Chương 3 - Chị Gái Dịu Dàng Của Anh

🔥 Mời bạn theo dõi page Đậu Xanh Rau Má để đọc sớm nhất các truyện mới nhất!

13

Tôi cảm thấy anh ấy là cố ý.

Nhưng tôi không có chứng cứ thực tế.

Chỉ đành cắn răng nhập số mới của anh ấy vào danh bạ.

Vừa nhập xong con số cuối cùng.

Điện thoại đã bị một bàn tay thon dài giật lấy.

Nhan Trạch Uyên một tay đút túi, cụp mắt nhìn tôi.

Trong mắt lóe lên một thoáng thất vọng.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cảm xúc đó biến mất không thấy.

Anh quay sang nhìn Nhậm Tử Ang, lộ ra nụ cười nhạt.

“Chẳng phải là bạn cùng phòng của tôi sao? Lâu rồi không gặp nhỉ.”

Nhậm Tử Ang cũng cười nhạt: “Đúng vậy, thật sự lâu rồi không gặp, tôi đổi số điện thoại rồi, cậu có muốn thêm không?”

Nhan Trạch Uyên liếc nhìn điện thoại của Nhậm Tử Ang.

Trong lúc tôi còn tưởng anh sẽ trực tiếp ném điện thoại của Nhậm Tử Ang xuống đất, thì anh chỉ rất tự nhiên nhận lấy, còn lấy điện thoại của mình ra nhập số.

Tôi lén liếc nhìn một cái.

Số điện thoại không có vấn đề.

Chỉ là phần ghi chú đã bị đổi thành……

[Phân chó][Phân chó][Phân chó]

Tôi: “……”

Sự chán ghét thật là trực diện.

Tôi chỉ có thể nói, đúng là anh.

14

Lên xe xong, tôi vốn nghĩ Nhan Trạch Uyên nhất định sẽ làm ầm lên một trận.

Nhưng anh lại yên tĩnh một cách chưa từng có.

Thậm chí còn nguyên vẹn trả lại điện thoại vào tay tôi.

Không nói gì cả.

Tôi muốn giải thích với anh.

Nhưng lại không biết phải mở miệng từ đâu.

Khi đi qua một ngã tư đèn đỏ, xe vừa dừng lại, Nhan Trạch Uyên đột nhiên có một cuộc gọi đến.

Anh đeo tai nghe.

Trao đổi với đối phương hơn mười phút.

Khi cúp máy, xe đã tới dưới lầu nhà.

Tôi vừa định giải thích.

Nhan Trạch Uyên ngẩng mắt liếc tôi, lạnh nhạt nói: “Công ty có việc, tôi phải đi tăng ca, tối nay có thể về muộn, em ngủ trước đi.”

Lời nói của tôi nghẹn lại nơi cổ họng.

Chỉ đành gật đầu.

Đóng cửa xe, không chút lưu luyến.

Nhan Trạch Uyên phóng xe đi thẳng.

15

Chỉ cần nghĩ tới gương mặt lạnh nhạt của Nhan Trạch Uyên.

Trong lòng tôi liền trống rỗng.

Bảo mẫu đã nấu cơm.

Vẫn đủ sắc hương vị.

Nhưng tôi ăn chẳng được mấy miếng.

Sau bữa tối, tôi ôm điện thoại, gửi tin nhắn cho Nhan Trạch Uyên:

“Bảo bối, tôi và Nhậm Tử Ang không có liên lạc, hôm nay chỉ là tình cờ gặp thôi.”

“Bữa tối để trong tủ lạnh rồi, khi nào anh về thì nói tôi một tiếng, tôi hâm nóng trước cho anh.”

“Đừng làm việc quá vất vả, tôi rất nhớ anh.”

……

Không trả lời ngay.

Ba phút sau.

Không có hồi âm.

Mười lăm phút sau.

Vẫn không có.

Tôi đợi mãi, ôm lấy đầu gối, cơn buồn ngủ ập tới.

Khi tôi tỉnh lại lần nữa, đã là ba tiếng sau.

