Chương 6 - Chiếc Nhẫn Ngọc và Duyên Nợ Cổ Đại
Vốn dĩ nể mặt Lục Thừa Diệu, chuyện này vẫn có thể được che giấu.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ Tiêu Bá hầu là con trai của Trưởng công chúa.
Hầu phu nhân là con dâu Trưởng công chúa.
Trưởng công chúa chỉ có một người con trai này, từ nhỏ đã vô cùng yêu thương.
Tiêu Bá hầu lại vì những năm trước từng bị thương trên chiến trường, từ đó không thể có thêm con.
Lần này, Trưởng công chúa mang theo cơn giận ngút trời, trực tiếp làm ầm ĩ đến tận điện Kim Loan.
Dù Lục Thừa Diệu muốn bảo vệ Liễu Xuân Tình đến đâu cũng không thể biện giải.
Cuối cùng, chuyện này kết thúc bằng việc Liễu Xuân Tình bị giáng xuống làm trắc phi.
Gần đây, cuộc sống của Lục Thừa Diệu quả thật không dễ chịu.
Mọi người còn lén lút cười nhạo hắn.
Có quý nữ thiên kim không chọn, hắn lại nhất quyết cưới một nha hoàn.
Bây giờ trở thành trò cười của cả kinh thành, có kết cục này cũng là tự làm tự chịu.
Ta chỉ xem như nghe một câu chuyện mua vui.
Nhưng không ngờ vào ngày rời đi, ngọn lửa này lại cháy đến trên người ta.
07
Xe ngựa còn chưa ra khỏi cổng thành đã bị Lục Thừa Diệu không biết nghe được tin từ đâu chặn lại.
Gương mặt hắn âm trầm.
Khi nhìn ta, trong mắt hắn nhanh chóng lóe lên một tia bất mãn mãnh liệt.
“Nàng thích hắn đến vậy sao? Ngay cả kinh thành nơi mình lớn lên từ nhỏ cũng bằng lòng rời khỏi?”
“Đúng vậy.”
Ta cố đè nén nhịp tim đang đập dữ dội, trong lòng xuất hiện dự cảm không lành.
“Điện hạ đến tiễn ta sao? Đa tạ điện hạ. Nhưng thời gian đã không còn sớm, ta xin lên đường trước.”
Lục Thừa Diệu hiếm khi không ngăn cản.
Trái lại, hắn còn chủ động tránh sang một bên, lời nói mang hàm ý sâu xa.
“Linh Nguyên, nàng đừng đi nhầm đường.”
“Nếu nàng ở lại kinh thành, sau này chưa chắc không thể mẫu nghi thiên hạ.”
Nghĩ đến kiếp trước, mặc dù ta ở ngôi trung cung cao quý, không nữ tử nào trong thiên hạ có thể sánh bằng, cuối cùng lại chết trong lạnh lẽo cô độc, còn bị hạ táng không chút thể diện, ta không nhịn được rùng mình.
“Mẫu nghi thiên hạ tuy tốt, nhưng không phải điều ta muốn.”
Khi ta thúc giục phu xe rời đi, vẫn có thể cảm nhận được một ánh mắt nóng rực phía sau khiến ta như có gai đâm vào lưng.
Lúc rời đi, Tô Cảnh Hành nói mình còn một chút công vụ cần bàn giao, bảo ta đến trạm dịch chờ trước.
Ta luôn cảm thấy thời điểm này quá trùng hợp, trong lòng đứng ngồi không yên.
Càng kỳ lạ hơn là con đường vốn cần hai nén hương mới đến được trạm dịch, hiện giờ chỉ mất thời gian uống một chén trà đã tới nơi.
Ta vén rèm xe lên, trước mắt lại là một tòa nhà ba gian sân.
“Ta muốn đến trạm dịch! Mau đưa ta rời khỏi đây!”
Ta hoảng hốt thúc giục phu xe, nhưng lúc này mới phát hiện phu xe đã biến thành một gương mặt xa lạ!
Có lẽ vừa rồi, trong lúc ta nói chuyện với Lục Thừa Diệu, phu xe đã bị hắn nhân cơ hội đánh tráo!
Ta nhấc chân muốn chạy.
Ngay giây tiếp theo, phu xe đã điểm huyệt ta.
Trong lúc trời đất quay cuồng, ta nghe thấy hắn nói một tiếng đắc tội.
Khi tỉnh lại, ta đã nằm trong một căn phòng ở tòa nhà kia.
Ta muốn đứng dậy, nhưng toàn thân lại mềm nhũn, không còn chút sức lực.
Có lẽ ta đã bị hạ Nhuyễn Cốt Tán.
Không có nha hoàn, cũng không có người hầu.
Chỉ có một nữ nô câm.
Mỗi ngày, nàng ta mở cửa sổ ra một khe nhỏ, đẩy thức ăn lên bàn rồi nhanh chóng rời đi.
Ta từng cầu xin nàng ta.
Ta đưa ngân phiếu và trâm vàng cho nàng ta, nhưng nàng ta đều không nhận, cũng không để ý đến ta.
Ta chỉ đành tuyệt thực.
Đến ngày thứ ba, ta đói đến hoa mắt chóng mặt, nhưng lại phát hiện cơ thể mình cuối cùng cũng khôi phục được một chút sức lực.
“Rầm!”
Cửa phòng cuối cùng cũng được mở ra.
Lục Thừa Diệu mặt mày rạng rỡ, trong mắt tràn đầy sự cuồng nhiệt.
“Linh Nguyên, cô có thể cưới nàng làm thê tử rồi!”
“Cô đã cầu xin mẫu hậu, người đã đồng ý!”
“Ngươi điên rồi! Ta đã là phụ nhân có chồng! Cướp đoạt thê tử của người khác là trái luân thường đạo lý! Cô mẫu sao có thể đồng ý?”
Lục Thừa Diệu mang theo quyết tâm nhất định phải đạt được mục đích.
Hắn giơ tay muốn vuốt tóc mai của ta.
Bị ta đẩy ra, hắn cũng không tức giận, trái lại còn siết chặt tay mình.
“Quá trình không quan trọng, cô chỉ cần kết quả. Chẳng bao lâu nữa nàng sẽ biết.”
“Hôn kỳ được định vào ba ngày sau. Linh Nguyên, nàng là Thái tử phi của cô, chỉ có thể là người của cô.”
Trong đầu ta vang lên một tiếng nổ lớn.
Câu nói này, kiếp trước ta chỉ từng nghe thấy khi mang thánh chỉ hòa ly tới tìm hắn.
Chẳng lẽ Lục Thừa Diệu cũng sống lại?
“Linh Nguyên, đó không phải một giấc mơ.”
“Nàng rốt cuộc nhẫn tâm đến mức nào, đời này lại có thể đường ai nấy đi với ta?”
Hắn chất vấn đầy lẽ đương nhiên, giống như người có lỗi là ta, khiến ta chán ghét đến cực điểm.
Kiếp trước hắn hận ta làm lỡ chuyện của hắn với Liễu Xuân Tình.
Kiếp này ta chủ động thành toàn, hắn lại cảm thấy ta máu lạnh.
Quả nhiên kẻ hèn hạ luôn có một bộ lý lẽ riêng!
“Đừng chạm vào ta! Bất kể kiếp trước hay kiếp này, ta đều không muốn có bất cứ quan hệ gì với ngươi!”