Chương 7 - Chiếc Chén Lưu Ly và Nỗi Đau Tình Yêu
Tạ Vân Tranh nhíu chặt mày, sốt ruột tiến lên mấy bước.
“Hôm ấy ta muốn đuổi theo con cáo lửa kia để làm áo lông cho nàng. Vì nóng lòng nên mới một mình đuổi theo.”
Ta thở ra luồng khí nặng nề trong lòng.
“Nhưng đó là rừng sâu hiểm địa. Chàng bỏ ta lại một mình phía sau, khi ấy sao không hỏi ta có sợ hay không?”
“Tạ Vân Tranh, đâu phải ta nhất định muốn quấn lấy chàng. Rõ ràng năm ta tám tuổi, chính chàng đã hứa với ta dưới cửa cung rằng chỉ cần nắm chặt tay chàng, chàng sẽ cầm kiếm quét sạch mọi chướng ngại cho ta.”
“Nhưng sau này kiếm của chàng lại chỉ vào ta. Bởi lúc đó ta đã trở thành chướng ngại ngăn chàng thắng chiếc chén lưu ly cho Trưởng công chúa.”
“Chàng nói ta hay sợ, hay khóc. Nhưng rõ ràng chính chàng luôn khiến ta phải khóc.”
Ta nhàn nhạt cười.
“Hơn nữa chàng quên rồi. Ta đã rất lâu không còn khóc vì chàng nữa.”
Nhiều ngày bôn ba gió bụi không chợp mắt, ngay cả từng kẽ xương của Tạ Vân Tranh cũng đau.
Nhưng tất cả đều không bằng cảm giác từng tấc tim bị lăng trì.
Khóc là vì còn để tâm.
Vậy Lạc Y đã hoàn toàn không còn để tâm đến hắn nữa sao?
Bắt đầu từ khi nào?
Hắn là một tòa băng sơn phủ bụi.
Lạc Y bước vào vùng cấm của hắn, mang tới những sắc màu tươi sống.
Nàng quá khác biệt.
Trong tiềm thức, hắn luôn cho rằng đóa hoa ngũ sắc dưới chân băng sơn sẽ mãi mãi bén rễ ở đó, ở bên hắn.
Bây giờ nàng nói muốn rời đi?
Tạ Vân Tranh chưa từng sợ hãi đến thế.
Thân hình hắn chao đảo, giọng khàn đặc.
“Ta đối với Trưởng công chúa chỉ có kính trọng. Ta đã từ chối ước hẹn ba năm của nàng ấy. Nếu trước đây vì nàng ấy mà khiến nàng đau lòng, ta có thể xin lỗi, ta có thể bù đắp.”
“Lạc Y, trong lòng ta từ trước đến nay vẫn luôn có nàng. Chỉ có nàng!”
Ta bật cười khẩy.
Hóa ra hắn biết.
Chỉ là trước đây chưa từng thật sự nhìn thẳng vào những tủi thân của ta.
Hắn chỉ quá kiêu ngạo.
Đương nhiên hưởng thụ tất cả những điều tốt ta dành cho hắn.
“Ha, tình yêu của chàng quá nhẹ, quá rẻ mạt. Ta chưa từng cảm nhận được. Bây giờ cũng chẳng thiếu phần tình cảm ấy nữa.”
Hắn run rẩy nâng đôi hài đầu phượng tới trước mặt ta.
Cố gắng kéo ra một nụ cười.
Nhưng còn khó coi hơn khóc.
“Lạc Y, hài đầu phượng đã làm theo sở thích của nàng rồi. Chúng ta cùng nhau đi một con đường mới, được không?”
Thật sự là một đôi hài đầu phượng rất đẹp.
Nhưng tới quá muộn.
Thì chẳng còn là gì nữa.
“Tạ tướng quân, mời về.”
“Chàng đã bỏ lỡ lễ cập kê của ta, bỏ lỡ cả hôn yến của ta. Đôi hài đầu phượng không còn đáng giá nữa.”
