Chương 9 - Chị Gái Tôi Thích Giả Vờ
Chu Thừa An không trả lời.
Người đàn ông sau lưng anh ta trực tiếp nhào tới.
Tôi nghiêng người tránh rồi dùng hộp sắt đập thẳng vào sống mũi hắn.
Máu lập tức chảy xuống.
“Cướp bóc cũng phải biết chút lễ phép chứ.”
Người đàn ông còn lại lao tới túm cánh tay tôi.
Người công nhân già chộp cây chổi, quật mạnh vào lưng hắn.
“Cút ra ngoài!”
Người trong khu tập thể lần lượt thò đầu ra nhìn.
Tôi giơ chiếc hộp sắt lên, lớn tiếng nói.
“Có người cướp di vật của Thẩm Quốc An!”
“Còn nói đây là đồ của Hứa Minh Châu!”
Sắc mặt Chu Thừa An thay đổi dữ dội.
Thứ anh ta sợ nhất là chuyện bị làm ầm lên.
Ban đầu đám người này muốn nhân lúc hỗn loạn cướp đồ rồi ép tôi im miệng.
Tôi lại nhất định phải đóng đinh họ dưới ánh mắt của tất cả mọi người.
Mấy công nhân vây tới.
“Các người là ai?”
“Dựa vào đâu cướp đồ?”
“Có cần tới đồn công an nói cho rõ không?”
Hai người đàn ông quay đầu bỏ chạy.
Chu Thừa An bị chặn ở cửa, không chạy được.
Tôi lấy lá thư ra.
“Chu Thừa An, anh biết vì sao năm đó Thẩm Quốc An phải gánh tội không?”
“Vì ông ta bán trộm vật tư của nhà máy?”
“Sai.”
“Vì Hứa Kiến Sơn chặn lương thực, Thẩm Quốc An phát hiện rồi định tố cáo.”
Khóe miệng Chu Thừa An co giật.
Tôi mở lá thư.
“Đây là lời chứng Thẩm Quốc An để lại.”
“Ông ấy viết rất rõ lương thực bị ai lấy, tiền chảy vào túi ai.”
Chu Thừa An nhìn chằm chằm lá thư.
“Thứ này không thể chứng minh là thật.”
“Thật hay giả giao cho công an điều tra.”
“Nếu em dám giao thứ đó ra, cả nhà họ Hứa đều sẽ ngồi tù.”
“Vậy thì để họ ngồi.”
Câu này vừa nói ra, những người xung quanh đều im lặng.
Người công nhân già nhìn tôi.
“Cô gái, cô thật sự là con gái Thẩm Quốc An?”
“Vâng.”
“Vậy cha cô không có lỗi.”
“Năm đó vì số lương thực ấy, ông ấy suýt chết trên đường.”
“Hứa Kiến Sơn mới là súc sinh.”
Bình luận lập tức phủ kín màn hình.
【Cuối cùng cũng đợi được màn lật ngược thân thế!】
【Hứa Minh Châu vốn không phải con ruột của nhà họ Hứa!】
【Cô ta mới là người cướp cuộc đời của cô!】
【Ga tàu phía nam thành phố chắc chắn còn có bằng chứng lớn hơn!】
Chu Thừa An đột nhiên lao tới, hạ thấp giọng.
“Em tưởng Thẩm Quốc An còn sống?”
“Ông ta chết rồi.”
“Minh Châu đích thân nói với anh, ba năm trước ông ta đã chết ở nơi khác.”
Tôi nhìn anh ta.
“Vừa rồi anh còn nói ông ấy đã trở về thành phố.”
“Anh…”
“Đến một lời nói dối anh cũng không nói cho trọn.”
Tôi lấy sổ tiết kiệm khỏi hộp sắt.
Lần rút tiền cuối cùng là nửa tháng trước.
Địa điểm rút tiền là ngân hàng phía nam thành phố.
Nếu Thẩm Quốc An đã chết, ai là người rút tiền?
