Chương 5 - Chỉ Số Thiện Ác Trên Đầu
“Viên Viên thông minh hơn con, mọi người nhất định sẽ thích bạn ấy hơn.”
“Mong mọi người đều hạnh phúc.”
Viết xong, tôi gấp tờ giấy lại, nhét xuống dưới gối.
Tôi thay chiếc váy mẹ mua cho tôi vào ngày rời viện phúc lợi, chuẩn bị đi ra khỏi nhà.
Nhưng tay tôi vừa đặt lên tay nắm cửa, sau lưng bỗng vang lên giọng Hứa Hành Trạch.
“Sáng sớm thế này, em định đi đâu?”
Tôi giật mình, vội quay đầu.
Bố mẹ, Hứa Hành Trạch.
Ba người đứng ngay ngắn trong phòng khách, nhìn chằm chằm tôi.
Hứa Hành Trạch lăn xe lăn tới, nắm lấy bàn tay đang định mở cửa của tôi: “Y Y.”
“Em định bỏ anh để chạy đi đâu?”
Sau lưng anh, mẹ mở tờ giấy ra.
Bà đọc từng chữ:
“Viên Viên thông minh hơn con, mọi người nhất định sẽ thích bạn ấy hơn – Viên Viên là ai?”
Tôi nhỏ giọng nói: “Là bạn thân nhất của con lúc trước ở viện phúc lợi, giờ bạn ấy học cùng lớp với con.”
“Vì sao chúng ta sẽ thích nó hơn, còn cùng nó trở thành gia đình hạnh phúc nhất… hừ.”
Mẹ cười lạnh.
“Hứa Hành Ý, khai thật cho mẹ, con định đi đâu?”
Nghĩ đến lời Viên Viên nói, nếu để lộ trước, chân Hứa Hành Trạch sẽ mãi mãi không chữa khỏi được.
Tôi mím chặt môi, không nói.
Mẹ tức đến bật cười: “Được, không nói đúng không? Vậy bây giờ mẹ gọi cho trường con, tìm cái đứa Viên Viên này hỏi cho rõ.”
Nói xong, bà lấy điện thoại ra.
Tôi vội lao lên ngăn.
“Không, đừng hỏi!”
Tôi òa khóc.
“Con không thể nói, nói ra chân anh sẽ không bao giờ chữa khỏi được nữa!”
“…”
Ba người trước mặt nhìn tôi.
Một lúc sau, Hứa Hành Trạch bỗng ôm tôi lên, để tôi ngồi trên đùi anh.
Giọng anh hơi lạ: “Ai nói câu đó với em?”
“…”
“Có phải cái đứa Viên Viên kia không?”
“…”
“Giỏi thật đấy, bác sĩ còn chưa nói anh nhất định không chữa được, nó đã kết luận luôn. Nó là Hoa Đà chuyển thế à?”
15
Bố mẹ đưa tôi và Hứa Hành Trạch, theo địa chỉ Viên Viên đưa, tìm đến nhà nó.
Viên Viên không lừa tôi.
Đó là một căn nhà rất lớn và rất đẹp.
Trong sân có bể bơi, còn có cả vườn hoa.
Nhưng mỗi người ở đây, trên đầu đều có những vạch đen dài thật dài.
Còn bị phủ bởi một lớp sương xám xịt.
Có người mở cửa cho chúng tôi.
Nghe mẹ chất vấn xong, người đó gọi Viên Viên và bố mẹ nó tới.
Quả nhiên là đôi vợ chồng xấu xa hôm đó ở viện phúc lợi.
Vạch ác ý đen trên đầu họ còn dài hơn hôm đó.
Nghe mẹ nói xong, họ cúi đầu nhìn Viên Viên, cười dịu dàng: “Có chuyện này sao?”
Viên Viên khóc.
Nó vừa lau nước mắt vừa nhìn tôi: “Y Y, chỉ là cậu nói gia đình mới của cậu nghèo, tớ tốt bụng mới mời cậu đến nhà chơi. Sao cậu có thể nói như vậy?”