Khoảng nửa tiếng sau khi tôi gửi tin nhắn, Nhan Trạch Uyên đã trả lời tin thứ hai và thứ ba của tôi.

“Tôi ăn rồi, không cần đợi tôi.”

“Ừm, tôi cũng nhớ em.”

Tin nhắn nhìn qua thì có vẻ bình thường.

Nhưng đối phương là Nhan Trạch Uyên.

Rõ ràng là anh đang giận, hơn nữa là kiểu giận đặc biệt đặc biệt nhiều.

Tôi hít mũi một cái, vừa định tiếp tục gửi tin nhắn.

Chợt nhớ tới bài đăng đã thấy ban ngày.

Bấm vào xem.

Vậy mà thật sự đã cập nhật.

Ngay vừa rồi.

Chủ thớt: “Cô ấy lại chọc tôi giận rồi. Lần này là thật. Cô ấy vậy mà lại nói chuyện với người trước đây từng thích cô ấy, còn trao đổi cả phương thức liên lạc!”

“Tra nữ!”

“Lầu trên mới tới hả? Xem hết nội dung phía trên rồi hãy bình luận.”

“Chủ thớt lại chuẩn bị trả thù bạn gái à?”

“Tôi còn khá tò mò xem chủ thớt bây giờ có thể có tiến bộ gì.”

Tim tôi thắt lại.

Chờ phần sau.

Hai phút sau, chủ thớt: “Hừ hừ, tôi cố ý không trả lời tin nhắn của cô ấy.”

Tôi: “……”

“……”

“Chó không sửa được…… làm chó.”

Chủ thớt: “Mấy người hiểu cái gì? Tôi cố ý phơi cô ấy đó, để cô ấy lo lắng cho tôi, hơn nữa tôi không chỉ làm mỗi chuyện này.”

“Còn có cách trả thù nào khác không?”

Chủ thớt: “Tôi cách nửa tiếng mới trả lời cô ấy, hơn nữa lần này tôi, không, gửi, sticker!”

“Hết cứu rồi, rửa mặt đi ngủ thôi.”

Chủ thớt: “Mấy người hiểu cái gì? Mỗi lần tôi chat với cô ấy đều phải gửi rất nhiều sticker, từng cái một đều là tôi lên mạng tìm từng cái! Đó đều là tâm huyết của tôi!”

“Vậy thì nghiêm trọng thật đó, bạn gái chủ thớt chẳng phải sẽ buồn đến mức không ngủ được sao?”

“Đúng vậy đúng vậy, nói không chừng bây giờ còn cuộn trong chăn khóc nữa.”

Chủ thớt: “Mấy người cũng cảm thấy có hơi quá đúng không? Tôi cũng thấy hơi quá rồi, vậy thì tôi vẫn là mau chóng làm xong việc về nhà tìm cô ấy đi.”

“Tôi tuyệt đối không phải vì lo lắng cho cô ấy, tôi chỉ là phải chịu trách nhiệm với việc mình đã làm.”

“……”

“Anh ta có phải là nghe không ra lời tốt xấu không vậy?”

“Mạch não của não yêu đương khác người bình thường là rất bình thường, dù sao thì zombie tới cũng không ăn.”

“Chủ thớt chơi Plants vs Zombies chắc chưa từng thua nhỉ?”

Chủ thớt: “Sao bạn biết?”

“Hừ hừ, zombie nhìn thấy não yêu đương của chủ thớt liền ghét bỏ quay đầu bỏ đi đó.”

Chủ thớt: “Tôi đã nói rồi, tôi không có não yêu đương.”

Chủ thớt: “Đã chặn.”

“Hoàng tử chặn người lại ra tay rồi.”

“Tôi luyến tiếc bài đăng này quá, chủ thớt nhất định phải cập nhật tiến trình trả thù của anh mãi mãi nhé!”

Chủ thớt: “Tôi sẽ cố gắng.”

Đọc đến cuối.

Nước mắt tôi ngấn trong mắt cũng bật cười theo.

Nhan Trạch Uyên.

