Chương 1 - Chiếc Nhẫn Bí Ẩn Dưới Thùng Cherry
Chồng tôi gửi về một thùng cherry 4J, nhưng tôi lại bị dị ứng với loại này.
Tôi nghi hoặc bấm gọi cho Kỷ Thâm.
Anh im lặng một lúc, giọng khẽ khàng có chút căng thẳng:
“Vợ à, hay em thử nhìn xuống dưới cùng xem?”
Tôi khựng lại, rồi sờ thấy một vật cứng tay.
Là một chiếc nhẫn kim cương.
Cảm giác lạnh băng từ chiếc nhẫn truyền đến, vậy mà tim tôi lại dần dần ấm lên.
“Kết hôn năm sáu năm rồi mà còn chơi mấy trò nhỏ thế này, không giống anh chút nào đâu, giáo sư Kỷ ạ.”
Tôi cúp máy, thử đeo chiếc nhẫn thì phát hiện vòng nhẫn nhỏ hơn một cỡ.
Đang định nhắn tin hỏi lại anh.
Thì nhóm lớp năm nhất cao học bỗng náo loạn:
“Ai ăn trộm cherry của tôi rồi? Đó là bạn trai tôi gửi tặng đấy!”
“Không thể nào? Trường mình cũng có người lấy nhầm đồ ăn à?”
“Khóc tức tưởi luôn! Hôm nay lại đúng kỷ niệm yêu nhau, xui xẻo muốn chết!”
“Thùng cherry đó không chỉ là loại 4J, bên dưới còn đặt món quà tôi chờ bao lâu rồi! Ai trong phòng thí nghiệm lấy nhầm thì mau trả lại đi!”
Dương Tri Ngữ liên tục gửi mấy tin liền, kèm theo cả loạt sticker mèo con bùng nổ cảm xúc.
Bình thường tôi chẳng bao giờ mở mấy nhóm chat này.
Nhưng ba chữ “cherry” kia, không hiểu sao lại khiến tim tôi khẽ rung lên.
Tôi biết Dương Tri Ngữ.
Cô gái nhỏ luôn líu lo không ngừng, là thành viên trong nhóm nghiên cứu của Kỷ Thâm.
Họp nhóm thường xuyên đi trễ, không ít lần khiến anh đau đầu.
Trong nhóm đang bàn tán sôi nổi, bạn cùng phòng của cô ấy cảm thán:
“Tri Ngữ, bạn trai cậu đối xử với cậu tốt thật đấy, không hoa thì cũng là bất ngờ. Lần này lại là bảo bối gì thế?”
Dương Tri Ngữ gửi lên một tấm ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện.
Cắt mất ảnh đại diện, chỉ để lại một câu tình tứ:
“Nếu chiếc nhẫn có thể khóa chặt tình cảm của chúng ta, vậy thì anh muốn em mãi mãi không được tháo ra.”
Hình ảnh đính kèm là bàn tay với ngón tay thon dài, trong lòng bàn tay nâng lấy một chiếc nhẫn kim cương màu hồng.
“Là chiếc nhẫn do anh ấy tự thiết kế, còn cố tình giấu dưới đáy thùng cherry để tạo bất ngờ…”
“Giờ thì bị lấy mất rồi, tôi thật sự sẽ báo công an đấy.”
Tim tôi như bị bóp nghẹt, cúi đầu nhìn xuống.
Chiếc nhẫn đó — giống hệt với chiếc tôi đang đeo.
Màn hình chat cuộn lên toàn là những tiếng xuýt xoa ghen tị, thi nhau hóng hớt:
“Sinh nhật năm ngoái tặng túi LV, năm nay là nhẫn đặt riêng, đàn ông tốt thế này có thể chia cho tôi một người không?”
“Đợt giao thừa vừa rồi bạn trai cậu còn cùng cậu đi xem concert nữa mà, ghen tị quá đi mất, vé đó khó mua lắm luôn!”
Tim tôi chậm rãi rơi xuống đáy vực.
Đêm giao thừa hôm đó, Kỷ Thâm gọi điện, giọng đầy lo lắng.
Nói rằng có họ hàng ở nông thôn bị bệnh nặng phải nhập viện gấp, anh nhất định phải lập tức tới đó chăm sóc.
Người già mà, chuyện sống chết vốn mong manh.
Tôi lo lắng khôn nguôi, tính toán chuyện hậu sự, thức trắng cả đêm chờ tin anh.
Dương Tri Ngữ một lúc sau mới trả lời tin nhắn, giọng điệu đầy phấn khích:
“Anh ấy nói tối nay sẽ bù đắp cho em thật tốt~ Vừa hay bộ váy ‘hạ gục đàn ông’ mới mua có dịp dùng rồi.”
Lập tức có bạn cùng lớp vào hùa:
“Tối nay à? Vậy mai cậu lại xin nghỉ với giáo sư Kỷ hả? Làm sao được thế, mỗi lần nhìn cái mặt lạnh như tiền của anh ấy là tớ không dám nói gì luôn á.”
“Ấy ấy, thật ra giáo sư Kỷ ở ngoài đời hiền lắm đó,”
Dương Tri Ngữ trả lời, kèm theo một icon tinh nghịch: “Cậu cứ mạnh dạn thử xem~”
“Đó, giấy xin nghỉ nè.”
Cùng lúc đó, điện thoại tôi rung lên.
Tin nhắn thoại của Kỷ Thâm, giọng anh mệt mỏi:
“Xin lỗi vợ, tối nay chắc anh không về được rồi, sinh viên làm hỏng dữ liệu thí nghiệm nữa…”
2
Tay tôi run rẩy, gọi lại cho anh.
Liên tiếp mấy cuộc đều chỉ nghe tiếng bận, không ai bắt máy.
Kỷ Thâm vội vàng nhắn tin:
“Đang lái xe, không tiện.”
Tôi gần như không thở nổi.
Kỷ Thâm chưa bao giờ cúp máy tôi khi đang lái xe.
Anh đang nói dối.
Nhưng lời nói dối này bắt đầu từ khi nào?
Là thùng cherry gửi nhầm, chiếc nhẫn không thuộc về tôi, hay buổi hòa nhạc đêm giao thừa?
Tôi không muốn tin Kỷ Thâm sẽ ngoại tình.
Mười năm rồi.
Ngoài thân phận vợ chồng, chúng tôi còn có sự nghiệp chung, còn có trách nhiệm phụng dưỡng cha mẹ hai bên lúc tuổi già.
Như hai thân cây mọc liền nhau, rễ quấn lấy rễ, không thể tách rời.
Ở cái tuổi này, cuộc đời không còn là cánh đồng trống trải.
Làm sao còn chỗ cho người khác chen vào.
Dù tự thuyết phục mình như vậy, nhưng cơn đau âm ỉ chua xót nơi ngực vẫn không thể lừa được bản thân.
Xe đến phòng thí nghiệm thì đèn đã tắt gần hết.