Chương 5 - Chiếc Khăn Tay Ố Vàng
“Ta thích hoa văn kiểu này, những loại khác đều không lọt mắt. Cẩm Thư muội muội, muội xưa nay rộng lượng, chi bằng nhường cho ta đi?”
Lời vừa dứt, nàng ta đã đưa tay muốn lấy tấm gấm trong tay mẫu thân ta.
Mẫu thân nhíu mày, nghiêng người tránh đi, né khỏi tay nàng ta.
“Tống cô nương.”
Giọng mẫu thân ta lạnh xuống.
“Trong nhà cô dạy dỗ cô thế nào vậy? Trưởng bối đang cầm đồ, cô liền đưa tay tới cướp, đây là lễ nghĩa nhà nào? Cẩm Thư đã từng nói một chữ nhường nào chưa? Cô tự tiện cho rằng nó sẽ nhường cho cô, đúng là thô lỗ ngu xuẩn.”
Mẫu thân ta xuất thân thư hương môn đệ, thường ngày đối đãi với người khác rất ôn hòa, rất ít khi nói lời nặng.
Hành động của Tống Hoa Đường rõ ràng đã chạm vào giới hạn của người.
Tống Hoa Đường bị mắng đến sững ra, ấm ức cắn môi, như cầu cứu nhìn sang Cố Lâm Phong bên cạnh.
Cố Lâm Phong bước lên một bước, che Tống Hoa Đường sau lưng, nói với mẫu thân ta:
“Lục phu nhân hà tất vì vài tấm gấm mà nổi giận lớn như vậy. Cẩm Thư và Hoa Đường sớm muộn gì cũng sẽ cùng gả cho ta, chẳng qua chỉ là mấy tấm vải, nhường cho Hoa Đường cũng không sao. Sau này vào phủ, ta sẽ bù lại cho nàng ấy.”
Lời này vừa dứt, xung quanh lập tức yên tĩnh.
Những phu nhân, tiểu thư khác đang chọn vải trong tiệm đều đầy mặt kinh ngạc nhìn chàng.
Bấy giờ ta mới nhớ ra, mấy hôm trước Cố Lâm Phong đưa Tống Hoa Đường đi Giang Nam du ngoạn, chắc là vừa mới về kinh chưa lâu, còn chưa biết chuyện ta được ban hôn.
Cho nên chàng đương nhiên cho rằng ta vẫn sẽ gả cho chàng.
Thế nên chàng muốn ta nhường nhịn Tống Hoa Đường.
Như thể trong mắt chàng, ta chỉ là một món đồ, không có sở thích của mình, càng không xứng nhận được sự tôn trọng nên có.
Ta cười lạnh một tiếng.
“Cố Thế tử, xin tự trọng.
“Hôn ước giữa ta và Đại hoàng tử điện hạ đã định từ lâu, thánh chỉ cũng đã chiếu cáo thiên hạ, không cần Thế tử phải phí tâm cầu ban hôn gì nữa.”
Ta nhìn sắc mặt chàng đột ngột thay đổi, nhận lấy tấm gấm trong tay mẫu thân, ôm vào lòng.
“Còn về tấm gấm này, là chúng ta nhìn trúng trước, tất nhiên không có đạo lý nhường cho người khác. Hai vị vẫn nên xem thứ khác đi.”
12
Chuyện xảy ra ở Cẩm Tú Các, chỉ trong nửa ngày đã truyền khắp phố lớn ngõ nhỏ ở kinh thành.
Cố Lâm Phong trở thành một trò cười hoàn toàn.
Ai ai cũng nói chàng tự mình đa tình, tưởng nữ tử trong thiên hạ đều không phải chàng thì không gả.
Ngày tháng của Tống Hoa Đường cũng chẳng dễ chịu.
Lời đồn đãi như những hòn đá vô hình, từng viên từng viên ném về phía nàng ta.
Người ngoài nói nàng ta không biết liêm sỉ, hôn sự với Cố Lâm Phong còn chưa thành định cục đã vội vàng dán tới, đúng là làm mất sạch mặt mũi Tống gia.
Những lời này truyền vào tai Tống Hoa Đường, nàng ta sao có thể nuốt trôi cục tức này.
Nàng ta khóc lóc náo loạn, ép Cố Lâm Phong phải lập tức cưới nàng ta làm thê tử.
Cố Lâm Phong hết cách, chỉ đành cắn răng đi cầu xin Trưởng công chúa.
Kết quả có thể tưởng tượng được.
Trưởng công chúa vốn đã bất mãn vì chàng vì Tống Hoa Đường mà ngỗ nghịch mình. Nay thấy chàng lại vì nữ tử không lên được mặt bàn này mà tới quấy rầy, lập tức giận dữ bừng bừng, phạt chàng quỳ trong từ đường, cấm túc.
Lần cấm túc này kéo dài đến tận ngày đại hôn của ta, chàng cũng chưa được thả ra.
Ngày thành hôn, mười dặm hồng trang trải từ phủ Thái phó đến tận cửa phủ Đại hoàng tử.
Sau khi hoàn tất nghi lễ rườm rà, ta được đưa vào tân phòng.
Hỉ nương nói vài câu may mắn rồi cười lui ra ngoài. Trong phòng lập tức yên tĩnh, chỉ còn tiếng nến cháy thỉnh thoảng phát ra âm thanh lách tách khe khẽ.
Ta ngồi ngay ngắn bên mép giường, dưới khăn voan đỏ, tầm nhìn là một mảng đỏ mơ hồ.
Không biết qua bao lâu, cửa bị đẩy ra. Tiếng bánh xe lăn vững vàng từ xa đến gần, dừng trước mặt ta.
Một bàn tay khớp xương rõ ràng, mang theo chút lạnh lẽo, nhẹ nhàng vén khăn voan của ta lên.
Ánh nến tràn vào mắt. Ta ngẩng đầu, liền nhìn thấy Tô Vân Khuyết.
Chàng ngồi trên xe lăn, một thân hỉ phục đỏ thẫm khiến sắc mặt có phần tái nhợt, nhưng chẳng hề làm tổn hại đến hàng mày đôi mắt tuấn mỹ của chàng.
“Lục cô nương, khi ấy ta đã nói sẽ không lấy ơn cứu mạng ra uy hiếp nàng.”
Chàng mở lời trước, giọng hơi trầm, mang theo chút khàn.
“Sao ngược lại nàng còn đến uy hiếp ta?”
Ta nhìn chàng, không nhịn được cười.
“Nếu ta không dùng ơn cứu mạng này để uy hiếp, vậy điện hạ có cưới ta không?”
Tô Vân Khuyết im lặng.
Bàn tay đặt trên tay vịn xe lăn của chàng hơi siết lại, khớp ngón tay trắng bệch.
Sau một lúc lâu, chàng mới mất tự nhiên quay đầu đi, tránh ánh mắt ta, giọng ép xuống thấp hơn.
“Nhưng bây giờ ta… chẳng qua chỉ là một kẻ tàn phế, chịu hết sự chê cười của người khác. Nàng gả cho ta, thật sự không hối hận sao?”
13
Khi nói lời này, chàng rũ mắt xuống. Hàng mi dài phủ một mảng bóng nhỏ dưới mắt, trông đáng thương vô cùng.
Tự ti, ít lời, giống như một con ốc sên giấu mình trong vỏ.
Nhưng ta nhớ rất rõ, khi lần đầu gặp chàng ở Giang Nam, chàng hoàn toàn không phải dáng vẻ này.