Thật sự quá đáng yêu.

16

Một tiếng sau.

Cửa phòng vang lên một tiếng động rất khẽ.

Kèm theo tiếng “cót két” cửa mở, trong phòng khách truyền đến động tĩnh rón rén.

Giống như có chuột nhỏ vào nhà.

Nhan Trạch Uyên không trực tiếp vào phòng ngủ.

Anh lảng vảng trong phòng khách rất lâu, rồi đi thẳng vào phòng tắm tắm rửa.

Tiếng nước ào ào vang lên.

Tôi thay chiếc váy ngủ hai dây màu đen đã chuẩn bị sẵn, xỏ tất đen, đi dép, lặng lẽ bước ra khỏi phòng ngủ.

Năm phút sau, cửa phòng tắm mở ra.

Nhan Trạch Uyên để trần nửa thân trên, vừa lau tóc vừa bước ra ngoài.

Khi ngẩng mắt nhìn về phía tôi.

Toàn thân chấn động.

“Em em em…… em làm gì vậy?”

Tôi bước tới trước.

Anh vội vàng lấy khăn che mặt, nhưng thế nào cũng không che nổi cái cổ đỏ bừng.

Tôi nhấc một góc khăn, để lộ con mắt phải của anh.

“Bảo bối, tôi sấy tóc cho anh, được không?”

Nhan Trạch Uyên cắn chặt môi dưới.

Mặt đỏ bừng như quả cà chua chín.

Tôi nhẹ nhàng tách môi dưới của anh ra, hỏi anh: “Còn sấy tóc không?”

Anh vứt khăn đi.

Một tay ôm lấy eo tôi.

Nhưng khi ngón tay chạm vào da tôi, lại khẽ run lên một cái.

“Bộ đồ này của em có phải hơi……”

Tôi kiễng chân, hôn nhẹ lên khóe môi anh.

Cười khẽ, “Sao vậy? Không thích à?”

Nhan Trạch Uyên hơi khuỵu xuống, bế ngang tôi lên.

Tôi vòng tay qua cổ anh, nghe tiếng răng hàm sau của anh nghiến ken két.

“Tôi không nói là không thích.”

17

Khi tỉnh lại lần nữa, ánh nắng xuyên qua khe rèm, chiếu sáng sàn gỗ.

Tôi dụi mắt.

Sờ sang bên cạnh, mới phát hiện nơi đó trống không.

Nhan Trạch Uyên có thói quen chạy bộ buổi sáng, chuyện này tôi không thấy lạ.

Nhưng khi cầm điện thoại lên.

Đã là mười một giờ trưa.

Chạy bộ mà chạy mất luôn rồi sao?

Tôi đi ra khỏi phòng ngủ.

Thấy dì Tôn bảo mẫu đang chuẩn bị bữa trưa.

Dì thấy tôi, lập tức nở nụ cười hiền hòa thân thiện.

“Tiểu thư Tiết, tôi đang định đi gọi cô đây, vừa nấu xong, ăn lúc còn nóng đi.”

“Còn Nhan Trạch Uyên đâu?”

“Tiên sinh nói có việc, bảo cô ăn trước.”

Công ty lại có việc?

Tôi ngồi xuống ghế.

Eo không ngừng nhức mỏi.

Tôi như thường lệ, vừa ăn cơm vừa xem phim.

Đang xem tới cao trào.

Điện thoại rung lên hai tiếng.

Một tin nhắn bật ra.

Nhậm Tử Ang.

Anh gửi cho tôi một tấm ảnh.

Trong ảnh, Nhan Trạch Uyên và một cô gái đang ngồi xổm dưới đất, vẻ mặt đầy lo lắng.

Trong ảnh chỉ có khuôn mặt của Nhan Trạch Uyên là rõ ràng khác thường, cô gái kia chỉ lộ ra phần sau đầu.

Nhậm Tử Ang: “Đã xem mà không trả lời, không có gì muốn hỏi sao?”

Tôi: “Có.”

Nhậm Tử Ang: “Em nói đi.”

