Chương 1 - Chiếc Bánh Kem Cuối Cùng

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Ngày Phó Tư Ngôn bảo tôi rời đi, anh hứa sẽ thỏa mãn cho tôi một điều ước.

Tôi không đòi vàng và kim cương mà mình thích nhất, chỉ đòi một chiếc bánh kem.

Tình yêu mà gia đình gốc không cho tôi được, kim chủ đều đã cho tôi.

Ăn xong chiếc bánh sinh nhật này, tôi sẽ không còn gì tiếc nuối nữa.

Anh muốn cho bạch nguyệt quang một mái nhà.

Còn tôi, cũng nên đi con đường của riêng mình rồi.

01

Đây là lần đầu tiên Phó Tư Ngôn đón năm mới cùng tôi.

Cháo hải sản trong nồi đất bốc hơi nóng nghi ngút.

Người đàn ông đặt đĩa cải làn xào cuối cùng lên bàn, cởi tạp dề rồi gọi tôi ăn cơm.

Giọng anh trầm thấp, êm tai.

Phó Tư Ngôn là người gốc Anh, nói đúng ra thì chỉ có một phần tư huyết thống Hoa quốc.

Anh quen ăn đồ Tây, uống rượu vang.

Hôm nay có lẽ là để lấy lòng tôi, trên bàn toàn là món Trung tôi thích ăn, còn có cả sủi cảo do chính tay anh gói.

Hồi nhỏ, ba mẹ đưa tôi đi ăn McDonald’s để dỗ dành tôi, là vì muốn lén vứt bỏ tôi.

Vậy nên khi Phó Tư Ngôn nói câu kia: “Em rời đi đi.”

Tôi cũng không hề ngạc nhiên.

Hạnh phúc mà.

Đều có cái giá của nó.

“Khương Tuệ em muốn gì, vàng hay kim cương?”

Phó Tư Ngôn thờ ơ khuấy cháo hải sản, như thể đang nói chuyện thời tiết tốt xấu vậy.

Người có tiền vừa lịch thiệp vừa cao quý, muốn tống cổ một con chim hoàng yến, đương nhiên cũng phải dùng cách thể diện nhất.

Trong cháo hải sản có thêm sợi gừng, uống vào cay cay.

Tôi cụp mắt một lúc rồi nói với Phó Tư Ngôn, tôi muốn một chiếc bánh kem.

“Chỉ vậy thôi?”

Đúng, chỉ vậy thôi.

Bánh kem có lớp trái cây ở giữa, bên trên có đồ trang trí bằng sô cô la.

Chính là kiểu bánh mà em trai tôi năm nào cũng được ăn, còn tôi thì một lần cũng chưa từng được ăn.

“Khương Tuệ em nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời tôi. Tôi không hy vọng sau này chúng ta còn dây dưa quá nhiều.”

“Mộng Lam là một người phụ nữ thiếu cảm giác an toàn.”

Sao lại dây dưa được chứ.

Phó Tư Ngôn đối xử với tôi tốt như vậy, cho tôi tiền, cho tôi tình yêu.

Những thứ gia đình gốc không thể cho tôi, anh đều bù đắp cho tôi hết.

Ăn xong chiếc bánh sinh nhật này, tôi sẽ không còn gì tiếc nuối nữa.

Nếu anh muốn cho bạch nguyệt quang một mái nhà.

Tôi cũng nên đi con đường của riêng mình, không quấy rầy anh nữa.

02

Ngày gặp Phó Tư Ngôn, tôi đang đứng trên sân thượng.

Những người đi ngang qua ríu rít khuyên tôi nghĩ thoáng một chút.

Lính cứu hỏa gọi điện thoại cho nhà tôi.

Ba mẹ tôi hét vào ống nghe.

“Mày muốn chết thì chết nhanh lên, chết rồi cũng phải phối âm hôn để lấy tiền xây nhà cho em trai mày.”

Gió rất lạnh, tòa nhà rất cao.

Nhảy xuống là được giải thoát rồi.

Nhưng khi tôi thật sự nhảy xuống, có một người đàn ông anh tuấn đeo kính gọng vàng chạy về phía tôi, giữ chặt lấy tôi.

Mặt đồng hồ xanh biếc trên cổ tay anh dưới ánh mặt trời chói mắt đến lạ.

