Chương 4 - Chiếc Khăn Cũ Và Phúc Khí

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Trong sảnh có người khẽ hít một hơi.

Mẫu thân đột ngột đứng dậy:

“Bỏ tay áo xuống!”

Ma ma hầu phủ tiến lại gần hai bước:

“Thẩm phu nhân, những vết thương này là thế nào?”

Mẫu thân lập tức nói:

“Khi còn nhỏ nó nghịch ngợm, thích chơi kim chỉ nên tự làm mình bị thương.”

“Mẫu thân.”

Ta nhìn bà:

“Năm năm tuổi, con cũng biết tự lấy máu chấm lên sách vỡ lòng của ca ca sao?”

Môi bà mím chặt.

“Năm bảy tuổi, con cũng biết tự khâu khăn bình an của mình vào giá y muội muội sao?”

Trong sảnh càng thêm yên tĩnh.

Ta lấy Phúc lục từ trong tay áo ra, đặt lên bàn.

Cuốn sổ đè trên bộ giá y đỏ, giống như một khối sắt lạnh không đúng lúc.

Sắc mặt mẫu thân đột ngột thay đổi, đưa tay định lấy.

Ta nhanh hơn một bước, đè tay lên trên.

“Mẫu thân đừng vội.”

Ta mở trang cuối cùng, đẩy đến trước mặt ma ma hầu phủ:

“Hôm nay nghi lễ này phải tiến hành thế nào, trong sổ viết rất rõ ràng.”

Ma ma cúi đầu nhìn.

Thím trong tộc nghển cổ, cũng nhìn thấy dòng chữ ấy.

“Lấy máu trong lòng bàn tay trưởng nữ, chấm lên giá y nhị cô nương.”

Có người khẽ đọc thành tiếng.

Thẩm Lệnh Nghi đột nhiên khóc lên:

“Mẫu thân, con không cần nữa, con thật sự không cần nữa.”

Mẫu thân vẫn muốn giữ vững tình hình:

“Đây là tục lệ cũ trong phủ, người ngoài không hiểu. Trên người Tri Đàn có phúc khí, chia cho muội muội một chút vốn là ý tốt.”

“Tục lệ cũ?”

Ma ma hầu phủ khép Phúc lục lại:

“Hầu phủ đã trải qua mấy đời người, chưa từng nghe nhà nào có tục lệ cũ lấy máu trong lòng bàn tay của đích trưởng nữ chấm lên giá y của nhị cô nương.”

Sắc mặt mẫu thân xanh mét.

Thẩm Hoài Cảnh từ bên ngoài vội vàng đi vào, nhìn thấy Phúc lục trên bàn, bước chân khựng lại.

“Mẫu thân.”

Mẫu thân không để ý đến huynh ấy, chỉ nhìn chằm chằm ta:

“Thẩm Tri Đàn, hôm nay con hủy hoại hôn sự của muội muội thì có lợi ích gì cho con?”

“Không có lợi ích gì.”

Ta nói:

“Nhưng con không muốn tiếp tục thêm phúc cho muội ấy.”

Thẩm Lệnh Nghi vừa khóc vừa lắc đầu:

“Tỷ tỷ, muội không muốn cướp đồ của tỷ. Muội chỉ sợ, sợ hầu phủ biết được sẽ không cần muội. Mẫu thân nói sau này tỷ cũng sẽ có một mối hôn sự tốt, cho nên muội mới…”

“Cho nên muội đeo khóa trường mệnh của ta, buộc chuông bạc của ta, cầm thiếp phúc của ta đến nhận mối duyên này.”

Ta ngắt lời nàng ta:

“Thẩm Lệnh Nghi, muội sợ hầu phủ không cần muội, đã bao giờ sợ ta sẽ đau chưa?”

Nàng ta há miệng.

Ma ma hầu phủ mở chiếc hộp dài trong tay.

Bên trong là một tờ thiếp phúc cũ.