14
Tạ Vân Tranh ngồi bệt xuống bùn.
Cố Tư Thâm nhíu mày, sai tiểu tư dọn sạch người trước cửa.
Không biết Tạ Vân Tranh đã quá kiệt sức.
Hay tâm mạch đã tổn thương đến tận cùng.
Đôi mắt hắn mất tiêu cự, nắm lấy vạt áo Cố Tư Thâm, nghẹn ngào nói:
“Đừng phụ nàng. Nàng nhát gan, ngươi phải bảo vệ nàng cho tốt…”
Cố Tư Thâm ghét bỏ nhấc chân.
Tạ Vân Tranh ngã phịch xuống đất.
Cố Tư Thâm cúi mắt, nhìn xuống đứa cháu ngoại chẳng ra gì của mình.
“Chuyện đó chưa đến lượt ngươi nói.”
“Huống hồ nàng không yếu đuối như ngươi tưởng.”
“Ngươi luôn kiêu ngạo muốn làm bầu trời của nàng, nhưng lại không nhìn thấy nàng vốn là một ngọn cỏ cứng cỏi bám rễ thật sâu. Dinh dưỡng và đất đai nàng cần, bổn Quốc công tự sẽ nâng đỡ, dâng tới trước mặt nàng.”
Đồng tử Tạ Vân Tranh đột ngột co lại.
Hắn như mất hết sức lực, cúi cái đầu kiêu ngạo xuống.
Ta nhìn Tạ Vân Tranh với quần áo hòa lẫn cùng bùn đất.
Hóa ra hắn cũng vậy.
Chẳng qua chỉ đến thế mà thôi.
15
Lại một năm tháng tốt lành.
Năm nay ta đi qua núi non sông nước, học theo mẫu thân hành y cứu người, sống vô cùng sung túc.
Tiêu Ngưng hấp tấp xông vào doanh trướng của ta.
Nàng nằm ngửa trên giường, lớn tiếng kêu.
“Lạc Y muội muội, cánh tay lại căng đau rồi. Khó khăn lắm mới đợi được đám bệnh nhân của muội đi hết, mau tới xem cho ta.”
Ta khuyên nàng.
“Tiêu tướng quân, châm cứu tuy có thể khiến kinh mạch thoải mái nhất thời, nhưng tỷ không thể tham nhiều mãi được.”
Nàng rũ đôi mày lá liễu.
“Ai bảo y thuật của đại phu quá tốt, chiều ta thành hư rồi.”
“Hảo muội muội, tháng này chỉ thêm lần cuối này thôi.”
Ta thở dài mở túi kim.
Thật sự chẳng có cách nào với cái miệng của nàng.
Nàng liên tục hít hà vì đau, vậy mà vẫn còn rảnh móc ngón tay vào ngọn tóc ta đang rủ xuống giữa không trung rồi trêu chọc.
“Lạc Y muội muội, Cố Quốc công nhà muội đúng là rộng lòng thật, để mặc muội ở quân doanh hành y cứu người.”
“Bây giờ uy vọng của muội trong quân sắp vượt cả phu quân rồi. Các thương binh đều nói Thất công chúa vừa có đôi tay thần diệu vừa có lòng thiện, là phúc khí của Đại Hạ, ai cũng vui lòng tới nhờ muội chữa bệnh. Hại ta bây giờ muốn gặp muội một lần cũng phải xếp hàng chờ.”
Ta chăm chú xác định huyệt vị rồi đâm cây kim cuối cùng.
Tiêu Ngưng liên tục xin tha.
“Đau… hảo muội muội, nhẹ chút, nhẹ chút!”
Ta rửa sạch tay, nhướng mày nói:
“Tư Thâm nói trong quân doanh có tỷ bảo vệ ta, chàng ấy rất yên tâm.”
Khóe miệng Tiêu Ngưng lập tức cong lên không kiểm soát được, niềm vui nơi đuôi mày giấu thế nào cũng không nổi.