Chương 3 - Chiếc Hộp Tình Cổ
“Tất cả mọi người đều cảm thấy Hoàng hậu nương nương là vì bị kích thích.”
“Nhưng ta biết, Hoàng hậu nàng chỉ đơn thuần là không muốn làm Hoàng hậu nữa.”
“Nàng mong có một ngày, Hoàng thượng có thể phế nàng.”
“Như vậy nàng có thể trở lại làm Thẩm An An.”
5
Nghe nói Trương quý phi bị đập vỡ đầu, ở tẩm cung mắng Hoàng hậu suốt một ngày một đêm.
Lúc Hoàng thượng tới thăm nàng ta, Trương quý phi làm ầm lên đòi Hoàng thượng làm chủ cho nàng ta.
Nhưng người sáng suốt đều biết, chỉ cần vinh sủng của nhà mẹ đẻ Hoàng hậu vẫn còn một ngày, Hoàng thượng sẽ không làm gì Hoàng hậu.
Nhưng cách làm nhục người khác thì có rất nhiều.
Hôm đó, Hoa ma ma bên cạnh Hoàng hậu bị Hoàng thượng hạ lệnh đánh bảy mươi trượng.
Bảy mươi trượng, ngay cả thanh niên trai tráng quanh năm luyện võ cũng không chịu nổi.
Huống chi một ma ma đã hơn năm mươi tuổi.
Hoàng thượng đây là cố ý giết gà dọa khỉ, dùng một mạng của Hoa ma ma để giữ trọn uy nghiêm đế vương của hắn, cũng để trút giận cho Quý phi mà hắn yêu thương.
Ta nhớ đêm hôm đó mưa rất lớn.
Hoàng hậu nương nương một thân ngạo cốt lần đầu tiên cúi cái đầu tôn quý xuống.
Nàng quỳ bên ngoài tẩm cung của Hoàng thượng suốt một đêm.
Đến trượng thứ ba mươi, Hoa ma ma nuốt xuống hơi thở cuối cùng.
Vị ma ma cười rất hiền từ, luôn xoa đầu ta, làm bánh hoa quế cho ta ấy đã đi rồi.
Nhưng thị vệ hành hình không dám dừng tay.
Bảy mươi trượng, một trượng cũng không được thiếu.
Vì vậy trên người Hoa ma ma không còn một miếng thịt lành, ngay cả thi thể cũng không được toàn vẹn.
Cung nhân đi ngang qua nói, lúc Hoa ma ma bị kéo đi, máu tươi trải đầy con đường trong cung.
Nhưng mưa lớn xối xuống thì chẳng còn gì nữa.
Hoàng hậu nương nương bệnh nặng một trận.
Mạnh Kiều dẫn ta đi thăm nàng.
Người vốn tươi sống như vậy, nay nằm trên giường, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ.
Nhưng thấy ta tới, Hoàng hậu nương nương vẫn kéo tay ta qua tỉ mỉ vuốt ve.
“Hảo hài tử, dọa con rồi.”
Ta lắc đầu, nước mắt rơi xuống lả chả.
Ta ghét Hoàng thượng.
Cũng ghét Trương quý phi.
Bọn họ đều là người xấu.
Hoàng hậu nương nương cười buồn bã, nhàn nhạt nói:
“Nếu như từ đầu chưa từng thích hắn thì tốt rồi.”
Lúc này ta mới biết một câu chuyện càng bi thương hơn.
Hóa ra Hoàng hậu nương nương, từng thật lòng thích Hoàng thượng.
Nhưng sự đa nghi của vị thiếu niên đế vương khiến hắn không nhìn rõ chân tâm của Hoàng hậu nương nương.
Hắn điên cuồng ghen tị với tình nghĩa giữa Hoàng hậu và vị tướng quân kia.
Bạn tốt ngày xưa trở mặt thành thù.
Thiếu niên tướng quân vì cô nương mình yêu mà lao tới biên cương.
Lại chết trong sự ghen ghét và ngờ vực của đế vương.
Sau khi Hoàng hậu nương nương gả cho thiếu niên lang mà nàng từng ái mộ thuở niên thiếu, mới bừng tỉnh nhận ra, tất cả đã thay đổi đến hoàn toàn khác lạ từ lúc nào không hay.
Đế hậu kiêu ngạo không chịu nói tình yêu ra khỏi miệng.
May mà sự xuất hiện của đứa trẻ kia khiến họ trở lại như xưa.
Đó là quãng thời gian vui vẻ nhất đời Hoàng hậu nương nương.
Đáng tiếc.
Nàng vẫn biết được chân tướng cái chết của thiếu niên tướng quân.
Mười hai phong thư cầu viện được khoái mã đưa gấp đến hoàng thành.
Đế vương mang lòng ghen ghét lại không chịu phái binh.
Trơ mắt mặc cho huynh đệ từ nhỏ cùng nhau cưỡi ngựa lớn lên, dốc sức chiến đấu đến chết.
Cuối cùng ngay cả thi thể cũng không thể giữ toàn vẹn.
Hôm đó, Hoàng hậu nương nương xông vào thư phòng của Hoàng thượng, hai người cãi nhau một trận lớn.
Hoàng hậu không muốn tin đế vương mình ái mộ lại nhẫn tâm đến thế.
Hoàng thượng lại càng xác định sự bất trung của Hoàng hậu.
Đế hậu vốn nên ân ái đến bạc đầu, lại sống sờ sờ trở thành một đôi oán ngẫu.
6
Kinh đô bắt đầu có tuyết rơi.
Tuyết lớn liên miên nhiều ngày, hoàng cung vàng son rực rỡ bị phủ một lớp trắng.
Ta ở Nam Chiêu chưa từng thấy tuyết.
Những ngày không vui này dường như đều bị tuyết làm nhạt đi không ít.
Từ sau lần vừa vào cung gặp Hoàng thượng một lần, ta không còn gặp lại hắn nữa.
Hơn nửa năm sống trong cung.
Ta dần dần hiểu ra rất nhiều đạo lý mà trước đây chưa từng hiểu.
Nếu có thể gặp lại mẫu thân.
Bà nhất định sẽ cười híp mắt xoa đầu ta, khen ta lợi hại.
Ta nhớ mẫu thân quá.
Mạnh Kiều nói mấy ngày trước Tết, trong cung sẽ cho phép người nhà vào thăm thân.
Nàng vui vẻ lấy đủ loại y phục ra ướm lên người.
Ta biết phụ mẫu ta không thể tới.
Nhưng vẫn vui vẻ cùng nàng chọn y phục rất lâu.
Mẫu thân và a tỷ của Mạnh Kiều đều tới.
Nàng thò đầu nhìn ra phía sau họ.
Mạnh phu nhân thở dài nói phụ thân nàng không tới.
Mạnh Kiều nghe vậy bĩu môi, vẻ mặt không thèm để ý mà nói, nàng mới không muốn gặp lão già đó đâu.
Mạnh phu nhân chọc chọc đầu nàng, nói nàng cứng miệng.
Mạnh phu nhân là một người cực kỳ dịu dàng, kéo tay ta nói rất nhiều lời quan tâm.
Dặn ta và Mạnh Kiều ở trong cung phải nâng đỡ lẫn nhau, để đôi bên còn có người trông nom.
Một lát sau, tỷ tỷ của Mạnh Kiều lén kéo nàng sang một bên, đưa cho nàng một bọc đồ.
Mạnh Kiều thấy xong thì mắt sáng rực lên.