Anh đưa cho tôi một cây kẹo bông rất to, rất đẹp.

Giọng anh hơi run.

Công viên giải trí năm giờ sẽ đóng cửa, bây giờ đi vẫn còn kịp, có đi cùng anh không?

Tôi ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, từng miếng từng miếng ăn hết cây kẹo bông.

Từ đó đi theo Phó Tư Ngôn tròn năm năm.

Anh cũng nuôi lại tôi của thuở nhỏ một lần nữa.

……

Phó Tư Ngôn là một kim chủ rất dễ hầu hạ.

Cảm xúc ổn định, nhiều tiền, ít chuyện.

Tôi không cần phiền não chuyện học hành hay công việc gì, chỉ cần chuyên tâm lấy lòng anh, vàng thỏi đã có thể nhận đến mềm tay.

Gia cảnh ưu tú của anh cũng nuôi dưỡng ra một phong thái quý ông.

Cho dù tôi chỉ là một món đồ chơi nhỏ, anh cũng tôn trọng mỗi câu nói, mỗi yêu cầu của tôi.

Trừ chuyện trên giường.

Bạn bè bên cạnh Phó Tư Ngôn đều nói, không quá nửa năm anh sẽ chán.

Nhưng từng năm từng năm trôi qua tôi vẫn vững vàng đứng bên cạnh anh.

Bạn xem đi.

Số phận đối xử với tôi cũng không tính là quá tệ.

Ăn khổ hai mươi năm, cuối cùng cũng cho tôi một viên kẹo.

Người giúp việc trong biệt thự lưng chừng núi thường xuyên xì xào.

Tôi trông rất giống cô Hứa.

Hứa Mộng Lam là bạch nguyệt quang đã từ chối lời cầu hôn của Phó Tư Ngôn, một mình ra nước ngoài du học.

Giống Hứa Mộng Lam cũng không có gì không tốt.

Tôi giống em trai tôi, nhưng ba mẹ không chia cho tôi dù chỉ một chút tình yêu dành cho em trai.

Nhưng tôi giống Hứa Mộng Lam.

Phó Tư Ngôn bằng lòng chia cho tôi rất nhiều, rất nhiều phần tình yêu ấy.

Tôi rất dễ thỏa mãn.

Đã từng thấy hoa nở, tôi sẽ không bận tâm hoa rơi vào nhà ai nữa.

03

Phó Tư Ngôn bảo tôi từ từ thu dọn, sáng mai sẽ có tài xế đưa tôi rời khỏi biệt thự lưng chừng núi.

Ngày hôm sau, tôi cẩn thận xếp những thẻ ngân hàng, vàng thỏi, kim cương, hàng hiệu tích góp trong năm năm vào chiếc vali nhỏ.

Những thứ còn lại không đáng tiền, tôi đều không cần nữa.

Khí hậu thành phố H thay đổi thất thường.

Đêm qua rõ ràng còn có bông tuyết bay, ngày hôm sau đã biến thành mưa.

Mưa lạnh như vô số cây kim băng đâm vào kẽ xương.

Tài xế áy náy gọi điện cho tôi:

“Cô Hứa hôm nay về nước, cô ấy yếu người sợ lạnh, nên mấy chiếc xe của chúng tôi đều qua đó đón rồi, cô tự xuống núi nhé.”

Tôi cúp điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Lúc mới đi theo Phó Tư Ngôn, tôi còn chưa hiểu tâm tư của anh.

Có lần tiệc tối kết thúc thì trời đổ mưa rất lớn.

Tôi tưởng Phó Tư Ngôn đã rời đi một mình, nên tôi dùng túi xách che trên đầu, chạy ra ven đường bắt taxi.

Ai ngờ Phó Tư Ngôn quay lại, vươn tay kéo tôi vào dưới một chiếc ô đen.

Bộ vest thủ công đắt tiền của anh bị mưa làm ướt hơn nửa, cũng không để một giọt nước mưa nào dính ướt gấu váy tôi.

Anh nói anh không đi, anh chỉ đi lấy ô.

Không thể để phụ nữ dầm mưa.

Sau đó, bất kể anh bận đến đâu, có ở trong nước hay không, luôn có một chiếc ô che mưa chắn gió cho tôi, chưa từng vắng mặt.

Hồi ức kết thúc, tôi bỗng bật cười, kéo vali bước vào màn mưa.

Mưa vẫn rất lớn.

Nhưng tôi nên đi rồi.

Tôi không thể cả đời chờ ai đó đến che ô cho mình.

04

Hồi nhỏ cơ thể tôi rất khỏe, ngã đến nứt xương, sốt ba mươi chín độ cũng có thể cắn răng chịu đựng.

Lần này chỉ dầm mưa một trận mà lại phát triển thành viêm phổi, nghiêm trọng đến mức phải truyền dịch.

Ngày cuối cùng truyền dịch, có một người phụ nữ đi ngang qua không cẩn thận kéo đứt dây truyền của tôi.

Kim tiêm và băng dính bị kéo tuột khỏi mu bàn tay, chiếc kim dài xé rách cả một mảng da thịt, đau đến mức trước mắt tôi tối sầm.

“Ôi Chúa ơi, phải làm sao đây!”

“Tôi vừa về nước, tiếng Trung không tốt, cũng không quen bệnh viện trong nước, tôi gọi chồng tôi đến xử lý!”

Khoảnh khắc Phó Tư Ngôn xuất hiện, tôi ngẩn người.

Tôi ngước mắt quan sát người phụ nữ sốt ruột bất lực bên cạnh anh.

Nhìn đôi mày mắt có phần tương tự, trong lòng lập tức hiểu ra.

Những giọt máu không ngừng nhỏ xuống gạch men khiến Phó Tư Ngôn nhíu mày, im lặng.

Có lẽ là anh im lặng quá lâu.

Hứa Mộng Lam chạy tới khoác tay anh, dùng tiếng Anh mang theo mấy phần giọng sữa hỏi anh:

“Chồng à, anh sao vậy? Lẽ nào anh quen cô gái này?”

Trong một khoảnh khắc, tôi nhìn thấy rất nhiều cảm xúc trong đôi mắt sâu thẳm của Phó Tư Ngôn.

Nhưng cuối cùng anh vẫn hoàn hồn, khoác áo ngoài lên người Hứa Mộng Lam.

“Không quen, người lạ.”

“Ở đây sẽ có bác sĩ xử lý, anh đưa em về xe trước.”

Hứa Mộng Lam ngoan ngoãn gật đầu.

Ánh mắt cô ta nhìn tôi vừa giống khiêu khích, vừa giống khoe khoang.

05

Đêm hôm đó, một cuộc điện thoại lạ gọi vào sim mới thay của tôi.

Giọng người đàn ông trầm ấm, mang theo chút khàn khàn sau khi bị dục vọng hun nóng.

“Khương Tuệ ngày mai tôi sẽ bảo tài xế đưa em đến bệnh viện khác truyền dịch, đừng để Mộng Lam nghĩ nhiều.”

“Nhớ bảo bác sĩ băng bó tay em cẩn thận.”

“Ăn cơm đúng giờ, em gầy quá.”

Tôi lần lượt đáp lại, ngồi trên giường lớn ngẩn người.

Tại sao tôi đổi sim rồi mà Phó Tư Ngôn vẫn có thể liên lạc được với tôi.

Rốt cuộc chúng tôi có được tính là người lạ không?

Đầu bên kia điện thoại truyền đến một khoảng im lặng rất lâu.

Ngay khi tôi tưởng Phó Tư Ngôn muốn cúp máy, anh bỗng mở miệng ngắn ngủi mà tối nghĩa:

“Tôi không biết năm mới là sinh nhật em, chẳng trách em muốn ăn bánh kem… Thật ra rời đi muộn một ngày cũng không sao, xin lỗi.”

“Chúc mừng sinh nhật.”

Không cần xin lỗi.

Anh cho tôi đã đủ nhiều rồi.

“Cảm ơn, cũng chúc anh tân hôn vui vẻ.”

……

Bệnh của tôi chỉ cần truyền dịch năm ngày, tôi đã mua vé máy bay rời khỏi thành phố H.

Vậy nên ngày hôm sau tài xế của Phó Tư Ngôn đến khách sạn đón tôi, tôi từ chối.

Tài xế lại lấy từ cốp xe ra một chiếc hộp đóng gói tinh xảo, cầu xin tôi nhận lấy.

