Chương 2 - Chia Tay Nhưng Lại Vướng Chân
4
Trong xe, tôi tức giận phồng má.
Tịch Dung lấy quà đưa cho tôi, dịu giọng nói:
“Chị, em sai rồi.”
Anh dừng lại, quan sát vẻ mặt tôi.
“Lỗi tại em không tính chuẩn thời gian, trên đường kẹt xe, để chị chờ lâu như vậy.”
Tôi bực bội nói: “Không liên quan đến em.”
“Là do tên ngu Văn Triều kia chọc tôi tức.”
Tịch Dung hơi nghiêng người tới, lập tức nghiêm túc.
“Hai người gặp nhau rồi?”
“Lúc nào?”
“Tên vô liêm sỉ đó nói gì?”
Tôi bị anh chọc cười, bỗng nổi lên chút ý nghĩ xấu.
Muốn xem trên gương mặt luôn bình tĩnh tự chủ này, có xuất hiện biểu cảm khác không.
Vì thế tôi cố ý thở dài, giả vờ vài phần khổ não do dự:
“Anh ta muốn quay lại với tôi.”
“Dù sao chúng tôi thanh mai trúc mã nhiều năm vậy, nếu thật thành, ba mẹ tôi chắc cũng yên tâm.”
Tịch Dung nghiến răng: “Vậy em phải làm sao?”
Tôi chớp mắt, giả vờ khó xử: “Tôi cũng không biết… hay là…”
Tôi kéo dài giọng, đón ánh mắt càng lúc càng trầm của anh, không sợ chết nói nửa câu sau.
“Em chịu thiệt một chút, làm nhỏ?”
Im lặng vài giây.
Tịch Dung bỗng cười rất khẽ một tiếng.
Anh không nói nữa, trực tiếp nắm cằm tôi hôn xuống.
Không phải nụ hôn chiều chuộng mang theo thử dò thường ngày.
Nụ hôn này mang theo dục vọng chiếm hữu gần như ngang ngược, cạy mở môi răng tôi, tiến thẳng vào.
Hô hấp bị đoạt sạch, chóp mũi quanh quẩn toàn là khí tức mát lạnh trên người anh, hòa với cảm giác áp bức của đàn ông trưởng thành.
“Ưm…”
Tôi muốn đẩy ra, ngón tay chống lên lồng ngực rắn chắc của anh, lại bị anh ôm chặt hơn.
Nhiệt độ trong xe dường như đột ngột tăng cao, không khí trở nên loãng mà dính.
Đèn neon ngoài cửa sổ đều mờ thành vệt sáng lay động.
Lúc gần như thiếu oxy, chuông điện thoại vang lên.
Tôi thở không ổn cầu xin: “Đi… điện thoại… Tịch Dung…”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, hai tay giữ eo tôi.
Lồng ngực hơi phập phồng, đáy mắt còn lưu lại sắc tối chưa tan.
“Giờ biết sợ rồi?”
Giọng anh khàn thấp, mang theo gợi cảm sau khi động tình.
“Chị, vậy chị cầu em đi.”
Tôi chắp tay, thái độ thành khẩn:
“Làm ơn làm ơn.”
“Tịch Dung, em tốt nhất.”
“Tôi với Tịch Dung là tốt nhất thiên hạ.”
Tịch Dung cong môi, hơi nhướng mày:
“Ừ, chị biểu hiện rất tốt.”
“Vậy thưởng chị thêm lần nữa.”
Tôi chậm chạp nhận ra mình bị gài.
“Cái gì?”
“Thứ tôi cầu không phải cái này.”
Nói xong, Tịch Dung trực tiếp dứt khoát cúp điện thoại, tiện tay ném ra ghế sau.
Không cho tôi cơ hội phản đối, nụ hôn của anh lại rơi xuống.
Trên cửa kính xe, dần lan ra một mảng sương mờ.
5
Quán bar.
Sắc mặt Văn Triều không tốt, một mình lắc ly rượu.
Chất lỏng lạnh trượt qua cổ họng, mang đến kích thích như thiêu đốt, nhưng không thể đè xuống cơn bực bội vô cớ nơi đáy lòng.
Khác hẳn bầu không khí cuồng hoan xung quanh, toàn thân Văn Triều toát ra khí áp thấp khiến người lạ tránh xa.
Bạn đại học tổ chức cục tới chào hỏi, trêu: “Anh Văn, hẹn anh bao nhiêu lần cuối cùng cũng chịu ra.”
“Tịch Dung cũng vậy, từ khi có bạn gái liền không thấy bóng dáng.”
“Hai người các anh đúng là thấy sắc quên nghĩa.”
Văn Triều khựng lại, hơi nheo mắt:
“Tịch Dung yêu rồi?”
“Đúng vậy, tôi thấy anh ta khá gấp, nghe nói Tết còn gặp phụ huynh.”
“Chắc sắp kết hôn.”
Văn Triều bỗng cười một cái, đặt ly xuống.
“Anh em, cậu một mình cười ngốc gì vậy?”
Văn Triều lắc đầu, ý cười chưa giảm:
“Không có gì.”
