Chương 3 - Chị Gái Tôi Đã Chết Nhưng Họ Không Biết

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

Nói ra, tất cả mọi người sẽ nghĩ chị là một người đàn bà hay ghen tuông.

“Thẩm Niệm Hòa, tôi đang hỏi cô đấy.”

Giọng nói của Lục Tư Hành kéo tôi về hiện tại.

“Rốt cuộc chị cô đang ở đâu?”

Anh ta hỏi lại, ngữ khí đã rõ ràng là mất kiên nhẫn.

“Lục Tư Hành,” tôi gọi thẳng tên anh ta, “Anh đã từng yêu chị tôi chưa?”

Câu hỏi này khiến anh ta khựng lại.

Chân mày anh ta cau chặt hơn.

“Cô hỏi cái này làm gì?”

“Anh trả lời tôi đi.”

Anh ta im lặng vài giây, rồi quay mặt đi chỗ khác:

“Từng yêu. Nhưng cô ta thay đổi rồi. Cô ta trở nên đố kỵ, cay nghiệt, vô lý đến cực điểm.”

“Cô ta đến cả một bệnh nhân như A Nhu cũng không tha, chạy vào tận phòng bệnh để rút ống truyền dịch của người ta. Cô thấy một người như vậy, có còn đáng để yêu không?”

Chị tôi rút ống truyền của Khương Uyển Nhu ư?

Chị tôi đến con gà còn không dám cắt tiết, chị đi rút ống truyền của người ta sao?

Tôi biết sự thật là gì.

Khương Uyển Nhu cố tình chỉnh tốc độ truyền dịch của mình lên mức nhanh nhất, rồi hét toáng lên gọi y tá, bù lu bù loa nói chị tôi động vào dây truyền của cô ta.

Lúc Lục Tư Hành lao vào, Khương Uyển Nhu đang co ro ở góc giường, nước mắt lưng tròng nhìn anh ta, nức nở:

“Chắc chị ấy không cố ý đâu…”

Không có camera.

Không có nhân chứng.

Chỉ có cái miệng của Khương Uyển Nhu và nỗi oan không thể giãi bày của chị tôi.

Lục Tư Hành tin.

Từ đó trở đi, anh ta không bao giờ nhìn chị tôi bằng ánh mắt như xưa nữa.

Ánh mắt “anh sẽ bảo vệ em”, đã biến thành “tôi phải canh chừng cô”.

“Chị ấy không làm.”

Tôi nói.

Lục Tư Hành nhìn chằm chằm tôi ba giây, rồi bật cười.

“Cô cũng giống hệt chị cô, mở miệng ra là toàn lời nói dối.”

Anh ta đứng dậy, cao ngạo nhìn tôi:

“Tôi cho cô thêm một ngày. Giờ này ngày mai, tôi phải gặp được Thẩm Thanh Hòa. Bằng không——”

“Cái trường đại học của cô, cái chuyên ngành của cô, cái đơn vị mà cô muốn vào làm sau khi tốt nghiệp, tất cả chỉ cần một câu nói của nhà họ Lục. Cô hiểu không?”

Tôi hiểu.

Chị tôi cũng hiểu.

Nên mỗi lần bị rút máu, mỗi lần bị lấy đi một quả thận, chị đều cắn răng nói “Được”.

Vì chị sợ tôi sống không yên ổn.

Lục Tư Hành quay lưng bỏ đi, chiếc Maybach cuốn lên một lớp bụi mù.

Tôi đứng tại chỗ, nhìn đám bụi ấy từ từ lắng xuống, rơi vương vãi trên tóc, trên vai, và trên trái tim tôi.

**4.**

Ngày hôm sau, Lục Tư Hành không đến.

Ngày thứ ba cũng không.

Tôi tưởng anh ta bỏ cuộc rồi.

Rạng sáng ngày thứ tư, tôi bị giật mình tỉnh giấc bởi những tiếng đập cửa chát chúa.

Không phải gõ cửa, mà là đập phá.

Cánh cửa sắt vang lên loảng xoảng, cả căn nhà như đang rung bần bật.

Tôi còn chưa kịp ra mở, cánh cửa đã bị đạp tung từ bên ngoài.

Cánh cửa đổ ầm xuống đất, bụi bay mù mịt.

Lục Tư Hành đứng ở cửa, phía sau là bốn người đàn ông mặc đồ đen.

Luồng sáng từ chiếc đèn pin trên tay anh ta chiếu thẳng vào mặt tôi, chói lóa khiến tôi không mở nổi mắt.

“Ba ngày rồi.”

Giọng anh ta khàn đặc, hai mắt vằn tia máu, trông như đã thức trắng mấy đêm:

“Tôi đã cho cô ba ngày, chị cô đâu?”

Khương Uyển Nhu thò đầu ra từ phía sau anh ta, lần này cô ta không cười.

Sắc mặt cô ta rất tệ, môi tái nhợt.

Trông có vẻ như lại phát bệnh rồi.

Nhưng ánh mắt cô ta nhìn tôi mang theo một sự đắc ý chắc nịch.

Cô ta biết Lục Tư Hành sẽ vì cô ta mà làm bất cứ điều gì.

“Chị ấy chết rồi.”

Tôi đáp.

Lục Tư Hành sấn sổ bước vào, đưa tay bóp chặt cằm tôi, nâng mặt tôi lên.

“Thẩm Niệm Hòa, ca cấy ghép tủy của A Nhu không thể đợi thêm được nữa.”

“Cô mà không nói, tôi sẽ cho người lật tung cả cái làng này lên, có đào sâu ba thước đất cũng phải lôi bằng được chị cô ra.”

“Anh đào đi.”

Tôi nói.

Anh ta hất tay tôi ra, lùi lại một bước, ra lệnh cho bốn gã đàn ông phía sau:

“Lục soát. Phải lục từng phòng một.”

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)