở phào một hơi.
Như vậy tốt nhất.
Không cần gặp hắn.
Cũng không cần giải thích.
Nhưng ta không ngờ, chiều tối Yến Phù Phong đã đến.
Ta đang cho cá ăn dưới hành lang.
Trong tay cầm thức ăn cho cá, từng chút từng chút rắc xuống ao.
Nghe tiếng bước chân, ta ngẩng đầu lên.
Yến Phù Phong đứng ngoài cửa nguyệt môn, trong tay cầm chiếc hộp gỗ kia.
Hôm nay hắn mặc quan phục, có lẽ vừa từ Đại Lý Tự đến.
Mày mắt lạnh đến đáng sợ.
Thức ăn cho cá trong tay ta suýt rơi hết.
“Sao Thiếu khanh đại nhân lại đến đây?”
Nghe xưng hô ấy, mày hắn khẽ động.
Trước đây ta chưa từng gọi hắn như vậy.
Ta gọi hắn là Yến Phù Phong.
Khi tâm trạng tốt thì gọi Phù Phong ca ca.
Khi chọc hắn tức giận thì gọi Yến Thiếu khanh.
Nhưng đó đều là cố ý trêu hắn.
Bây giờ câu “Thiếu khanh đại nhân” này lại khách sáo đến mức xa lạ.
Yến Phù Phong đi tới, đặt hộp gỗ lên bàn đá.
“Đây là ý gì?”
Ta giả ngốc.
“Cái gì?”
Hắn mở hộp ra.
Bên trong khăn, sách, tiền đồng đều được xếp ngay ngắn.
“Muội bảo người đưa tới.”
Ta gật đầu.
“Vật về nguyên chủ.”
Yến Phù Phong nhìn ta.
“Ai bảo muội trả?”
Ta ngẩn ra.