Chương 9 - Chia Tay Mà Không Hối Hận
Có người ghép video của cô ta với bằng chứng ngoại tình tôi đăng thành một video so sánh, tiêu đề là—
“Khi nước mắt trà xanh gặp bằng chứng thép: Diễn xuất có tốt đến đâu, giấy cuối cùng vẫn không gói được lửa.”
Ba triệu lượt xem.
Khu bình luận trên tài khoản mạng xã hội của Tô Niệm Niệm hoàn toàn thất thủ.
Toàn là người chửi cô ta.
Cô ta đóng bình luận, chuyển sang chế độ chỉ mình mình nhìn thấy.
Bình luận nói cho tôi biết diễn biến sau đó—
【Tô Niệm Niệm bị Tập đoàn Thẩm thị đưa vào danh sách đen. Bố mẹ ruột của Thẩm Tri Chu sau khi biết chân tướng sự việc đã nổi giận, không chỉ sa thải Tô Niệm Niệm khỏi vị trí trong công ty mà còn ra lệnh cho mẹ nuôi phải xin lỗi.】
【Những việc mẹ nuôi làm sau khi bị phơi bày khiến bà ta mất hết thể diện trong giới thượng lưu. Một vài đối tác lấy lý do “vấn đề gia phong” để hủy hợp tác.】
【Tô Niệm Niệm thử xin vào công ty khác, nhưng vì độ nóng của sự việc quá lớn nên không ai dám nhận cô ta. Bây giờ cô ta… thất nghiệp ở nhà.】
Tôi ngồi trong văn phòng nhìn những dòng bình luận, nhai bánh trứng mà Tiểu Chu mua dưới lầu.
Nói thật, đối với Tô Niệm Niệm tôi không có cảm giác đại thù được báo, ân oán được giải quyết đầy khoái chí.
Đúng là cô ta đã tính kế tôi.
Nhưng xét đến cùng—
Cô ta chẳng qua chỉ là một quân cờ của mẹ nuôi.
Mẹ nuôi không thích tôi, cảm thấy tôi không xứng với Thẩm Tri Chu, nên sắp xếp người tới chia rẽ chúng tôi.
Tô Niệm Niệm chỉ là người thực hiện.
Một công cụ bị lợi dụng.
Nếu hỏi tôi hận ai—
Tôi chẳng hận ai cả.
Tôi chỉ—
Làm những việc mình nên làm.
Các người hắt nước bẩn, tôi rửa sạch.
Các người kiện tôi, tôi phản kích.
Chỉ vậy mà thôi.
Phong cách bình luận đã hoàn toàn thay đổi.
Bây giờ nội dung lướt qua là kiểu thế này—
【Lâm Tiểu Ngư này thật sự ngầu và tỉnh táo quá】
【Cô ấy từ đầu tới cuối chưa từng khóc. Một lần cũng không.】
【Từ đầu đến cuối cô ấy chỉ làm ba việc: chia tay, tự chứng minh, từ chối. Sạch sẽ dứt khoát.】
【Giờ quay lại nhìn cốt truyện nguyên tác tôi thấy vô lý thật… trong nguyên tác nhân vật này là một người đầu óc yêu đương quỳ liếm tới cùng, hoàn toàn khác bây giờ】
【Bởi vì đây không còn là nhân vật nữa. Đây là một con người.】
Dòng bình luận cuối cùng lướt qua.
Đúng lúc tôi đang uống nước.
Nhìn thấy câu “Đây là một con người”.
Mũi tôi đột nhiên cay lên.
Rất nhanh đã ép xuống.
Trước lúc tan làm hôm đó, tôi nhận được tin nhắn cuối cùng của Thẩm Tri Chu.
Không phải WeChat.
Là một gói chuyển phát.
Một phong bì giấy kraft.
Mở ra, bên trong là một lá thư viết tay.
Nét chữ rất ngay ngắn—chữ của Thẩm Tri Chu tôi nhận ra.
Ba năm qua những thứ anh từng viết cho tôi chỉ có mấy tờ giấy nhớ kiểu “Hôm nay anh tăng ca, em ăn trước đi” và “Trong tủ lạnh có sữa”.
Đây là đoạn dài nhất anh từng viết mà tôi nhận được.
“Tiểu Ngư:
Lần đầu viết thư, anh đã viết đi viết lại rất nhiều lần.
Em nói đúng, anh lúc nào cũng lùi lại. Khi em mắng anh là đồ vô dụng, anh cảm thấy mình thật sự đúng là như vậy. Không phải vì nghèo, mà vì đến chuyện bảo vệ em anh cũng không làm được.
Em xứng đáng có một người có thể đứng bên cạnh mình.
Anh không làm được. Ít nhất hiện giờ chưa làm được.
Nhưng anh đang học.
Đây không phải để cầu em quay lại.
Chỉ muốn nói cho em biết—
Ba năm đó là ba năm đẹp nhất trong cuộc đời anh.
Cảm ơn em.
Tạm biệt.
—Thẩm Tri Chu
P.S. Thật ra hôm đó anh đã định chuyển tiền điện, nhưng không quen thao tác điện thoại. Xin lỗi.”
Câu cuối cùng khiến tôi bật cười.
Không quen thao tác điện thoại.
Thiếu gia nghìn tỷ, không quen thao tác điện thoại.
Tôi gấp lá thư lại, bỏ vào ngăn kéo.
Không vứt.
Nhưng cũng không trả lời.
Có một số chuyện, đến đây là đủ rồi.
Bình luận cuối cùng lướt qua một dòng—
Có lẽ đó là lần cuối cùng tôi nhìn thấy nó.
Bởi vì sau khi dòng chữ ấy lướt qua màn sáng từ từ nhạt đi.
Giống như màn sương tan biến.
Dòng bình luận cuối cùng ấy là—
【Câu chuyện này vốn có một nữ chính. Nhưng bây giờ, tôi cảm thấy câu chuyện thực sự chỉ vừa mới bắt đầu.】
【Nó thuộc về Lâm Tiểu Ngư.】
Màn sáng hoàn toàn biến mất.
Tầm nhìn của tôi trở lại bình thường.
Không có chữ huỳnh quang, không có bình luận chạy, không có ánh mắt dõi theo từ một chiều không gian khác.
Chỉ là một buổi chiều tan làm hết sức bình thường.
Ánh hoàng hôn chiếu lên lớp kính của tòa nhà văn phòng.
Tôi xách túi lên, đẩy cửa công ty bước ra ngoài.
Điện thoại reo.
Trình Giai Giai:
“Ngư Ngư! Tan làm chưa! Tối nay ăn lẩu! Tớ mời! Ăn mừng cậu thắng trận này!!!”
Tôi trả lời:
“Tới đây tới đây. Tớ muốn gọi tiết vịt với dạ dày bò.”
“Được luôn!! Thêm hai chai bia nữa!! Tối nay không say không về!!”
Tôi bật cười.
Cất điện thoại.
Bước vào con phố người qua người lại.
Không có thiếu gia nghìn tỷ đuổi theo phía sau.
Không có bình luận chạy chế giễu trên đầu.
Không có cái kịch bản rách nát nào chờ tôi diễn.
Chỉ có—
Bản thân Lâm Tiểu Ngư.
Đi trên đường về nhà.
Từng bước một.
Vững vàng chắc chắn.
Khá tốt.