Chương 4 - Chiếc Khăn Lụa Bí Ẩn
“Thần nữ biết.” Ta nghênh đón ánh mắt u ám của hắn, giọng bình lặng như mặt nước giếng không gợn sóng, “Thần nữ chỉ cảm thấy, chân tâm của Thái tử điện hạ, có vẻ hơi quá rẻ mạt rồi.”
“Làm càn!”
Tiếng quát này không phải của Tạ Hành.
Mà truyền tới từ bên cạnh ngự tọa.
Ninh Quý phi bỗng nhiên đứng phắt dậy.
Hôm nay ả mặc một bộ cung trang màu đỏ lựu, tôn lên làn da trắng như tuyết, nhưng lúc này trên khuôn mặt ấy chẳng còn sót lại nửa phần dịu dàng, chỉ còn lại sự thịnh nộ vì bị mạo phạm.
Ả từ trên cao nhìn xuống ta, đầu ngón tay siết chặt khăn lụa: “Thẩm Nhị tiểu thư thật to gan. Thái tử điện hạ là Trữ quân một nước, há để một thần nữ như ngươi ngang nhiên chế nhạo sao?”
Ta nâng mắt nhìn ả.
Lần gặp cuối cùng ở kiếp trước, ả cũng nhìn ta từ trên cao xuống như vậy.
Chỉ là lúc đó ta đang nằm trong vũng máu, còn ả ngồi bên mép giường.
Ả dém góc chăn cho ta, giọng điệu vô cùng dịu dàng mà nói “để ngươi chịu ủy khuất rồi”.
Đôi bàn tay sơn móng đỏ chót ấy, vừa mới bưng tới bát thuốc phá thai kia.
“Quý phi nương nương.” Ta nhẹ giọng đáp, “Thần nữ vừa rồi chỉ trần thuật lại sự thật, tuyệt không có ý chế nhạo. Nếu nương nương cảm thấy đây là chế nhạo, vậy thần nữ không còn lời nào để nói.”
Ánh mắt Ninh Quý phi trở nên sắc lẹm.
Ả quay sang nhìn Hoàng đế, hốc mắt đã đỏ hoe, giọng điệu hơi run rẩy: “Bệ hạ, Thẩm Nhị tiểu thư công khai lăng nhục Thái tử, thần thiếp thật sự nghe không lọt tai nữa. Thái tử điện hạ là thân sinh của Bệ hạ, Trữ quân một nước, sao có thể dung túng cho một tiểu thần nữ làm càn như vậy? Nếu hôm nay không trừng trị, ngày sau còn ai để Thái tử vào mắt nữa?”
Ả vừa nói, những giọt lệ liền lăn dài xuống.
Khóc thật kiều diễm.
Kiếp trước ả vốn đã rất biết cách khóc.
Mỗi lần Tạ Hành vào cung, ả chỉ cần viền mắt đỏ hoe, hắn liền đáp ứng tất cả. Ả muốn tra xét ai, hắn liền tra kẻ đó; Ả muốn mạng ai, hắn liền đoạt mạng kẻ đó.
Sau này ả muốn mạng ta, hắn cũng đưa nốt.
“Người đâu.” Ninh Quý phi cầm khăn lụa chấm nước mắt, giọng nói chợt lạnh ngắt, “Thẩm Hành Quân coi thường Trữ quân, phạm thượng trước điện, vả miệng cho bản cung——”
“Khoan đã.”
Một giọng nói già nua chợt vang lên.
Ta lần theo tiếng nói nhìn lại, là Anh Quốc công đang ngồi trong tịch vị.
Lão Quốc công đã ngoài thất tuần, đầu tóc bạc phơ, lúc này chống gậy chậm rãi đứng dậy, chắp tay hướng về phía ngự tọa: “Bệ hạ, lão thần có mấy câu, không biết có nên nói hay không.”
Đế vương liếc nhìn ông: “Anh Quốc công cứ nói.”
Anh Quốc công không nhìn ta, cũng không nhìn Thái tử, chỉ chậm rãi thong dong cất lời: “Lão thần tuổi tác đã cao, trí nhớ không còn tốt nữa. Nhưng có một chuyện, lão thần lại nhớ rất rõ.”
“Ngày rằm tháng ba của ba năm trước, đúng ngày diễn ra Quỳnh Lâm yến, lão thần đang ở Thanh Châu.”
Cả điện lại rơi vào tĩnh lặng.
Anh Quốc công tiếp tục nói: “Vong thê của lão thần được an táng tại hậu sơn chùa Từ Vân ở Thanh Châu, tháng ba hàng năm lão thần đều đến đó tảo mộ. Ngày hôm đó, lão thần quả thực đã gặp Thẩm Nhị tiểu thư trong chùa.”
Tiếng khóc của Ninh Quý phi ngưng bặt.
Anh Quốc công chậm rãi nói tiếp: “Thẩm Nhị tiểu thư quỳ trong Đại Hùng bảo điện, thắp đèn cho vong mẫu. Lão thần tận mắt chứng kiến.”
“Cho nên, những lời Thẩm Nhị tiểu thư vừa nói, câu câu đều là sự thật.”
Sắc mặt Ninh Quý phi đại biến.
Chắc ả không ngờ, lại có người đứng ra làm chứng cho ta.
Càng không ngờ, người đó lại là Anh Quốc công.
Anh Quốc công là trọng thần ba triều, môn sinh cố lại khắp chốn triều đình, ngay cả Hoàng đế cũng phải nể mặt ông vài phần. Lời ông nói, không một ai dám hoài nghi.
“Đa tạ Lão Quốc công trượng nghĩa nói giúp.” Ta cúi gập người vái ông một cái thật sâu.