Chương 3 - Chiếc Chén Lưu Ly và Nỗi Đau Tình Yêu
Mấy chiếc rương gỗ kim ti nam chất đầy căn phòng không lớn của ta, châu báu phản chiếu khiến cả điện sáng rực.
Tiểu thái giám xướng tên sính lễ suốt một khắc, khô cả miệng.
Hóa ra có những thứ.
Không cần năm nào cũng mở miệng đòi.
Vẫn có thể món nào cũng tặng đúng vào lòng mình.
Ta bất lực thở dài.
Lần này thật sự là.
Muốn chạy cũng không chạy nổi nữa rồi.
6
Trưởng công chúa phải tới Mạc Bắc hòa thân vì Mạc Bắc vương đích thân yêu cầu huyết mạch chính thống do Trung cung sinh ra.
Trong triều vừa trải qua chiến sự ba năm, rất cần nghỉ ngơi dưỡng sức.
Thái độ của Mạc Bắc cũng coi như hòa hoãn, đưa ra điều kiện tương xứng.
Hoàng thượng đã tự miệng đồng ý chuyện hòa thân.
Khi Tạ Vân Tranh tới điện Cần Chính, các lão thần trong triều đã bước xuống khỏi bậc thềm bạch ngọc.
Chỉ một mình hắn mặc ngân giáp, đi ngược dòng người mà lên.
Trên đường hắn đã nghe được rất nhiều chuyện.
Sau khi cân nhắc lợi hại, hắn quỳ trước mặt thánh thượng, nhất thời lại không biết phải mở miệng thế nào.
Hoàng thượng nhìn xuống Tạ Vân Tranh, giọng không rõ vui giận.
“Vì hôn sự của công chúa của trẫm mà tới?”
Tạ Vân Tranh suy nghĩ.
“Thần cả gan hỏi bệ hạ, Trưởng công chúa khi nào lên đường hòa thân?”
Hoàng thượng sửng sốt một lát.
“Mùng tám tháng sau.”
Tạ Vân Tranh là một thần tử trung hậu nhân nghĩa.
Nhưng hành động hôm nay khiến Hoàng thượng không mấy hài lòng.
Người nhìn ra hai vị công chúa của mình đều có tình ý với Tạ Vân Tranh.
Hoàng thượng không vui lên tiếng, có ý gõ cho hắn tỉnh.
“Tạ khanh, lòng người không giống đao kiếm. Ngươi muốn vẹn cả đôi đường, cuối cùng chỉ sợ vẽ hổ chẳng thành lại hóa ra chó.”
“Nếu ngươi lo cho an nguy của Trưởng công chúa, ngày hòa thân cứ để ngươi lĩnh hộ quân đưa nàng đi.”
Mùng tám?
Nhưng sinh thần cập kê của Lạc Y là mùng chín.
Tạ Vân Tranh hơi nhíu mày.
Trong đầu vô cớ hiện lên đôi mắt đen trắng rõ ràng của thiếu nữ, dịu dàng yên tĩnh nhìn hắn.
“Tạ Vân Tranh, tặng ta một đôi hài đầu phượng đi.”
Hắn nghe ra được Lạc Y đang đòi một lời hứa từ mình.
Người ngoài đều nói kiếm của hắn nhanh nhất kinh thành, chỉ vì trong lòng không có vướng bận.
Trên chiến trường, một kiếm trúng đích, kẻ địch sẽ khóc, sẽ đau.
Đó là chuyện Tạ Vân Tranh đã làm vô số lần.
Kiếm của hắn chưa từng chậm.
Nhưng ở bên Lạc Y lại phá vỡ tất cả nhận thức quen thuộc của hắn.
Trong trận tỷ thí, mũi kiếm của hắn nhanh hơn lý trí.
Hắn đã thu ba phần sức.
Không làm nàng bị thương.
Nhưng nàng lại khóc.
Người đau lại là hắn.