Tôi: “Mấy năm đi làm rồi có phải đầu óc anh bị lừa đá không?”

“Hôm qua tôi đã ngại không nói anh rồi, đã nói với anh là Nhan Trạch Uyên sẽ ghen mà anh còn cố ý chạy ra để anh ấy nhìn thấy, đừng nói với tôi là anh không cố ý, tôi không tin.”

“Hơn nữa, hôm nay anh gửi cho tôi thứ này là tâm lý gì? Chẳng phải là muốn khiến tôi sinh nghi sao?”

“Tôi coi anh là bạn tốt, sau khi biết anh thích tôi, tôi đúng là rất hối hận, nhưng điều đó không phải là lý do để anh tùy tiện xen vào tình cảm của chúng tôi.”

Nhậm Tử Ang: “……”

Nhậm Tử Ang: “Em hối hận rồi sao?”

Tôi thật sự muốn ném điện thoại đi.

Từng người từng người một, mạch não đều là kiểu gì vậy?!

18

Khoảng hơn ba giờ chiều, Nhan Trạch Uyên mới về nhà, lúc về mồ hôi đầm đìa.

Tôi đang xem tài liệu, không ngẩng đầu lên, thuận miệng hỏi anh:

“Trà sữa tôi bảo anh mua, anh mua chưa?”

Lời còn chưa dứt.

Nhan Trạch Uyên đã xông thẳng vào thư phòng.

Dùng sức đóng sầm cửa lại.

Tiếng vang còn văng vẳng.

Tôi đứng dậy khỏi bàn máy tính, đi tới cửa thư phòng.

Vừa định gõ cửa.

Cửa đã mở từ bên trong.

Nhan Trạch Uyên nhìn thấy tôi, giống như gặp ma, cả người giật thót một cái.

“Anh sao vậy?”

Tôi ngẩng mắt nhìn vào trong phòng.

Lại bị anh chắn kín mít.

Trán Nhan Trạch Uyên toát mồ hôi lạnh, ánh mắt lảng tránh không tự nhiên:

“Sa, sao thế?”

“Trà sữa của tôi đâu?”

Tôi chìa tay ra.

Nhan Trạch Uyên sững người trong chớp mắt.

“Anh quên rồi.”

Tay tôi lập tức cứng đờ giữa không trung.

Việc tôi nhờ anh, anh chưa từng quên.

Đây là lần đầu tiên.

Nghĩ tới đó.

Trong đầu tôi không hiểu sao lại hiện lên tấm ảnh kia.

Nhưng tôi vẫn không muốn nghi ngờ anh.

Dù sao tấm ảnh đó là do Nhậm Tử Ang chụp, hơn nữa cũng không có bất kỳ hành động thân mật mang tính thực chất nào.

Nếu họ thật sự đã xảy ra chuyện gì, thứ Nhậm Tử Ang gửi cho tôi chắc chắn không thể chỉ là cảnh ngồi xổm nói chuyện đơn giản như vậy.

Tôi bình tĩnh hỏi anh:

“Anh giấu thứ gì trong đó à?”

Nhan Trạch Uyên lắc đầu như trống bỏi.

Nhưng vẫn chắn chặt tầm nhìn của tôi.

Tôi vừa định bước vào.

Nhan Trạch Uyên không chỉ đứng chắn trước thư phòng, còn tiện tay khóa cửa lại.

Tôi: “……”

Nhan Trạch Uyên vội vàng đẩy tôi về phía phòng ngủ.

Đến cửa phòng ngủ.

Anh buông tay, khoác áo ngoài lên.

“Anh đi mua trà sữa, em đợi anh về.”

Dứt lời, Nhan Trạch Uyên vội vàng chạy ra khỏi nhà.

Tôi nhìn theo bóng lưng anh rời đi.

Trong lòng không khỏi dấy lên nghi ngờ:

Anh nhất định có chuyện giấu tôi.

Nếu phát hiện thiếu chương hoặc bất kỳ vấn đề nào, hãy phản hồi cho tôi! :)