Chương 3 - Chia Tay Thái Tử Mới Biết Hối Hận
6
Mọi việc liên quan đến lễ đính hôn giữa tôi và Trần Không đều bị tạm dừng. Liệu có thể nhấn nút tiếp tục nữa hay không, là điều chưa thể biết.
Vụ tai nạn lần này của anh thực ra không nghiêm trọng, thậm chí không bị chấn động não.
Chỉ là rất đột ngột, anh đã quên mất tôi.
Hôm đó, anh rất phối hợp làm vô số xét nghiệm, kết quả không phát hiện vấn đề gì, tôi bèn đưa anh về nhà.
Về đến nhà, anh thuần thục cầm quần áo vào phòng tắm tắm rửa, tôi lo lắng ngồi chờ trong phòng.
Anh tắm xong đi ra, thấy tôi đang ngồi bên giường thì bước chân khựng lại.
Sau đó anh cười nói: “Cô Lạc, xét theo tình hình hiện tại của chúng ta, tôi sẽ ngủ ở phòng phụ, cũng mong cô đừng tùy tiện đi vào. Dù sao thì với tôi bây giờ, cô chỉ là một người xa lạ.”
Tôi siết chặt lòng bàn tay, móng tay đâm sâu vào da thịt, nhưng vẫn đáp: “Được.”
Mắt tôi nóng lên không thể kiểm soát. Từ khi quen anh đến giờ, anh chưa từng để tôi chịu tủi thân. Vì vậy, chỉ một câu nhẹ bẫng như thế cũng khiến tôi không chịu nổi.
Anh bỗng tỏ vẻ khó chịu: “Tôi trước đây khi ở với cô cũng thế à? Nói sai một câu là cô lại muốn khóc?”
Tôi sững sờ ngẩng đầu, anh đã thay áo sơ mi, thấy tôi nhìn thì khóe môi hiện lên ý cười giễu cợt:
“Cô Lạc, nếu cô không tình nguyện thì tôi dọn ra ngoài ở. Căn nhà này để lại cho cô.”
“Tránh cho tôi lại nói sai gì nữa, khiến cô đau lòng.”
Cánh cửa phòng khẽ khàng đóng lại, âm thanh không lớn nhưng lại khiến tim tôi đau nhói.
Tôi khẽ hé môi, muốn nói điều gì đó.
Nhưng người từng kiên nhẫn lắng nghe tôi nói, đã không còn ở đây nữa rồi.
“Nhưng, là anh bảo em…”
Là anh từng nói với em, trước mặt anh, em vĩnh viễn không cần phải nhẫn nhịn.
7
Từ nhỏ, tôi đã rất biết nhẫn nhịn.
Nhẫn nỗi đau khi bị lũ trẻ ném đá mắng là “sao chổi”;
Nhẫn sự sỉ nhục khi bị đám con trai ở cấp hai ác ý bàn tán “ngực to thế, định quyến rũ ai à”;
Nhẫn nỗi bất lực khi học cấp ba, bà ngoại lâm bệnh còn tôi chỉ có thể vừa học vừa kiếm tiền.
Tôi ngồi học trong thư viện, rất muốn đến thăm bà, nhưng không thể. Tôi nhất định phải giành học bổng, nhất định phải đứng đầu.
Khi nước mắt rơi xuống, tôi chỉ biết cáu vì nó làm lỡ mất thời gian học.
Là Trần Không đi ngang, ném cho tôi một gói khăn giấy để lau nước mắt.
Là lúc chúng tôi yêu nhau, mỗi lần tôi rơi nước mắt vì sinh lý, anh đều đắc ý nói: “Ngoài chuyện này ra, anh sẽ không để em phải khóc nữa.”
Là thời đại học, khi đàn chị chiếm đoạt thành quả của tôi, anh cứng rắn giúp tôi gom bằng chứng, nhờ người tố cáo, rồi lười biếng nói với tôi: “Lông Vũ, anh không cho phép em nhịn bất cứ chuyện gì nữa.”
8
Sau khi Trần Không dọn đi, anh không gặp lại tôi nữa.
Suốt một tháng trời, tôi chỉ nghe ngóng tin anh qua bạn bè.