Thứ cảm xúc vượt ngoài hiểu biết ấy khiến hắn đột nhiên sinh ra cảm giác nguy cơ như bốn bề đều là địch.
Lạc Y không phải kẻ địch.
Vậy nàng là gì?
Tạ Vân Tranh cúi người dập đầu, từ chối đề nghị của Hoàng thượng.
“Trưởng công chúa từng có công với xã tắc. Hôm nay thần tới vốn muốn cầu cho nàng một kết cục trọn vẹn. Nhưng chuyện đã thành định cục, thần xin tuân theo ý chỉ của bệ hạ.”
“Chỉ là thần tư lịch còn nông, không đủ sức đảm nhiệm việc hộ tống.”
Đường tới Mạc Bắc xa xôi bôn ba.
Nếu lỡ sinh thần của nàng.
Chỉ sợ lại phải khóc nhè.
Tạ Vân Tranh bước ra khỏi điện, nhận thanh Sương Hoa kiếm bách chiến bách thắng từ tay hộ vệ.
Hắn khẽ thở dài.
Không biết đang nói cho kiếm nghe hay nói cho chính mình.
“Hóa ra trên đời cũng có thứ khiến ngươi bó tay.”
Là nước mắt của nàng.
Tạ Vân Tranh khẽ vuốt thân kiếm, lẩm bẩm.
“Chẳng phải chỉ là một đôi hài đầu phượng thôi sao? Nàng muốn thì cho nàng.”
Trong mắt hắn, đồ nữ nhi dùng đều chẳng khác nhau là bao.
Chọn tới chọn lui còn đau đầu hơn bày binh bố trận.
Dù sao dường như chỉ cần là quà sinh thần hắn tặng, nàng đều vui vẻ nhận lấy.
Nhưng nàng đã chạy theo sau hắn nhiều năm.
Cũng nên để nàng được toại nguyện một lần.
7
Ngày Trưởng công chúa lên đường hòa thân.
Bên ngoài Chu Tước Môn, ba nghìn cấm quân xếp thành dòng sông sắt đen, cờ đỏ che kín trời.
Thế nhưng Tạ Vân Tranh chỉ nhìn thiếu nữ mặc cung trang xanh lam ngồi trên con bạch mã phía trước đến thất thần.
Những ngày qua Lạc Y luôn tránh mặt hắn.
Không tới luyện kiếm.
Hắn cầu kiến ngoài cung cũng chỉ được báo rằng nàng có việc bận.
Nàng thì có chuyện gì để bận?
Trước kia hắn chính là trung tâm thế giới của nàng.
Luyện kiếm là quy củ Hoàng thượng đặt ra.
Hắn vốn định mượn lời Hoàng thượng để xoay xở vài câu.
Không ngờ Hoàng thượng chỉ tặng hắn một câu.
“Sớm biết có hôm nay, hà tất lúc đầu.”
Hắn không hiểu.
Cũng chẳng biết đầu đuôi.
Hôm nay tới tiễn Trưởng công chúa xuất giá, nàng mặc một bộ cung trang xanh lam.
Mái tóc được búi gọn gàng sau đầu, điểm thêm một chiếc quan bằng tơ bạc, thanh nhã thoát tục.
Một tháng không gặp.
Có thứ gì đó trên người nàng đã âm thầm thay đổi.
Nàng không còn giống tiểu nha đầu ngày trước cứ chạy theo sau hắn, không đuổi kịp sẽ khóc nhè ăn vạ.
Không hiểu sao lại khiến trong lòng Tạ Vân Tranh hoảng hốt.
Hắn đi tới trước mặt nàng, tự nhiên đưa tay ra định đỡ nàng lên ngựa.
Nhưng bàn tay mềm mại mang theo hương quýt nhàn nhạt lại lướt qua bàn tay hắn, đặt vào một bàn tay rộng và vững chãi hơn bên cạnh.