Chương 5 - Chiếc Chén Lưu Ly và Nỗi Đau Tình Yêu
Nhưng nàng chẳng còn để tâm tới thể diện.
Người đã đưa đến nơi, cung nhân Mạc Bắc tới đón dâu đều sửng sốt, chỉ có thể dùng giọng quan thoại không lưu loát, lắp bắp nói:
“Vương phi, người nên lên hỉ kiệu rồi.”
Tạ Vân Tranh nhíu mày.
Cuối cùng vẫn không đành lòng, nhìn Trưởng công chúa dưới ngựa còn chưa hết kinh hoảng rồi hạ giọng nói:
“Nếu sau này Hoàng thượng đích thân hạ dụ, thần nhất định khoác giáp ra trận, vì nước tận tâm đến chết. Nhưng ước hẹn ba năm là một lời hứa, thần không thể cho người.”
“Hơn nữa, Mạc Bắc tân vương chưa lập hậu cung, thái độ cầu thân thành khẩn. Người nên an lòng.”
“Trong lòng thần, người từ trước đến nay vẫn luôn là một vị biểu tỷ đáng kính trọng.”
Ý trong lời đã quá rõ.
Đến đây là kết thúc.
Tạ Vân Tranh không nhìn sắc mặt tái nhợt sửng sốt của Trưởng công chúa nữa.
Hắn đi tới mở rèm xe ngựa của Lạc Y.
Nhưng bên trong trống không.
Cấm quân báo rằng Thất công chúa tối qua đã dẫn một đội kỵ binh nhẹ từ biên quan trở về hoàng đô.
Tạ Vân Tranh chỉ sững một giây.
Sau đó lập tức thúc roi phóng ngựa rời đi.
Hướng về phía hoàng đô.
Vó ngựa giẫm tung cát vàng đầy trời.
Trong cơn gió từ hoàng đô thổi tới có hương hoa hợp hoan.
Hắn hơi tức giận.
Tiễn dâu đã khiến hắn lỡ sinh thần của nàng.
Nàng có giận không?
Nhưng năm nay hắn đã cẩn thận chuẩn bị đôi hài đầu phượng mà nàng ngày đêm mong nhớ.
Nàng sẽ được dỗ vui thôi.
Mỗi năm trước đây, nàng đều nghiêng đầu nhẹ nhàng nói “thích”.
Trái tim Tạ Vân Tranh lập tức mềm xuống.
Chẳng phải chỉ là thành hôn sao?
Đợi trở về kinh, hắn sẽ xin phụ thân tới cầu hôn nàng cho mình.
Từ nay về sau, kiếm chậm đi một tấc cũng chẳng sao.
Hắn bằng lòng để Lạc Y trở thành điểm yếu của mình.
Nàng vốn đã là như vậy từ lâu.
Chỉ là hắn chưa từng thừa nhận.
10
Một đường phi ngựa gấp gáp về kinh.
Trong hoàng thành chiêng trống vang trời, cả con phố ngập trong sắc đỏ long trọng.
Đoàn người chặn Tạ Vân Tranh đang bất chấp tất cả cưỡi ngựa giữa đường.
Hắn nhìn thấy Cố Tư Thâm đeo hoa đỏ dẫn đầu.
Liền ghìm chặt dây cương, lui sang bên đường.
Cung kính chắp tay.
“Bái kiến tiểu cữu cữu.”
Suy nghĩ một chút, hắn lại bổ sung một câu.
“Chúc mừng cữu cữu đại hôn.”
Cố Tư Thâm không còn vẻ mặt khổ sở như những lần trước bị chỉ hôn.
Hôm nay hắn quả thật xuân phong đắc ý.
Thậm chí còn hòa nhã mỉm cười, đưa cho Tạ Vân Tranh một bao lì xì.
“Cầm lấy. Cữu mẫu của ngươi thưởng cho tiểu bối chơi, lấy chút hỉ khí.”
Trên giấy đỏ vẽ một đóa hợp hoan.
