Chương 2 - Chia Tay Tổng Tài Vì Lý Do Lạ
6
Tim tôi “thịch” một cái.
Theo bản năng rụt tay lại.
Bộ móng này màu đỏ chót, còn đính mấy viên đá lấp lánh, quê thì có quê thật, nhưng là do ông già yêu qua mạng kia nhất quyết bắt tôi làm, bảo nhìn may mắn.
Giờ nhìn thứ này, tôi lại nhớ tới tên lừa đảo đó, trong lòng bốc hỏa vô cớ.
“À thì… năm nay là năm tuổi, làm cho có lộc.” Tôi cười gượng giải thích, trong lòng thề lát nữa ra khỏi cửa là đi tháo ngay bộ móng này.
Lục Hàn nhìn tay tôi mấy giây, rồi lại nhìn mặt tôi, ánh mắt tối sâu khó đoán.
Cuối cùng anh cũng không nói gì, chỉ phất tay cho tôi ra ngoài.
Làm xong thủ tục bàn giao thì vừa hay đến giờ nghỉ trưa.
Tôi xuống nhà ăn công ty, vì tâm trạng lên xuống thất thường nên chẳng có khẩu vị, chỉ gọi một bát mì nước thanh đạm.
Ngồi xuống xong, theo thói quen tôi lấy điện thoại ra, chụp một tấm mì.
Nửa năm nay dưỡng thành thói xấu, ăn gì cũng phải check in.
Chụp xong, tôi tiện tay bấm gửi, gửi cho người liên hệ được ghim trên cùng.
【Bé yêu, trưa ăn mì nè nhớ anh quá ~】
Gửi xong, tôi mãn nguyện gắp một đũa mì đưa vào miệng.
Khoan đã.
Hình như có gì đó sai sai.
Tên lừa đảo già kia chẳng phải đã bị tôi xóa rồi sao?
Vậy tin nhắn vừa rồi… tôi gửi cho ai?
Sợi mì suýt nữa phun ra khỏi miệng, tôi luống cuống chụp lấy điện thoại.
Khoảnh khắc nhìn rõ màn hình, tôi cảm giác đỉnh đầu bị mở tung, trước mắt tối sầm, suýt thì tại chỗ qua đời.
Avatar ghim trên cùng là một bầu trời đêm đen kịt.
Đó là… nửa tiếng trước tôi vừa thêm, WeChat của sếp lớn Lục Hàn!
Để tiện liên hệ công việc, trợ lý tổng còn dặn tôi phải ghim sếp lên đầu, giữ online 24/24.
Tôi lại quên béng mất!
“Xong rồi xong rồi xong rồi…”
Tôi rên rỉ, tay run rẩy định thu hồi tin nhắn.
Hệ thống nhắc nhở: 【Đã quá 2 phút, không thể thu hồi.】
Tôi tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Hủy diệt đi, nhanh lên.
Vừa điều chuyển ngày đầu tiên đã gửi tin nhắn sến súa kiểu này cho sếp, sự nghiệp của tôi coi như chấm hết.
Đang cân nhắc nên viết đơn xin nghỉ việc trước hay nhảy sông trước thì điện thoại rung một cái.
Lục Hàn trả lời.
【2】
7
Trong khoảnh khắc đó, tôi cảm giác không khí đông cứng lại.
Trên màn hình, tin nhắn của Lục Hàn lạnh lẽo nằm đó, chỉ có hai chữ.
【Vào đây.】
Ngắn gọn súc tích, sát khí ngút trời.
Tay cầm điện thoại của tôi run bần bật, cảm giác đâu phải đi văn phòng, mà là đi pháp trường.
Trong đầu tôi điên cuồng bịa lý do: thua trò chơi thật hay thách? gửi nhầm người? điện thoại bị virus?
Nghe cái nào cũng không thuyết phục.
Cuối cùng, tôi chỉ có thể mang tâm trạng như đi tảo mộ, lê từng bước đến cửa văn phòng tổng tài.
Gõ cửa, đẩy cửa, cúi đầu, một mạch hoàn thành.
“Lục tổng, ngài tìm tôi…”
Lục Hàn dựa lưng vào ghế, trong tay xoay một cây bút máy, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại, nhìn tôi như cười như không.
“Lâm Nhu,” giọng anh trầm thấp, mang theo chút ý vị khó đoán, “mì ngon không?”
Da đầu tôi tê rần, cười gượng: “Cũng… cũng được ạ.”
“Vậy…” Anh hơi nghiêng người về phía trước, cảm giác áp bức tăng vọt, “nhớ tôi đến mức nào?”
Chân tôi mềm nhũn, suýt nữa quỳ tại chỗ.
“Lục tổng! Hiểu lầm! Hiểu lầm to rồi!” Tôi lắp bắp giải thích, “Tôi là… là thua trò thật hay thách! Đúng rồi, chơi game với đồng nghiệp thua nên phải gửi!”
Lục Hàn nhướng mày: “Ồ? Chơi với ai?”
Tôi nghẹn họng.
Giờ nghỉ trưa ai cũng lo ăn cơm, tôi đào đâu ra đồng phạm?
Lục Hàn khẽ cười, cầm điện thoại lên, ngón tay thon dài chạm mấy cái trên màn hình.
Ngay sau đó, điện thoại tôi rung lên.
Tôi cúi đầu nhìn.
Là chuyển khoản từ Lục Hàn.
【Chuyển khoản: 5200.00】
Ghi chú: Mua chút đồ ngon ăn, đừng để mình mệt.
Con ngươi tôi chấn động mạnh.
Số tiền quen thuộc.
Lời ghi chú quen thuộc.
Đây chẳng phải số tiền tôi vừa trả lại cho “lão lừa đảo” hôm qua sao?
Đến cả dấu câu cũng giống y đúc!