Yêu xa ba năm, tối nào tôi cũng gọi video với bạn trai.
Lần đầu tiên tôi phát hiện trong khung hình video của anh ta xuất hiện thêm một chiếc khăn quàng màu hồng, tôi vừa chụp màn hình định chất vấn, chị gái anh ta đã nhắn tin tới:
“Nam Chi, chiếc khăn đó là lần trước chị đến nhà nó, không cẩn thận để quên lại.”
Lần thứ hai, trong khung hình thoáng hiện hai hộp bao cao su đã dùng dở.
Anh em của anh ta lấy lịch sử thuê phòng ra giải thích với tôi:
“Chị dâu, chuyện này trách em. Vốn dĩ em muốn đùa với Xuyên Tử một chút, làm chị không vui rồi, xin lỗi chị.”
Lần thứ ba, lần thứ tư…
Mỗi lần trong video của anh ta xuất hiện những món đồ không đúng lúc, đều có người đứng ra nhận.
Cho đến ngày sinh nhật Lâm Xuyên, tôi giấu tất cả mọi người, ngồi tàu cao tốc tám tiếng chạy tới thành phố của anh ta, muốn cho anh ta một bất ngờ.
Nhưng lại nhìn thấy trước cửa nhà anh ta treo một dải băng rực rỡ vui mừng.
Nhiệt liệt chúc mừng anh Lâm Xuyên và cô Chu Mộng Dao tân hôn hạnh phúc, trăm năm hòa hợp.
Trên tấm ảnh đón khách bên cạnh, Lâm Xuyên ôm một cô gái xa lạ, hôn cô ta đầy say đắm.
Tôi cắn chặt môi, mùi máu tanh lan ra trong miệng.
Đầu ngón tay run rẩy gửi một tin nhắn vào nhóm:
“Hôm nay tôi nhận được thiệp cưới và kẹo cưới do một cô tên Chu Mộng Dao gửi tới, trong các cậu có ai quen không?”
Trong nhóm im phăng phắc.
Một lát sau, bạn thân phá vỡ sự im lặng:
“Mộng Dao là bạn tớ, không cẩn thận gửi nhầm địa chỉ thôi. Nam Chi, kẹo cưới đó cậu ăn giúp tớ đi.”
Nước mắt rơi xuống màn hình, lòng tôi lạnh buốt.
Hóa ra ba năm này, người phản bội tôi không chỉ có bạn trai.
Danh sách đánh giá
- Đang tải...
Bình luận