Chương 8 - Chiếc Nhẫn Bí Ẩn Dưới Thùng Cherry

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Tôi khựng lại.

Thời gian này bận rộn bàn giao công việc, đứng trọn ca cuối cùng, đúng là tôi chưa từng để tâm đến tình hình của anh.

Kỷ Thâm im lặng rất lâu, mới gượng cười chua chát:

“Là do Dương Tri Ngữ.”

“Đáng đời!” Cha ở bên lạnh lùng lên tiếng, nói nốt phần mà Kỷ Thâm không dám mở miệng.

Lúc này tôi mới hiểu rõ.

Dương Tri Ngữ chưa bao giờ là một cô gái đơn thuần dễ dàng bỏ qua mọi chuyện.

Cô ta cao tay hơn Kỷ Thâm rất nhiều.

Sau khi anh cắt đứt liên lạc, cô ta ban đầu cố níu kéo điên cuồng.

Không được, liền trở mặt ngay lập tức.

Cô ta viết bài, đăng lên khắp các diễn đàn trong trường, tố cáo Kỷ Thâm lợi dụng chức vụ giảng viên để ngoại tình, cưỡng ép cô ta khi còn đang trong hôn nhân.

Sự việc lan truyền chóng mặt, gần như cả trường đều đang bàn tán.

Hai người họ bị cuốn vào vòng xoáy dư luận, mặt mũi chẳng còn gì.

Cuối cùng, nhà trường lấy lý do vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp, gây ảnh hưởng xấu, quyết định đuổi việc Kỷ Thâm.

Còn Dương Tri Ngữ, do một số cáo buộc sai sự thật cấu thành phỉ báng, cũng bị buộc thôi học.

Một màn kịch lố bịch, kết thúc bằng cả hai đều thua.

Nghe xong, gương mặt tôi chẳng có chút dao động.

Chỉ lặng lẽ nắm chặt tay kéo, nghiêng người lướt qua anh, không dừng lại.

“Những chuyện đó… không còn liên quan gì đến tôi nữa.”

Khi đi đến cửa, tôi chợt dừng bước.

Tim như bị siết lại một cái.

Lý Quế Lan, dáng người gầy nhỏ, không biết đã đứng đó từ lúc nào.

Trên người bà vẫn còn vương mùi thuốc sát trùng nhè nhẹ từ viện dưỡng lão, gương mặt đầy lúng túng và áy náy.

Tôi cắn môi, cụp mắt.

“Dì à, cháu xin lỗi, nhưng cháu và anh ấy… thật sự không còn cách nào nữa.”

“Dì biết.” Giọng Lý Quế Lan nhẹ như gió thoảng, mang theo nghẹn ngào. “Con ngoan, là con phải chịu quá nhiều uất ức rồi.”

Bà đưa tay lau nước mắt, đầu ngón tay khẽ run:

“Dì thật không còn mặt mũi nào nhìn con, nhưng nghĩ đến việc con sắp rời đi, tim dì như bị cắt nát, mấy đêm liền không chợp mắt nổi.”

Đôi tay nhăn nheo ấy, nắm chặt lấy tay tôi.

Chặt, nhưng rất nhẹ nhàng.

“Dì thay thằng súc sinh đó xin lỗi con.”

Nói rồi, bà run rẩy lục trong túi áo, nhét vào lòng bàn tay tôi một vật.

“Vân Oanh à, đi đi. Đi thật xa, đừng quay đầu lại nữa.”

Là một sợi dây bình an mới tinh.

Sợi chỉ đỏ được tết khéo léo, đều đặn.

Đây là phong tục quê họ.

Mỗi dịp Tết, bà đều âm thầm tết cho tôi một sợi mới, treo bên giường, nói rằng như vậy sẽ phù hộ tôi bình an cả năm.

“Đây là sợi cuối cùng rồi…”

Giọng bà nhỏ đến mức gần như không thể nghe thấy, chỉ lặp đi lặp lại:

“Bình an… nhất định phải bình an…”

Tôi siết chặt sợi dây, cổ họng nghẹn lại.

Khẽ gật đầu.

Một năm sau.

Tôi đã vững vàng ở thành phố mới.

Trường học mới, bục giảng mới, ngoài cửa sổ là những cành phượng vĩ xa lạ.

Dự án nghiên cứu tiến triển dần đều.

Cuộc sống như một dòng sông lặng lẽ, chảy theo nhịp điệu của riêng mình.

Bạn bè cũ thỉnh thoảng nhắc đến chuyện xưa.

Nói rằng Kỷ Thâm đưa mẹ về quê, từ đó bặt vô âm tín.

Cha ghé thăm tôi vài lần, luôn càu nhàu rằng tủ lạnh nhà tôi quá trống, rồi tìm đủ cách nhét đồ ăn ông mang đến.

Ông không còn nhắc chuyện cũ nữa, chỉ thỉnh thoảng nhìn những cuốn sách chuyên ngành mới trên giá, hoặc ngắm chậu cây tươi tốt ngoài ban công —

Sẽ khẽ thở dài một câu:

“Con gái ba, giờ sống thế này là tốt rồi.”

Đúng vậy, rất tốt rồi.

Từng có lúc tôi nghĩ, “một đời một người một đôi” mới là định nghĩa duy nhất của hạnh phúc.

Bây giờ tôi mới hiểu —

Thứ quan trọng hơn cả, là khả năng khiến cuộc đời mình phong phú, dù bên cạnh có ai hay không.

Cô đơn sao?

Thỉnh thoảng có.

Nhưng nhiều hơn cả, là sự bình yên mà tự do mang lại.

Ngày mai, còn bài giảng mới phải chuẩn bị.

Hoa mới rồi sẽ nở.

Ngày tháng còn dài — và rất đẹp.

(Toàn văn hoàn)

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)