“À đúng rồi, tôi cũng sắp định rồi, đến lúc kết hôn cậu làm phù rể nhé.”
“Không vấn đề!”
“Bạn gái cậu là ai nhỉ, gọi Thịnh Diên đúng không? Con gái giáo sư của cậu.”
Văn Triều đá hờ anh ta một cái, cười tức:
“Nói gì vậy?”
“Bạn gái tôi là Hứa Cẩn.”
“Trước đây lớp hai khoa tài chính, hoa khôi.”
Bạn kia sững lại, men rượu cũng tỉnh hơn nửa:
“Hứa Cẩn?”
Văn Triều nhíu mày:
“Phản ứng gì vậy?”
Bạn kia hoàn hồn, cười ngượng:
“Không sao, không sao.”
“Anh Văn cứ uống, tôi qua bên kia dạo chút.”
Văn Triều không để ý, gật đầu, gọi điện cho Hứa Cẩn.
Thật ra hôm nay Hứa Cẩn vừa rời đi, anh đã nói rõ với Thịnh Diên.
Bạn gái hay ghen, sau này tốt nhất giữ khoảng cách.
Khi đó cũng vì giận, mới cố ý trước mặt Hứa Cẩn nói sẽ ở bên Thịnh Diên.
Theo tính Hứa Cẩn, trước mặt người khác mạnh miệng, chắc giờ đang một mình lén khóc.
Anh nghĩ tới đôi mắt đỏ của Hứa Cẩn, trong lòng lại có chút bực bội.
Phải mau dỗ cô, không ngày mai viêm mũi cô lại phát.
Điện thoại reo hết lần này đến lần khác, nhưng vẫn luôn không có ai nghe máy.
Sắc mặt Văn Triều trầm xuống, trong lòng vô cớ có chút bất an.
6
Đêm giao thừa.
Tôi bắt xe từ công ty về, vừa đi tới cửa đơn nguyên liền khựng bước.
Văn Triều đứng ở cửa hành lang, trong tay xách năm sáu túi hộp quà tinh xảo.
Anh một tay lướt điện thoại, giữa mày mang theo chút nôn nóng khó nhận ra.
“Văn Triều?”
“Anh đứng đây làm gì?”
Tôi nhớ mẹ nói mấy hôm trước anh đã tới chúc Tết rồi.
Văn Triều lập tức bước nhanh tới, rất tự nhiên vươn tay muốn nhận túi của tôi.
Tôi tránh tay anh, lùi nửa bước.
Anh rút tay hụt về, đút lại túi áo măng tô, cũng không giận.
“Em nói tôi tới làm gì?”
Văn Triều cong môi, chậm rãi nói:
“Hôm nay giao thừa, em chẳng phải nói với ba mẹ muốn dẫn bạn trai về ăn cơm sao?”
“Tôi không tới, lời nói dối này em tính giải thế nào?”
“Năm mới mà, không thể để chú dì vui hụt.”
Tôi đứng im, lại thấy buồn cười.
Vì thế thật sự bật cười.
Văn Triều có chút không hiểu, ra hiệu về phía cửa:
“Vui đến ngốc rồi?”
“Đi thôi, còn đứng ngây ra làm gì?”
Anh dừng lại, lại mở miệng:
“Em yên tâm, chú dì hỏi thì để tôi giải thích.”
Vừa dứt lời.
“Đinh——”
Một tiếng báo thang máy đến vang lên trong hành lang yên tĩnh đặc biệt rõ.
Cửa thang máy chậm rãi mở ra.
Tịch Dung bước ra trước:
“Chị, em hơi căng thẳng…”
Sau lưng anh là một trợ lý, tất bật đẩy ra hai xe hành lý từ thang máy, trên chất đầy hộp quà đắt tiền.
Yến sào, đông trùng hạ thảo, trà, túi xách và khăn quàng của các thương hiệu xa xỉ… như dọn cả quầy trung tâm thương mại tới.
Tôi bật cười: “Em khoa trương quá.”
Tịch Dung cúi đầu hôn nhẹ khóe môi tôi:
“Không nhiều, nhiều chỗ nào.”
“Em chỉ sợ không đủ, trong cốp còn mấy thùng Mao Đài, lát nữa bảo trợ lý Trần chạy thêm chuyến.”
Lông mi Văn Triều khẽ run khó nhận ra:
“Tịch Dung?”
Anh bỗng nhớ tới vẻ muốn nói lại thôi của bạn hôm đó.
Tịch Dung lúc này mới như vừa chú ý bên cạnh còn có người, hơi nghiêng đầu.
Ánh mắt anh nhàn nhạt lướt qua rơi vào túi quà trong tay Văn Triều lúc này có phần nghèo nàn.
“Trùng hợp thật, anh cũng tới thăm à?”
Bốn mắt nhìn nhau.
Ngón tay cầm túi quà của Văn Triều bỗng siết chặt, khớp tay vì dùng lực mà trắng xanh.
Anh hé miệng, dường như muốn nói gì, cổ họng lại như bị chặn.
Ánh đèn vàng hành lang rơi trên gương mặt đột nhiên mất máu của anh, trắng bệch.