Chương 11 - Chiếc Khóa Trường Mệnh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

“Anh sẽ gọi bảo mẫu qua.”

Thái độ của anh quay ngoắt nhanh chóng, như thể đang xử lý một vấn đề đột nhiên bị phơi bày. Nhưng tôi lại không hề buông tha cho anh.

“Anh vẫn chưa trả lời Gia Mộc.”

“Tại sao em gái không ở lại?”

Tạ Văn Xuyên nhìn con trai mình. Rất lâu sau, anh mới cất tiếng:

“Là tai nạn.”

“Không ai có lỗi cả.”

Gia Mộc lại hỏi: “Vậy tại sao mẹ lại muốn chia tay ba?”

“Gia Mộc.” Tạ Văn Xuyên gằn giọng. “Đây là chuyện của người lớn.”

Ánh sáng trong mắt thằng bé vụt tắt. Nó cúi đầu nhìn mũi giày của mình.

“Có phải con ngoan hơn một chút, thì ba mẹ sẽ không chia tay không?”

“Không phải.” Tôi lập tức đáp lại. “Con không cần phải ngoan hơn.”

“Cũng không cần phải làm bất cứ chuyện gì giúp ba mẹ cả.”

“Chúng ta chia tay, là vì ba và mẹ không thể tiếp tục chung sống với nhau được nữa.”

“Nhưng ba mẹ vẫn sẽ luôn yêu thương con.”

Tạ Văn Xuyên nhìn tôi.

“Em nhất định phải nói với nó vào lúc này sao?”

“Vậy anh muốn đợi đến bao giờ?”

“Đợi đến khi anh tái hiện lại một đám cưới, để nó tưởng rằng mọi vấn đề đều đã tan biến sao?”

“Anh không nghĩ như vậy.”

“Nhưng tất cả những gì anh làm, đều là để kéo mọi người về vị trí ban đầu.”

“Tôi về nhà.”

“Gia Mộc tiếp tục làm một đứa trẻ ngoan ngoãn hiểu chuyện.”

“Thẩm Nhu tạm thời biến mất khỏi tầm mắt của chúng ta.”

“Rồi sau đó chúng ta lại có thêm một đứa con nữa.”

“Như vậy là anh có thể vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra đúng không.”

Giọng Tạ Văn Xuyên lạnh lẽo.

“Anh chưa từng nói sẽ dùng một đứa bé khác để thay thế con bé.”

“Nhưng anh bảo con cái sau này vẫn sẽ có mà.”

Anh không nói thêm gì nữa. Gia Mộc đột nhiên nắm lấy tay tôi.

“Mẹ, con không cần em gái nữa đâu.”

Tôi nhìn con.

“Con chỉ muốn mẹ không bị đau nữa thôi.”

Nước mắt tôi chực trào ra. Tôi ôm chặt thằng bé vào lòng.

“Được.”

“Mẹ sẽ khỏi bệnh.”

Tạ Văn Xuyên đứng ngay bên cạnh. Gương mặt trắng bệch. Tối hôm đó, anh không ở lại.

***

Hôm sau, bác sĩ gia đình và bác sĩ tâm lý đều tới khám tổng quát cho tôi, kết luận tôi không có vấn đề nghiêm trọng gì về sức khỏe và tinh thần, chỉ khuyên tôi tiếp tục điều trị tâm lý do sang chấn mất con, không ảnh hưởng tới việc chăm sóc trẻ.

Tần Mạn Hoa không bằng lòng với điều đó. Buổi chiều bà đích thân đến, lại khuyên tôi để Gia Mộc cho nhà họ Tạ chăm sóc. Bà nói:

“Văn Xuyên đã hứa sẽ cắt đứt liên lạc với Thẩm Nhu.”

“Nó sẵn sàng sửa đổi.”

“Một người đàn ông đã vì con mà nhượng bộ đến thế, con còn muốn gì nữa?”

Tôi nhìn bà.

“Lòng chung thủy và ranh giới, trong mắt mọi người đều là phần thưởng sao?”

“Anh ta bằng lòng ban phát, thì con phải đội ơn à?”

Tần Mạn Hoa cứng họng, tức giận bỏ đi.

Tối hôm đó, Thẩm Nhu tìm đến hiệu sách. Khi đến cô ta không khóc, cũng không gọi tôi là “chị Thanh Tuế” như mọi khi. Cô ta ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.

“Tôi muốn nói chuyện với chị.”

“Chúng ta không có gì để nói cả.”

“Tôi không muốn vì hai người ly hôn, mà bị mọi người coi là kẻ thứ ba.”

“Thế thì cô nên đi nói chuyện với Tạ Văn Xuyên.”

“Đâu phải tôi là người lôi cô vào cuộc hôn nhân này.”

Thẩm Nhu siết chặt tay.

“Anh Văn Xuyên không yêu tôi.”

“Người anh ấy luôn yêu là chị.”

Tôi không tiếp lời.

“Anh ấy ở cạnh tôi, chỉ là vì trách nhiệm thôi.”

“Sau khi tôi hủy hôn tâm trạng rất tệ.”

“Anh ấy sợ tôi làm liều.”

“Hai người mới là vợ chồng.”

“Anh ấy chưa từng nghĩ đến chuyện sẽ ly hôn với chị.”

“Vậy cô muốn nói gì?”

“Chị có thể tức giận.”

“Có thể bảo anh ấy giữ khoảng cách với tôi.”

“Nhưng chị không nên dùng chuyện ly hôn để trừng phạt anh ấy.”

Tôi nhìn cô ta.

“Thẩm Nhu.”

“Có phải cô cũng nghĩ rằng, tôi sẽ không thực sự rời đi không?”

Cô ta khựng lại.

“Anh Văn Xuyên luôn nói vậy.”

“Anh ấy bảo chị chỉ đang đợi anh ấy cúi đầu thôi.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)