Chương 8 - Chị Gái Tôi Đã Chết Nhưng Họ Không Biết
Họ vừa nghe một đoạn, sắc mặt đã thay đổi.
“Tại sao chị cô không báo án sớm hơn?”
“Chị ấy từng báo rồi.” Tôi nói, “Cảnh sát đến, Lục Tư Hành bảo là việc gia đình, vợ chồng cãi vã. Cảnh sát lại bỏ đi.”
Căn phòng chìm vào tĩnh lặng vài giây.
Vị công an lớn tuổi thở dài, nói:
“Chúng tôi sẽ lật lại hồ sơ vụ việc này.”
Khi bước ra khỏi trụ sở công an, trời đã tối mịt.
Đứng ngoài cổng, tôi nhìn thấy Lục Tư Hành bị hai viên cảnh sát áp giải bước ra từ cánh cửa khác.
Anh ta đang bị còng tay, mặc chiếc áo khoác màu xám, tóc đã bị cạo trọc, râu ria mọc lởm chởm.
Anh ta nhìn thấy tôi.
Anh ta dừng bước.
“Thẩm Niệm Hòa.”
Anh ta gọi tôi.
Tôi không lên tiếng.
“Mộ của chị cô, tôi đã cho người sửa lại rồi.” Anh ta nói, “Bia đá bạch ngọc, có khắc tên. Nếu cô không thích, cứ đập bỏ. Nhưng tôi nghĩ… cô ấy nên có một nơi an nghỉ tử tế.”
Cảnh sát huých anh ta một cái, anh ta lùi lại một bước, rồi lại quay đầu ngoái nhìn.
“Khương Uyển Nhu cũng bị giải tới rồi.” Anh ta nói, “Cô ta có tham gia dàn xếp các ca phẫu thuật, cũng không chạy thoát được đâu.”
Anh ta nhìn tôi một cái, môi mấp máy như muốn nói thêm gì đó.
Nhưng cuối cùng không thốt ra lời nào, quay lưng bước đi.
Tôi đứng lặng lẽ, nhìn ánh đèn hậu của chiếc xe cảnh sát chìm dần vào bóng đêm.
Lục Tư Hành đi tự thú rồi.
Khương Uyển Nhu cũng bị bắt rồi.
Thế nhưng tôi vẫn không sao vui nổi.
Chị tôi vĩnh viễn không quay về được nữa.
Tôi trở lại làng, việc đầu tiên là lên núi.
Dưới gốc cây hòe già, quả nhiên có thêm một tấm bia mộ mới.
Làm bằng đá bạch ngọc, được mài nhẵn thín, trên đó khắc——
Thẩm Thanh Hòa
1996 – 2022
Yên nghỉ tại đây
Không có “Vợ yêu”, không có “Mẹ hiền”, không có bất kỳ danh xưng nào. Chỉ có tên tuổi và ngày tháng.
Trước bia mộ đặt một bó hoa cúc trắng, đã bắt đầu héo úa.
Tôi ngồi xổm xuống, gạt mấy bông hoa héo vứt sang một bên, moi từ trong túi ra một nắm hoa dại—— tôi hái trên đường lên núi, là hoa cải vàng ươm, đang nở rộ đẹp nhất.
Tôi cắm chúng xuống trước tấm bia mộ.
“Chị,” tôi rủ rỉ, “Lục Tư Hành tự thú rồi. Khương Uyển Nhu cũng bị bắt rồi. Bọn họ sẽ phải ngồi tù.”
Gió khẽ lùa qua khóm hoa cải rung rinh trong gió.
“Em biết chị không muốn em báo thù. Chị nói nhà họ Lục em đắc tội không nổi. Nhưng chị ơi, em đâu có đắc tội anh ta. Là tự anh ta nộp mình đó chứ.”
“Em chỉ là không nuốt trôi cục tức này, em không cách nào tha thứ cho anh ta, cũng không cách nào tha thứ cho chính mình.”
Tôi ngồi bệt trước mộ, tựa lưng vào bia đá, hệt như hồi bé hay ngả đầu vào vai chị.
“Chị ơi, ngày xưa chị hay bảo, đợi em có tiền đồ rồi, chị sẽ dọn đến ở với em, em phụng dưỡng chị lúc tuổi già. Chị nói mà không giữ lời.”
Nước mắt rơi lách tách trên bia mộ, chảy ngoằn ngoèo theo bề mặt đá nhẵn bóng.
“Chị ở bên đó phải sống cho thật tốt nhé. Đừng sợ. Không có ai lấy máu của chị nữa đâu, không có ai bắt nạt chị nữa đâu.”
“Em sẽ sống thật tốt. Dùng cái mạng mà chị đã đánh đổi để mang về, em sẽ sống cho thật tử tế.”
Tôi ngồi trên núi cho đến lúc mặt trời lặn.
Ánh tà dương kéo bóng cây hòe già ngả dài, rải tuốt xuống tận chân núi.
Tôi đứng dậy, phủi sạch đất bụi trên người, nhìn nấm mộ thêm một lần cuối.
“Chị ơi em về đây. Mấy hôm nữa em lại lên thăm chị nhé.”
Tôi xoay người, thong thả bước xuống núi.
Mới đi được vài bước, bỗng nghe thấy sau lưng vẳng lại một tiếng thở dài nhè nhẹ.
Tôi ngoái phắt lại.
Không có gì cả. Chỉ có cơn gió luồn qua tán lá hòe già kêu xạc xào.
Tôi mỉm cười.
“Chị, là chị đúng không?”
Không có ai trả lời.
Nhưng tôi biết, chị ở đó.
Chị vẫn luôn ở đó.