Mẹ anh gọi điện hỏi tôi, đầy nghi hoặc: “Hai đứa xảy ra chuyện gì vậy?”
Tôi siết chặt điện thoại: “Mẹ, không sao đâu, chỉ là anh ấy chưa quen lắm thôi.”
Bà an ủi tôi qua điện thoại: “Lạc Vũ, không sao đâu con. Biết đâu tối nay Trần Không nhớ lại hết, rồi quay về quỳ gối lên sầu riêng cầu xin con tha thứ ấy chứ! Con cứ bắt nó quỳ thêm vài lần cũng được!”
“Nó yêu con nhiều thế nào, chúng ta đều thấy rõ, đừng lo lắng quá.”
Cúp máy rồi, những lời bà nói vẫn văng vẳng bên tai tôi.
Những ngày qua tôi nhắn tin cho anh, anh chỉ đáp lại một cách lịch sự.
Tôi nói muốn đến tìm anh, anh đều từ chối, bảo để anh suy nghĩ thêm.
Tôi không biết còn có thể làm gì nữa.
Nhưng giờ, tôi nghĩ, đã là người ngoài còn nhìn ra niềm tin giữa chúng tôi, thì tôi càng nên vững vàng.
Không cần lo chuyện lễ đính hôn nữa, ngoài công việc, tôi cuối cùng cũng có thời gian rồi.
Xong việc là tôi có thể chủ động, đến công ty anh chờ anh tan làm.
9
Hôm nay tan làm sớm, tôi đến công ty anh từ rất sớm để đợi.
Trước kia tôi cũng thường đến, các lễ tân đều nhận ra tôi, vừa thấy liền cười: “Cô lại đến đón tổng giám đốc Trần tan làm à? Cô cứ lên thẳng đi, chắc chắn tổng giám đốc đang mong lắm rồi!”
Tôi mỉm cười, bấm thang máy, trong lòng không giấu nổi kỳ vọng.
Liệu có phải Trần Không đã nhớ lại được chút gì rồi không?
Tới văn phòng riêng của anh, thư ký của anh nhìn tôi cười nhẹ, ra hiệu anh vẫn đang ở trong phòng.
Cậu ấy lặng lẽ mấp máy môi với tôi: “Bất ngờ nhé?”
Tôi gật đầu, có phần thẹn thùng.
Hít một hơi thật sâu, tôi nhẹ nhàng đẩy cửa phòng anh ra một chút, chưa kịp cất lời thì đã nghe thấy giọng nói đầy bực dọc của anh:
“Thật hết chịu nổi rồi, ai cũng nói tôi yêu cô ấy lắm, giờ đối xử với cô ấy thế này sau này nhất định sẽ hối hận. Mẹ kiếp, tôi trước kia là chó săn à? Nói thật, vừa thấy mặt cô ấy là tôi thấy bực mình!”
Tôi chết lặng.
Anh vẫn tiếp tục: “Đúng là tôi mất trí nhớ, nhưng chẳng phải tôi còn mớ ảnh à? Tôi còn xem hết tin nhắn giữa tôi với cô ấy nữa, xem mà nổi da gà!”
“Tôi nói thật nhé, giờ trong đầu tôi hoàn toàn không có người này, hiểu chưa? Tự dưng xuất hiện một cô gái, ai cũng bảo tôi từng yêu sống yêu chết, suýt nữa còn đính hôn? Các người không thấy chuyện đó đáng sợ à?”
Không biết người bên kia nói gì, anh ngừng một lát rồi lại nói tiếp:
“Thế nên tôi mới chưa nói thẳng lời chia tay. Tôi dọn ra ngoài ở, nếu nhớ ra rồi quay lại cũng được mà, tôi đâu có đối xử tệ gì với cô ấy…”
Anh đột nhiên dừng lại, quét ánh mắt sắc bén về phía tôi:
“Ai ở đó?”
Anh quay người lại, nhìn thấy tôi.
Anh sửng sốt, sau đó nhún vai, tiếp tục nói vào điện thoại:
“Xin lỗi nhé, hình như ‘vợ’ tôi nghe thấy rồi, khỏi cần tôi nói nữa, cúp máy trước đây.”