“Hôm qua lão phu nhân nghe được vài lời nên sai nô tỳ đến chùa Thanh Đàn lấy tờ thiếp gốc năm ấy.”

Ma ma đặt thiếp phúc lên bàn:

“Thẩm phu nhân, bên trên viết tên ai, người hẳn phải rõ hơn nô tỳ.”

Sắc máu trên mặt mẫu thân hoàn toàn biến mất.

Thiếp phúc được mở ra.

Bên trên viết:

“Trưởng nữ Thẩm thị, Tri Đàn.”

Trong sảnh im phăng phắc.

Giọng ma ma không lớn, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

“Người hầu phủ muốn kết duyên là cô nương Thẩm gia từng cứu lão phu nhân ở chùa Thanh Đàn năm đó. Không phải chiếc chuông, không phải chiếc khóa, càng không phải nốt ruồi phúc được dán bằng hoa điền.”

Bà ta nhìn về phía khóe trán Thẩm Lệnh Nghi.

Thẩm Lệnh Nghi theo bản năng giơ tay che lại.

Hoa điền bị nước mắt làm ướt, một góc nhỏ đã cong lên.

Ma ma lại nhìn mẫu thân:

“Thẩm phu nhân, phúc tướng nữ mà hầu phủ muốn cưới, rốt cuộc là vị nào?”

6

Mẫu thân vịn góc bàn, không thể trả lời.

Ta cúi đầu nhìn tờ thiếp phúc kia.

Cái gọi là tướng phúc chẳng qua là năm ta sáu tuổi, ở hậu viện chùa Thanh Đàn ta tình cờ bắt gặp lão phu nhân hầu phủ bị tro hương làm sặc, nên chạy ra ngoài gọi người.

Lão phu nhân nắm tay ta, nói một câu:

“Đứa trẻ này có phúc.”

Một câu yêu thích trẻ con lại bị mẫu thân cung phụng thành chiếc lồng giam cầm ta.

Người hầu phủ không lập tức từ hôn tại chỗ.

Ma ma cất thiếp phúc đi, chỉ nói phải về phủ bẩm báo lão phu nhân.

Sau khi bà ta rời đi, những người trong tiền sảnh giống như bị rút hết xương cốt.

Thân tộc nhìn nhau, không ai tiếp tục nói tình tỷ muội sâu nặng.

Mẫu thân ngồi trở lại ghế, sắc mặt tái nhợt nhưng vẫn cố duy trì thể diện:

“Chuyện hôm nay dừng ở đây. Ai dám truyền ra ngoài một câu, đừng trách Thẩm gia không nói tình nghĩa.”

Thẩm Lệnh Nghi khóc đến mức không đứng vững, được nha hoàn dìu về phòng.

Thẩm Hoài Cảnh định đi theo nhưng bị ta gọi lại.

“Huynh trưởng.”

Huynh ấy dừng ở cửa.

Ta mở Phúc lục đến trang chép kinh, đưa cho huynh ấy.

“Bảy quyển kinh này còn ở trong thư phòng của huynh không?”

Sắc mặt huynh ấy khó coi.

Mẫu thân lạnh giọng:

“Tri Đàn, con nhất định phải ép hỏi từng người trong nhà sao?”

Ta không nhìn bà, chỉ chờ Thẩm Hoài Cảnh trả lời.

Rất lâu sau huynh ấy mới nói:

“Còn.”

“Trả cho ta.”

“Những quyển kinh ấy đã cũ, muội lấy về làm gì?”

“Đốt đi.”

Huynh ấy đột ngột ngẩng đầu.

“Khi chép kinh, ta chỉ cho rằng mình đang cầu phúc cho huynh trưởng. Bây giờ ta mới biết mình bị ghi vào sổ, trở thành một vật may mắn trên con đường làm quan của huynh.”

Môi Thẩm Hoài Cảnh khẽ động:

“Ta không hề nghĩ như vậy.”

“Huynh nghĩ thế nào không quan trọng. Huynh đã nhận lấy.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)