“Bố mẹ tớ đối xử với tớ tốt lắm, sao tớ có thể muốn đổi với cậu được?”
“Cậu điên rồi à?”
Viên Viên đầy mặt tủi thân.
Bố mẹ nó cũng hơi bất lực, cười nói với mẹ: “Có lẽ là trẻ con muốn sống sung sướng nên bịa chuyện thôi, chúng ta làm phụ huynh cũng không cần trách các con…”
Cô xấu xa rất xinh đẹp kia cúi người, xoa đầu tôi:
“Con tên Y Y đúng không? Sau này nếu nhớ Viên Viên, con có thể đến nhà cô chơi bất cứ lúc nào.”
“Nhưng không được nói dối nữa nhé!”
“Con xin lỗi Viên Viên đi, sau này hai đứa vẫn là bạn tốt.”
Tôi gấp đến bật khóc: “Không phải vậy…”
Nhưng vốn dĩ tôi đã vụng miệng.
Càng sốt ruột, tôi càng không giải thích rõ được.
Mẹ đột nhiên đẩy mạnh cô xấu xa trước mặt ra: “Xin lỗi cái con khỉ! Con gái tôi sao có thể nói dối?!”
Hứa Hành Trạch ở bên cạnh cười lạnh: “Em gái tôi xa tôi quá 24 tiếng là khóc, còn đòi đổi sang nhà các người, mơ đi.”
Bố lúc không uống rượu thì rất ít nói.
Lúc này cũng thêm một câu: “Con gái tôi nói cơm tôi nấu ngon nhất thiên hạ, nó không thèm nhà các người đâu.”
Cuối cùng mẹ chỉ vào cô xấu xa và Viên Viên:
“Bớt lo chuyện con gái tôi đi, nó là đứa thông minh nhất, tốt nhất!”
“Cô nên quản con gái của mình đi! Nhỏ tuổi mà nói dối gì cũng bịa ra được!”
Sắc mặt cô xấu xa thay đổi.
Mẹ bế tôi lên, quay người đi.
Tôi ngoái đầu trong lòng bà.
Thấy Viên Viên đứng tại chỗ.
Nó nhìn chằm chằm tôi.
Ánh mắt vừa oán hận vừa sợ hãi.
Ra khỏi cổng biệt thự, tôi khẽ gọi:
“Mẹ.”
“Ôi trời, cũng nặng phết đấy. Qua chỗ anh ngồi xe lăn một lát đi.”
Mẹ đặt tôi lên đùi Hứa Hành Trạch: “Sao vậy?”
Tôi cắn môi, nhỏ giọng nói: “Con thấy… bố mẹ của Viên Viên là người xấu.”
16
Hứa Hành Trạch lập tức bịt miệng tôi.
Anh căng thẳng nhìn trái nhìn phải: “Nhà người giàu có khi ngoài cửa cũng có camera không?”
Đến khi về xe.
Anh mới buông tay.
Anh nghiêm túc nhìn tôi chằm chằm: “Vì sao em nói vậy?”
Tôi nhìn ba cặp mắt đang đồng loạt nhìn mình.
Lại nhớ đến lời bà nấu cơm từng dặn.
“Đừng nói chuyện này với bất kỳ ai. Nếu không sẽ nguy hiểm, sẽ có người lợi dụng cháu làm chuyện xấu, đi hại người khác!”
Tôi rất rối.
Nếu không nói, bố mẹ và anh sẽ khó tin.
Nhưng nếu nói ra, có người sẽ bị tổn thương.
Tôi nên làm sao đây?
“…Anh nhớ hôm đó, lúc Tô Uyển đến tìm anh, em cũng nói cô ấy là người xấu.”
Khi tôi còn đang do dự, Hứa Hành Trạch đã lên tiếng.
“Mẹ, bố, con thấy lời Y Y nói có lý.”
“Đôi vợ chồng kia nhìn cũng chẳng giống người tốt.”