Tôi đưa sổ tiết kiệm cho người công nhân già.
“Đồng chí, ông giúp tôi nhìn con dấu bên trên được không?”
Người công nhân già đeo kính lão.
Nhìn vài giây, ông lập tức ngẩng đầu.
“Đây là con dấu cá nhân của Thẩm Quốc An.”
“Chữ ký người rút tiền thì sao?”
“Thẩm Quốc An.”
Tôi nhận lại sổ tiết kiệm.
“Ông ấy vẫn còn sống.”
Sắc mặt Chu Thừa An hoàn toàn thay đổi.
Tôi quay người rời đi.
Tám giờ tối nay, ga tàu phía nam thành phố.
Tôi muốn gặp cha ruột của mình.
Nhưng vừa xuống dưới khu tập thể, một người phụ nữ mặc áo vải xám đã chặn tôi lại.
Trong tay bà ấy cầm một tấm ảnh.
Trên ảnh là Thẩm Quốc An thời trẻ.
“Cô là Thẩm Nguyệt Minh?”
“Bà là ai?”
Bà ấy không trả lời, trực tiếp nắm tay tôi.
“Không được tới ga tàu.”
“Vì sao?”
“Cha cô đang đợi cô ở đó, nhưng cũng có người đang chờ để giết ông ấy.”
Tim tôi lập tức trầm xuống.
“Ai muốn giết ông ấy?”
Người phụ nữ nghiến răng.
“Hứa Kiến Sơn.”
“Ông ta vốn chưa chết.”
“Ông ta đang ở ga tàu phía nam thành phố, chuẩn bị tự tay tiễn cả hai cha con cô lên đường.”
10
“Hứa Kiến Sơn muốn giết chúng tôi, dựa vào đâu tôi phải tin bà?”
Người phụ nữ áo xám vén tay áo.
Trên cánh tay, một vết bỏng kéo dài từ cổ tay tới khuỷu tay.
“Mười bảy năm trước, Hứa Kiến Sơn chặn số lương thực cứu trợ rồi phóng hỏa kho hàng.”
“Thẩm Quốc An kéo tôi ra khỏi đám cháy.”
“Tôi tên La Xuân Hà, là thủ kho năm đó.”
Bà đưa cho tôi một chiếc chìa khóa.
“Kho cũ vẫn còn một quyển sổ xuất nhập.”
“Trên đó ghi biển số chiếc xe Hứa Kiến Sơn dùng chở lương thực đi.”
“Tối nay ông ta sẽ tới đốt bằng chứng cuối cùng.”
Tôi nắm chìa khóa.
“Thẩm Quốc An hẹn tôi tới ga tàu cũng vì quyển sổ đó?”
“Đúng.”
“Ông ấy tìm cô suốt mười bảy năm.”
“Sau khi thư tố cáo xuất hiện, ông ấy sợ cô gặp chuyện nên chỉ có thể xuất hiện trước thời hạn.”
Tôi nhìn Chu Thừa An.
Anh ta đang lặng lẽ lùi lại.
“Đứng lại.”
Chu Thừa An quay đầu bỏ chạy.
Công nhân nhà máy cơ khí chặn cổng sân, trực tiếp đè anh ta xuống đất.
Anh ta liều mạng giãy giụa.
“Tôi chẳng làm gì cả!”
“Tôi chỉ truyền lời giúp Minh Châu!”
La Xuân Hà cười lạnh.
“Xăng ở kho cũ cũng là mua giúp cô ta?”
Sắc mặt Chu Thừa An thay đổi dữ dội.
Tôi ngồi xổm trước mặt anh ta.
“Các người định thiêu chết ai?”
“Tôi không định giết người!”
“Xăng, kho hàng, mai phục.”
“Anh gọi đó là nhóm lửa nấu cơm?”
Anh ta nghiến răng, sống chết không chịu nói thêm.
Tôi giao hộp sắt cho người công nhân già.
“Phiền ông giữ giúp tôi.”
Chu Thừa An lập tức ngẩng đầu.