Ngón trỏ Tạ Vân Tranh khẽ vuốt qua.
Hắn sững lại.
Hợp hoan là hoa sinh thần của nàng.
Tạ Vân Tranh đè xuống mong chờ được gặp nàng trong lòng.
Hắn hơi thương hại nhìn hỉ kiệu một cái, hành lễ nói:
“Đa tạ cữu mẫu.”
Trong kiệu không có ai đáp.
Trong lòng Tạ Vân Tranh dâng lên nghi hoặc.
Gió nhẹ cuốn lên một góc rèm.
Tân nương ngồi ngay ngắn trong hỉ kiệu, lưng thẳng như tùng.
Hắn quên cả quy củ.
Quên phải cúi đầu.
Ánh mắt cứ đi theo làn gió.
Gió thổi vạt khăn đỏ của tân nương khẽ lay động.
Lại một trận gió mạnh.
Trái tim hắn cũng theo chiếc khăn đỏ mà nhấc lên.
Nhưng cùng lúc ấy, Cố Tư Thâm bước tới chắn trước mặt hắn.
Cố Tư Thâm không nói gì.
Chỉ nhàn nhạt liếc hắn một cái.
Tạ Vân Tranh lập tức biết mình đã vượt quá lễ nghi.
Hắn hoảng hốt cúi đầu, lui lại bên mép đường.
Đứng nhìn đoàn rước dâu đi vào Định Quốc Công phủ.
Tiếng náo nhiệt vui mừng đầy phố dần đi xa.
Tạ Vân Tranh nhìn đóa hợp hoan được viền bằng hoa văn vàng trong lòng bàn tay.
m thầm cười mình đa nghi.
Sao có thể là nàng được?
Với tính tình của nàng.
Nếu phải gả cho tiểu cữu cữu mang tiếng Diêm La của hắn.
Đáng lẽ đã sợ đến khóc từ lâu rồi.
11
Trong phòng, nến đỏ ấm áp.
Ta nắm chặt tấm lụa đỏ trên đầu gối.
Không sợ.
Nhưng vẫn hơi căng thẳng.
Cố Tư Thâm không vén khăn trùm đầu, mà ngồi bên bàn rượu hợp cẩn đối diện nhìn ta.
“Ta mang tiếng khắc thê. Mấy năm nay, nàng là người đầu tiên dám gả cho ta.”
“Thất công chúa là không còn lựa chọn, hay thật sự không sợ?”
Giọng hắn không thay đổi bao nhiêu.
Cuối câu còn mang theo ý cười.
Đột nhiên ta không còn căng thẳng như trước.
“Cả hai.”
Ta hít sâu một hơi.
“Khi ta vào cung, Hoàng hậu từng mời Khâm Thiên Giám xem mệnh cho ta, nói ta là Thiên Sát tinh, phải ở pháp tự đủ ba tháng để trừ sát khí. Khi ấy ta tám tuổi, không người chăm sóc, khát thì uống sương, đói thì tranh thức ăn với chuột. Thân thể tuy yếu ớt, nhưng ta vẫn cố sống yên ổn trong hoàng cung đến năm mười sáu tuổi.”
“Mệnh tốt hay mệnh xấu thì sao? Mạng của ta là mẫu thân cho ta. Trời không quyết định được. Ta luôn sẽ tìm cách sống thật tốt.”
Bấc nến nổ lép bép một tiếng.
Hơi thở Cố Tư Thâm khựng lại trong thoáng chốc.
Ngay sau đó hắn bật cười.
Thoải mái, sảng khoái.
“Ta từng thành hôn ba lần.”
“Lần đầu nàng biết rồi. Là trưởng nữ của Bình Tây Hầu. Lúc đón dâu nàng ấy cầm một cây hồng anh thương muốn đồng quy vu tận với ta. Ta đánh ngang tay với nàng ấy, đồng ý để nàng ấy giả chết rồi vào quân doanh thực hiện chí hướng.”
CHƯƠNG 6 – ẤN ĐỂ ĐỌC TIẾP: