Chương 26 - Chiếc Áo Sơ Mi Giữa Ranh Giới
Màn đêm của thành phố, cứ lặp đi lặp lại như vậy ngày này qua ngày khác, nhưng lại khác biệt mỗi ngày.
Tôi nhớ lại một câu nói rất cũ.
“Thế giới của người trưởng thành, tình yêu không phải là đáp án duy nhất.”
Trách nhiệm, ranh giới, cái tôi, tất thảy đều cần được đặt đúng vị trí bên cạnh tình yêu, từng chút, từng chút một.
Còn tôi, cuối cùng cũng đã học được cách đặt vững vàng bản thân mình lên cán cân ấy, sau bao lần va vấp và tổn thương.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn của Trần Viễn.
“Hôm nay tan làm sớm không em? Anh mua thịt bò ở cái quán lần trước em bảo thèm rồi đấy.”
Tôi mỉm cười, gõ lại một chữ.
“Vâng.”
Tắt đèn, khóa cửa, tôi xách túi, bước vào màn đêm đang được những ánh đèn đường thắp sáng.
Ở ngay phía trước không xa, có một ngọn đèn thân thuộc, đang lặng lẽ chờ tôi về nhà.