“Lần trước không thể tiễn cô rời đi thật sự xin lỗi, tôi đã biết sai rồi, cầu xin cô nhận món quà sinh nhật này, đừng để tôi mất việc.”

Trong hộp là một chiếc váy dạ hội đính đầy kim cương hồng, rất đẹp.

Hóa đơn cũng đều ở trong hộp.

Nếu Phó Tư Ngôn đã cố ý muốn tặng, ai lại chê tiền chứ?

Vừa hay chuyến bay còn mấy tiếng nữa mới cất cánh, tôi có thể đến quầy chuyên doanh trả váy.

Thành phố H có mấy quầy chuyên doanh, tôi định vị đến nơi gần sân bay nhất.

Có lẽ số phận chính là trùng hợp không đúng lúc như vậy.

Lại để tôi gặp Hứa Mộng Lam.

06

“Xin lỗi quý cô, mẫu váy cao cấp mùa xuân này đã được bán rồi, mỗi chiếc đều là độc nhất vô nhị.”

“Tôi biết cô đã chờ rất lâu, nhưng trùng hợp sáng nay chiếc váy đó đã được một quý ông mua đi.”

“Nếu cô không hài lòng với kích cỡ chiếc váy kia, cô có muốn chọn thử mẫu khác không…”

Các nhân viên quầy vây quanh Hứa Mộng Lam giải thích không ngừng.

Hứa Mộng Lam không thể chấp nhận, bực bội vuốt mái tóc xoăn sóng lớn, dùng tiếng Anh tuôn ra lời phàn nàn của mình.

Bỗng nhiên cô ta nhướng mày, dùng móng tay đỏ tươi chọc chọc vào bảng tên trước ngực nhân viên.

“Tôi chỉ cần chiếc váy này làm váy mặc buổi sáng trong lễ cưới. Nếu không lấy được nó, tôi sẽ liên tục viết email khiếu nại lên tổng bộ các cô, cho đến khi cô bị sa thải mới thôi!”

Nhân viên quầy không ngừng lau mồ hôi, vừa gõ máy tính vừa nhỏ giọng hỏi đồng nghiệp có thể liên hệ với anh Phó Tư Ngôn đã mua chiếc váy đi hay không.

Mắt Hứa Mộng Lam chợt sáng lên.

“Cô nói chồng tôi mua chiếc váy này rồi sao? Hóa ra là hiểu lầm à…”

Đằng sau Hứa Mộng Lam tôi đang ôm chiếc váy đến trả hàng, trong lòng lập tức dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Tôi muốn chạy.

Đáng tiếc vẫn chậm một bước.

Bị Hứa Mộng Lam phát hiện.

Cô ta như có điều suy nghĩ nhìn tôi.

Bỗng nặn ra một tiếng cười lạnh, giơ tay tát tôi một cái.

“Gọi cảnh sát giúp tôi! Chiếc váy chồng tôi mua cho tôi lại xuất hiện trong tay người lạ, bắt tên trộm này lại!”

07

Lúc cảnh sát đến, Phó Tư Ngôn cũng đến.

Hôm nay anh mặc một bộ vest đen nặng nề, kính gọng bạc lóe lên tia sáng lạnh băng.

Gương mặt đầy vẻ nghiêm túc ấy như thể đang nhắc nhở tôi rằng tôi đã chạm vào giới hạn của anh.

Thế là tài xế của Phó Tư Ngôn bỗng sửa lời, biến tặng quà thành trộm cắp.

Tôi bị bắt vào đồn cảnh sát lấy lời khai, bị nhốt vào phòng tạm giữ.

Qua song sắt, Phó Tư Ngôn thất vọng nhìn tôi một cái.

“Em không nên đi quấy rầy Mộng Lam khoe khoang chiếc váy đó.”

“Ở trong đó học ngoan một chút, sau đó vĩnh viễn rời khỏi thành phố H đi.”

Tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng ngoan ngoãn nuốt hết tất cả tủi thân và phẫn nộ xuống.

Hồi nhỏ, mẹ cho tôi viên kẹo sữa cuối cùng trong hộp kẹo.

Lúc tôi bóc giấy kẹo thì bị em trai nhìn thấy.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)